Quyển 1 · Chương 21: Xé bảng tên: Thời gian an toàn, hai giờ
“Sắc mặt mọi người làm sao ai cũng khó coi thế, manh mối thứ năm chẳng lẽ các ngươi không thấy sao? Quỷ, trong vòng hai tiếng đồng hồ, nó mới ra tay một lần.”
Nói chuyện là một nam sinh rất trắng trẻo, chính là Hạ Kiệt - người không tán thành tổ đội vừa rồi, “Nếu Tào Vĩ đã mở màn, chết trước tiên, chẳng phải chứng tỏ hai tiếng tiếp theo chúng ta đều an toàn sao, muốn hoạt động thế nào cũng được.”
“Nói cách khác, đây chính là chuyện tốt đáng vỗ tay chúc mừng đấy chứ.”
“Nói không chừng trong vòng hai tiếng này, chúng ta có thể tìm ra phe Lam, xé bảng tên của nó rồi kết thúc trò chơi sớm thì sao.”
Hạ Kiệt cười giảo hoạt, nheo mắt lại, tạo cho người ta cảm giác như một kẻ tàn nhẫn, dù gương mặt trông rất trắng trẻo sạch sẽ.
Nói xong, chẳng đợi ai kịp phản ứng, hắn xoay người bước lên thang cuốn bên cạnh, đi lên tầng 3 trung tâm thương mại.
“Các vị, tôi đi trước một bước, có duyên gặp lại.”
Cô gái Vu Oánh Oánh liền đi theo, “Hạ Kiệt, hai chúng ta đi chung đi.”
Hạ Kiệt nheo mắt lại, ánh mắt lóe lên một tia lạnh lẽo, “Ít nhất phải giữ khoảng cách 3 mét với tôi, nếu không tôi làm thịt cô trước đấy.”
Vu Oánh Oánh gật đầu, “Được.”
Cô cũng muốn giữ một khoảng cách an toàn.
Như vậy tốt cho cả hai bên.
Mọi người bắt đầu tách ra hành động.
Tổ đội? Không ai nhắc lại chuyện này nữa.
Dù sao thì ai cũng chẳng phục ai, chẳng ai chịu để người khác chỉ huy.
Ở bên ngoài làm trâu làm ngựa đã đủ vất vả rồi, vào Linh Cảnh còn phải làm trâu làm ngựa mặc người sai khiến, đổi lại là bạn thì bạn có chịu không?
Trần Minh cũng bước lên thang cuốn đi lên tầng 3.
Hắn lập tức đi về phía một cửa hàng quần áo.
Lấy một chiếc áo phao lông vũ mặc vào để che đi bảng tên.
Khoác thêm một tầng bảo vệ như vậy, cho dù sau lưng đột nhiên xuất hiện một kẻ đánh lén thì bảng tên cũng không đến mức bị xé mất trong chớp mắt.
Khi hắn chuẩn bị rời đi, nhân viên ở quầy thu ngân lại vội vàng gọi: “Tiên sinh, anh vẫn chưa trả tiền kìa?”
Chuyện gì thế này? Chẳng phải không cùng một không gian thời gian sao, làm sao lại nhìn thấy mình được?
Trần Minh đi tới trước quầy: “Bao nhiêu tiền?”
Nữ nhân viên quét mã chiếc áo, mỉm cười: “368 tệ, thưa tiên sinh.”
Đắt vãi chưởng, Trần Minh rút điện thoại ra: “Thanh toán bằng WeChat được chứ?”
Ơ? Sao điện thoại lại mang vào đây được nhỉ?
Trần Minh bấy giờ mới nhận ra điều đó.
Mặc kệ cô nhân viên, hắn mở điện thoại lên xem, kết quả lại khiến hắn vô cùng thất vọng, ngoài Alipay và WeChat có thể quét mã thanh toán ra, tất cả các chức năng khác đều vô dụng.
“Hóa ra cho mang điện thoại vào đây chỉ để người chơi chi tiêu thanh toán thôi sao? Trong Linh Cảnh mà cũng kích cầu tiêu dùng cơ đấy?”
Trần Minh cạn lời mất một lúc.
Nhưng để cho an toàn, hắn vẫn bấm thanh toán.
Vì nếu không trả, Trần Minh vừa thử qua, đồng hồ đếm ngược tử vong của hắn lập tức nhảy ra ngay.
Cho nên bên trong trung tâm thương mại này cũng có những quy tắc tử vong.
Chỉ là chúng không nằm trong bảy manh mối đã đưa ra mà thôi.
“Cảm ơn quý khách, hoan nghênh lần sau lại ghé thăm.”
“Ừm, ngày mai tôi sẽ quay lại.” Trần Minh mỉm cười, nhét điện thoại vào túi rồi đi ra ngoài.
Đến cái con khỉ!
“Ôi, cậu em.”
Trần Minh đi tới đụng mặt một phụ nữ, dáng người cao ráo, tóc dài gợn sóng, chính là Trương Nhã.
Trông cực kỳ ngự tỷ.
Trần Minh mỉm cười.
Tay không đánh người mặt cười, thái độ người ta đã hiền lành như vậy, hắn việc gì phải sưng xỉa mặt mày làm gì.
“Áo phao bao nhiêu tiền một chiếc thế?” Trương Nhã hỏi, cô cũng chuẩn bị mua một chiếc.
“Ba trăm bảy.”
“Ba trăm bảy à, cũng không đắt lắm.”
Cả hai lướt qua nhau, Trương Nhã bước vào cửa hàng quần áo để chọn áo phao.
Trần Minh không đợi cô ta mà bỏ đi luôn.
Còn việc cô ta có trả tiền hay không thì liên quan quái gì đến hắn.
“Cho nên đạo cụ chuyên dụng của bản sao 'Xé bảng tên' rốt cuộc giấu ở đâu chứ?”
Ánh mắt hắn quét qua trung tâm thương mại, hy vọng có thể phát hiện ra thứ gì đó, chẳng hạn như biểu tượng chữ R.
Biểu tượng R trong chương trình Running Man có nghĩa là ở vị trí đó có đồ tốt.
Đương nhiên, bản sao "Xé bảng tên" có rập khuôn hoàn toàn theo Running Man hay không thì vẫn còn là một dấu hỏi.
Trần Minh bắt đầu tìm kiếm.
Năng lực của quỷ chưa nắm rõ.
Điểm yếu của quỷ cũng không hay.
Thậm chí con quỷ trông ra sao hắn cũng chưa từng thấy.
Giờ còn có thể làm gì nữa, đương nhiên là tranh thủ trước lần ra tay tiếp theo của quỷ để nhanh chóng tìm được vài món đạo cụ.
Nhằm gia tăng tỷ lệ sống sót cho mình.
Trần Minh đi lên tầng 4.
Tầng 4 cũng bán quần áo.
Tìm một vòng không thấy gì, hắn lại đi lên tầng 5.
Tầng 5 là đủ loại nhà hàng ăn uống, Haidilao, Quý Quý Tím, Đại Long Cản, Phí Tiểu Bếp,... đều nằm ở tầng này.
Tầng thứ sáu là quán pub, KTV, quán bar, khu vui chơi, rạp chiếu phim...
Tầng thứ bảy chuyên bán các loại đồ điện gia dụng, nhỏ từ bóng đèn cho đến tủ lạnh, TV màn hình phẳng, chẳng thiếu thứ gì.
“Có ai ở tầng sáu không, tôi thấy chữ R rồi, có một chiếc rương màu bạc, bên trong hình như có đạo cụ đấy!”
Đột nhiên, Trần Minh - người vẫn còn đang đi loanh quanh ở tầng 5, nghe thấy tiếng hô lớn từ tầng 6 truyền xuống.
Nghe giọng là của một gã nam sinh.
Tên là gì thì Trần Minh không rõ.
Hắn vừa xoay người lại thì đã thấy ba người chơi khác cũng đang ở tầng 5 vội vã chạy như bôi dầu, nhanh chóng lao lên thang cuốn hướng về tầng 6.
Ở tầng 4, tầng 3 cũng có những người chơi khác vội vã đuổi theo.
Tìm được đạo cụ, không chỉ nuốt xuống, còn lớn tiếng ồn ào, cố ý để người ta phát hiện, có thể thấy được cái đạo cụ chuyên dụng trên lầu sáu, muốn lấy được trong tay, khẳng định không hề đơn giản.
Trần Minh thầm nghĩ.
Đương nhiên, dù biết có nguy hiểm, hắn cũng phải liều.
Tuyệt đối không thể ngồi chờ chết.
Chỉ là không thể hấp tấp ngay lúc này.
"Nha, em trai, chúng ta lại gặp nhau."
Trần Minh cong người, bước lên tay vịn thang máy, lại trùng hợp thế nào, lại gặp người phụ nữ tóc dài gợn sóng kia, Trương Nhã.
Cô ta đến tay vịn thang máy trước hắn một bước.
Trần Minh gật đầu mỉm cười.
"Em trai, sao em không nói lời nào? Chẳng lẽ là người câm?"
Anh mới là người câm, cả nhà anh đều là người câm, Trần Minh mỉm cười, "Em không phải người câm, em là người hướng nội, chỉ là không quá giỏi giao tiếp thôi."
"Người hướng nội, ý là trầm tính đúng không?" Vì lớn tuổi, Trương Nhã dường như không hiểu gì về "người hướng nội", "người hướng ngoại", bèn hỏi lại.
"Cũng gần như vậy."
"Em tên gì?" Trương Nhã đổi chủ đề.
Thôi được, xem ra việc nhớ tên tất cả người chơi, đại khái là theo thứ tự của mình rồi.
Trần Minh, "Em tên Trương Vĩ."
"Trương Vĩ?"
"Đúng vậy, Trương Vĩ Trương, Trương Vĩ Vĩ, chuyên ngành luật sư."
"Không nhìn ra, em trai, em lại là người hài hước khô khan." Trương Nhã cười tươi, để lộ chút quyến rũ, nốt ruồi lệ trên khóe mắt, rất mê người.
"Không nhìn ra vậy mà chị còn nói em là người hài hước khô khan, nói dối là thói quen không tốt đâu, chị gái."
Trương Nhã:......
Nụ cười cô ta cứng đờ, "Mẹ nó em gọi ai là chị gái hả, chị năm nay mới 27, lớn hơn em không mấy tuổi, mẹ nó em bị mù đúng không, đừng tưởng em đẹp trai mà chị không dám đánh em!"
"Nguyên lai là người độc miệng." Trương Nhã không còn hứng thú tán gẫu, quay mặt đi chỗ khác.
Tôi ghét thế hệ 00!
Chỉ là một thằng nhóc, chờ lớn thêm mấy năm nữa, em sẽ biết chị đây quyến rũ thế nào.
Lầu sáu.
Trần Minh, Trương Nhã, một trước một sau, đi về phía thành phố trò chơi.
Bởi vì người chơi tên R kia, cầm chiếc rương màu bạc, đang đứng ở cửa thành phố trò chơi.
Không có đi vào.
Cậu nam sinh này tên Ngô Càn.
Vì cái tên này đặc biệt dễ nhớ, Trần Minh chỉ liếc qua, liền nhớ kỹ, bao gồm cả người này.
Vì cậu ta cao lớn, rất gầy, trông như tăm xỉa răng.
Bên cạnh Ngô Càn, còn có bốn người chơi khác.
Hai nam hai nữ.
Trong đó có một người là Lý Dương, làn da hơi ngăm, trông rất khỏe khoắn.
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...