Chính văn cuốn · Chương 23:

3.2

Thẩm Ý Bân là con vợ cả duy nhất của Thẩm gia, cho nên hết sức được sủng ái, ăn mặc dùng đều là loại cao cấp nhất thời đó. Chu Doãn Thịnh trở lại Thẩm gia, thật là qua mấy ngày tiêu dao sung sướng, nào ngờ ngày này mới vừa rời giường, đã bị cấm vệ quân nhốt vào thiên lao.

Thẩm phụ thân là cận thần của thiên tử, tự nhiên có cơ hội tiếp xúc khảo đề. Thiên Thần Đế nghi ngờ Thẩm phụ cũng tham dự vào vụ gian lận, mệnh cấm vệ quân đem hắn giam giữ cùng một chỗ.

Phụ tử hai người hiện giờ ngồi xổm trong phòng giam mùi hôi tận trời, đã hai mắt thâm đen, sắc mặt vàng như nến, nhìn qua thập phần tiều tụy.

“Mẫu thân đến tột cùng khi nào mang cơm cho chúng ta? Ta đã lâu không ăn một bữa bát bảo vịt, nhớ quá.” Chu Doãn Thịnh trong miệng ngậm một cọng rơm, xoa cái mông bị đánh đòn. May mà hắn vừa xuyên tới đã có thói quen cường hóa thân thể, nếu không thì đã sớm bị đánh thành nội thương.

Thẩm phụ còn chưa bị cách chức, là mệnh quan triều đình, không bị đánh trượng, nhưng nội tâm dày vò lại so với chịu hình còn thống khổ gấp trăm lần. Hắn véo tai nhi tử, mắng, “Mày là nghịch tử, đều lúc nào rồi còn nghĩ ăn. Mày mau khai ra người thay mày giải bài thi đi, miễn cho chịu thêm da thịt chi khổ!”

“Đó là con tự viết, bảo con khai thế nào?” Chu Doãn Thịnh che tai, thần sắc ủy khuất.

Thẩm phụ thấy hắn tới nước này còn chết không hối cải, không khỏi khí cấp công tâm, vung nắm đấm đánh cho một trận.

Cùng lúc đó, Thẩm mẫu đang đi thăm người con gái làm trắc phi của thất hoàng tử.

“Mẫu thân về đi, con hiện giờ cũng là tượng Phật đất qua sông, thân mình khó bảo toàn, nào có sức dư đi cứu phụ thân và đệ đệ. Con sai người đi thỉnh vài lần, thất hoàng tử cũng không chịu gặp con, có lẽ đã đoán được việc con làm, lại còn bảo mẫu phi truyền con vào cung răn dạy một trận, giờ đã bị cấm túc, không biết năm nào tháng nào mới được tự do.” Thẩm Xảo Đan vừa nói vừa rơi nước mắt, trên mặt đầy vẻ tuyệt vọng.

Thẩm mẫu bừng tỉnh, trầm mặc một lát rồi thở dài, “Thất hoàng tử tính khoanh tay đứng nhìn sao? Cũng phải, đệ đệ con đời này không có triển vọng, phụ thân con đường làm quan cũng hỏng mất, Thẩm gia chúng ta với hắn tự nhiên chẳng còn tác dụng gì. Con gái, con không con bám thân, lại mất sủng, ngày sau biết làm sao? Sớm biết thế, lúc trước nên gả con cho một nhà bình thường, sống yên ổn.”

Mẹ con đau buồn, ôm nhau khóc rống.

Tây Khóa Viện, Tạ Ngọc Nhu sai người hỏi thăm mẹ con họ nói gì, đuổi đứa ở báo tin đi, cười lạnh nói, “Thẩm gia đổ rồi, Thẩm Xảo Đan còn đường nào? Ngày khổ còn dài, cứ từ từ hưởng thụ đi.”

Mấy đứa ở rất trung thành, đều cúi mắt đứng nghiêm, giả vờ như không nghe thấy gì.

Đúng lúc, thất hoàng tử bước vào, thấy người đẹp nghiêng mình trên giường, đôi mắt lạnh nhạt lập tức thấm ra chút ý cười.

“Tử Kình, Thẩm phu nhân đã tới, chàng có định…” Tạ Ngọc Nhu lấy bộ mặt thiện lương ôn nhu để kỳ vọng, lúc này lẽ ra nên cầu tình.

“Đừng nói nữa, phụ hoàng hiện giờ đang nổi trận lôi đình, ai khuyên cũng vô ích, chỉ có thể để Thẩm gia tự cầu phúc.” Thất hoàng tử sắc mặt lạnh xuống một cái chớp mắt. Hắn cũng biết đạo lý đưa than ngày tuyết, nhưng Thẩm Ý Bân là kẻ bất tài, Thẩm gia duy nhất người tài là Thẩm Huy lại đã từ quan, Thẩm gia này thật sự không còn giá trị lợi dụng.

Tạ Ngọc Nhu thấy thế liền không khuyên nữa, đưa khăn lên che miệng, thầm cười.

Thẩm mẫu ra khỏi phủ thất hoàng tử, đến Thực Cẩm Lâu mua cho con trai và chồng con vịt bát bảo mới ra lò, rồi vào thiên lao. Một nhà ba người ngồi đối diện, lặng im không nói.

“Như vậy, nhà ta đã thành quân cờ bỏ của thất hoàng tử?” Hồi lâu sau, Thẩm phụ buồn bã thở dài.

Thẩm mẫu gật đầu, nước mắt lại trào ra.

Chu Doãn Thịnh cúi đầu lột một bát cơm nóng, ăn một cái đùi vịt, mới thỏa mãn lên tiếng, “Hắn hiện giờ đang sủng ái trắc phi Tạ thị, mặc kệ tỷ tỷ, lại còn nhiều lần hạ thấp răn dạy. Hắn bỏ rơi nhà ta cũng tốt, khỏi sau này giúp hắn thành sự lại để Tạ thị chiếm hết tiện nghi.”

Nói tới đây, hắn hạ thấp giọng nói nhỏ, “Phụ thân, chúng ta theo minh chủ khác được không?”

Thẩm phụ tức đến râu run lên, một tay ấn hộp cơm của hắn xuống, quát, “Theo cái gì, mạng còn giữ không nổi, còn nghĩ mấy thứ đó làm gì? Không biết mày lấy đâu ra khẩu khí lớn thế!”

Chu Doãn Thịnh vất vả lắm mới thoát khỏi tay Thẩm phụ, mặt dính đầy hạt cơm hướng ra ngoài hét, “Con khai, con chịu khai, nhưng con phải gặp Hoàng thượng mới khai, không thì con đập đầu chết!”

Bởi Hoàng thượng nóng lòng tìm người viết bài văn ấy, mỗi ngày đều phải tra hỏi nhiều lần, nhưng Thẩm Ý Bân là cái miệng cứng, mông sắp nát rồi vẫn không chịu khai, Đại Lý Tự thiếu khanh áp lực lớn, thấy hắn cuối cùng chịu khai, vội sai người bẩm báo Hoàng thượng, coi như có công đạo.

Thấy mặt một chút là có thể được một vị thần tử tài hoa tuyệt diễm, Thiên Thần Đế vung tay, chuẩn.

Phụ tử hai người bị đưa đến trước ngự, quỳ xuống hành lễ.

“Người đó là ai, ở đâu?” Thiên Thần Đế gấp gáp hỏi.

“Bẩm Hoàng thượng, người đó xa tận chân trời gần ngay trước mắt, chính là kẻ hèn bất tài này.” Chu Doãn Thịnh má còn dính mấy hạt cơm, dung nhan thật khó coi.

Thiên Thần Đế sắc mặt lập tức u ám.

Chu Doãn Thịnh vội bổ sung, “Tâu Hoàng thượng, tiểu dân tám tháng biết nói, ba tuổi biết làm thơ, từ nhỏ tài tình nhạy bén, thông minh tuyệt đỉnh, lại có khả năng xem qua là nhớ. Tiểu dân đọc nhiều sách vở, học rộng tài cao, bài sách luận kia thực thực là tác phẩm của tiểu dân, xin Hoàng thượng minh giám!”

Thẩm Ý Bân là đồ vật gì, không ai hiểu rõ hơn Thẩm phụ. Nghe con khen mình như thế, hắn hận không thể nhào tới bịt miệng con, nhưng ngại đây là Cần Chính Điện, lại trước mặt vua, nên không dám lỗ mãng.

Thiên Thần Đế nghe xong lại cười, ném một quyển Hoài Nam Tử trên án xuống, lạnh lùng nói, “Cho ngươi một khắc giờ xem, sau đó đọc thuộc, sai một chữ thì kéo ra ngoài đánh chết.”

Thẩm phụ lập tức mồ hôi lạnh đầm đìa, Chu Doãn Thịnh lại cung kính đáp, “Bẩm Hoàng thượng, không cần một khắc, chỉ vài hơi là đủ.” Nói xong nhặt sách lên, lật xoành xoạch một lượt, trả lại cho đại thái giám trước ngự, nhắm mắt đọc thuộc.

Thiên Thần Đế cầm sách đối chiếu, biểu cảm từ âm lạnh chuyển sang nghiêm nghị, rồi từ nghiêm nghị thành kinh ngạc.

“Khoan, từ trang 76 dòng thứ ba bắt đầu đọc.” Hắn ra lệnh.

Chu Doãn Thịnh không ngừng nghỉ, từ chữ đầu của dòng thứ ba đọc, không sai một chữ.

“Từ trang 100 dòng thứ sáu đọc.”

Chu Doãn Thịnh tiếp tục đổi.

“Từ trang 38 dòng thứ bảy chữ thứ ba bắt đầu đọc.”

Chu Doãn Thịnh gật đầu, làm theo. Linh hồn hắn vốn mạnh mẽ, nói là quá mục bất vong nửa điểm không khoa trương, lại thêm có công cụ tìm kiếm siêu cấp 007, dù Thiên Thần Đế tìm cuốn sách lạ nhất Đại Chu, hắn cũng đọc làu làu.

Thiên Thần Đế kinh ngạc há hốc mồm, hồi lâu không nói nên lời, hồi thần lại lo hắn đã thuộc sách này từ trước, bèn sai người đến Hàn Lâm Viện tìm một quyển từ điển vừa mới soạn xong.

Từ điển còn chưa xuất bản, chỉ có biên soạn viên và Thiên Thần Đế xem qua, chừng mấy trăm vạn chữ, lấy ra một quyển rất dày.

“Cho ngươi một khắc, đọc thuộc quyển từ điển này.” Lần này hắn không ném sách, mà sai người hầu cận đưa qua, giọng đã hòa hoãn nhiều, có vẻ đã tin phần nào.

Thẩm phụ quỳ tại chỗ, thỉnh thoảng quay đầu nhìn con, như không quen biết hắn.

Chu Doãn Thịnh nhận lời, làm theo, nhanh chóng lật hết từ điển, dưới sự khảo hạch của Thiên Thần Đế, đọc xuôi, đọc ngược, đọc ngang, đọc đoạn, đủ kiểu phô diễn khả năng quá mục bất vong của mình.

Thiên Thần Đế hoàn toàn tâm phục, trầm mặc thật lâu mới chậm rãi nói, “Ngươi đã có tài lớn như vậy, sao còn đi mua khảo đề? Chẳng phải tự chuốc lấy ô danh sao?”

Chu Doãn Thịnh lộ vẻ bất đắc dĩ, “Bẩm Hoàng thượng, tên thư đồng kia của tiểu dân cho rằng tiểu dân thi không đỗ, tự tiện mua khảo đề. Tiểu dân sau mới biết, nghĩ khảo đề sao có thể vài nghìn lượng bạc mua được, chắc là bị lừa, nên liếc qua một cái rồi vứt. Tiểu dân ngu muội, xin Hoàng thượng thứ tội.”

Thiên Thần Đế gật đầu trầm ngâm, một lát sau thử hỏi, “Hai phép thuế của ngươi cũng chẳng phải kế vạn toàn, ngươi có biết không?”

Chu Doãn Thịnh chắp tay đáp, thái độ không kiêu không nịnh, “Bẩm Hoàng thượng, tiểu dân biết, nhưng vì sách luận có hạn độ, nhiều điều tiểu dân không thể viết hết. Tệ đoan của hai phép thuế có bốn: Một, lâu ngày không điều chỉnh hộ khẩu, không thể thực hiện nguyên tắc phân chia gánh nặng giàu nghèo; hai, phần thuế hộ trong hai phép lấy tiền làm thuế suất, vì triều đình thu tiền, lượng tiền lưu thông trên thị trường không đủ, chẳng mấy sẽ sinh ra hiện tượng tiền nặng vật nhẹ, dân phải bán rẻ lụa gấm, ngũ cốc hoặc sản phẩm khác để nộp thuế tiền, tăng thêm gánh nặng sinh hoạt; ba, dưới hai phép thuế, đất đai được mua bán hợp pháp, việc cưỡng đoạt đất sẽ càng thịnh, kẻ giàu…”

Hắn lần lượt kể ra các vấn đề có thể xảy ra khi thi hành hai phép thuế, lại trên cơ sở đó đề xuất một phép tô ruộng và hợp nhất đinh địa hợp lý hơn, cái nhìn sâu xa, suy nghĩ chu toàn, mạch lạc rõ ràng khiến Thiên Thần Đế vỗ án khen ngợi.

“Người đâu, mời Thẩm công tử và Thẩm đại nhân chỗ ngồi.” Thiên Thần Đế tự mình bước xuống ngự tòa, nâng hai người dậy, trên mặt mang nụ cười như gió xuân. Chỉ cần là kẻ thực sự uyên bác, nhất định được hắn ưu đãi, huống chi là nhân vật quỷ tài như Thẩm Ý Bân.

Chu Doãn Thịnh mông rất đau, ngồi xuống run bần bật, khiến Thiên Thần Đế càng thêm áy náy. Hai người từ cải cách thuế nói đến cải cách ruộng đất, lại đề cập biên phòng chiến sự, Chu Doãn Thịnh nói chuyện tinh luyện, từng câu trúng huyết khiến người tỉnh ngộ, làm Thiên Thần Đế muốn dừng mà không được, hận không thể giữ hắn lại trong cung trắng đêm trường đàm.

Thẩm phụ đã ngây người, ôm chén trà ngơ ngác nhìn con.

Thấy sắp hạ then cung, Thiên Thần Đế mới nhớ hai cha con còn mang thương và đói, vội truyền ngự y và ngự thiện. Xử lý vết thương xong lại ăn tối, Thiên Thần Đế tự mình đưa hai người ra cửa Cần Chính Điện, cười hỏi một câu, “Ý Bân có tài lớn thế, sao trước đây lại lặng lẽ vô danh?”

Chu Doãn Thịnh mặt đỏ lên, chắp tay nói, “Bẩm Hoàng thượng, vì cha con trông mong nên ruột nóng, nếu để ông ấy biết tiểu dân thông minh tài trí, nhất định nhốt tiểu dân ở nhà suốt ngày, không xem hết toàn bộ điển tịch Đại Chu không cho ra cửa. Tiểu dân là đứa ham chơi, vốn ngồi không yên, nên giấu bớt chút tài.”

Thẩm Ý Bân năm nay mới mười bảy, lại thừa hưởng tướng mạo đẹp của cha mẹ, lúc này trên gương mặt còn ngây thơ nhuốm hai đỏ ửng, càng nói lên sự thuần chí đáng yêu, ngay cả hạt cơm dính bên má cũng chẳng tổn hao phong tư.

Thiên Thần Đế kỹ càng ngắm hắn vài lần, càng nhìn càng thích, đưa tay gỡ hạt cơm xuống, cười lớn, “Ngươi nào phải giấu bớt tài, mà là giấu tài to.”

Chu Doãn Thịnh mặt lộ vẻ ngượng ngùng, nói làm Hoàng thượng chê cười.

Phụ tử hai người lên xe ngựa, ra khỏi cửa cung, Thẩm phụ mới hồi thần, vung nắm đấm đánh con một trận, “Tao bảo mày giấu tài, bảo mày giấu tài, nếu không phải mua trúng đề thi thật gặp cảnh chết, mày còn tính giấu cả đời hả?”

Chu Doãn Thịnh vừa trốn vừa cười, “Quả nhiên biết con không ai bằng cha, con chẳng qua không muốn làm quan thôi. Làm quan mệt lắm, ngày nào trời chưa sáng đã phải lên triều.”

Thẩm phụ đánh xong, hả hê xả giận, cười nói, “Mày không muốn cũng chẳng xong, Hoàng thượng nào chịu tha? Vốn dĩ tưởng nhà ta Thẩm đã cùng đường, nào ngờ tao lại sinh được thằng con tốt thế này. Con ngoan, đánh có đau không?”

Chu Doãn Thịnh bị giọng nói đến nỗi nổi da gà.

Truyện liên quan