Quyển 1 · Chương 17: Tô Mẫn: Người tôi muốn tìm không phải Trương Vĩ này
Trần Minh bên này.
Hắn hoa mấy trăm tệ, mua một bộ điện thoại nội địa, sau đó đem di động Dami ném vào thùng rác ven đường.
Hắn sợ bị di động định vị, theo dõi.
Dứt khoát liền số điện thoại cũng thay đổi.
Làm xong tất cả những thứ này, hắn mới an lòng hơn rất nhiều.
Lại mua một bộ quần áo để thay, lúc này mới trở lại Thượng Đình khách sạn, hắn ở phòng 603.
Tiền tiết kiệm thì hắn không thiếu, số tiền ba mẹ để lại cho hắn, ước chừng có hơn một trăm vạn.
“Trước có linh cảnh, sau có sát thủ, như thế nào dung hợp da người giấy xong, cuộc sống yên ổn vốn có của ta, trong khoảnh khắc liền đều bị quấy rầy.”
Trần Minh ăn một chén cơm giò heo long cá, ít nhiều có chút buồn bực.
Nhàn rỗi chán chực, hắn đơn giản lướt kênh trò chuyện.
Ít nhất kênh trò chuyện tự mang của linh cảnh sẽ không làm bại lộ định vị của hắn.
“Triệu Anh: @Trần Minh, soái ca có thể kết bạn không?”
“Triệu Anh: @Trương Vĩ, soái ca có thể kết bạn không?”
“Triệu Anh: @Tạ Thần Dương, soái ca có thể kết bạn không?”
“Trương Hiểu Đông: Mỹ nữ, kết bạn với anh đi, ca ca siêu lợi hại, chỗ nào cũng mười tám, thật đấy, gạt người chết cả nhà.”
“Triệu Anh: Thêm rồi, cho cái lục phao phao, gửi ảnh chụp qua đây, nếu là nam xấu, xóa ngay lập tức.”
“Trương Hiểu Đông: Thề có trời đất, tuyệt đối không phải nam xấu.”
Một phút sau.
“Triệu Anh: @Trương Hiểu Đông, hắn là nam xấu, đã xóa ngay lập tức.”
“Triệu Anh: @Mọi người, ai là soái ca xin chủ động liên hệ tôi, miễn phí, không phải gà không phải gà không phải gà, chỉ là muốn trước khi chết, cùng người lớn lên xinh đẹp làm chút chuyện điên cuồng, biểu cảm thẹn thùng.”
Trần Minh cảm thấy có chút nhàm chán, tin nhắn linh cảnh thì một chữ cũng không có, toàn là mấy thứ đồi trụy, đơn giản hắn tắt luôn phần trò chuyện.
Ngay sát sau đó, ánh mắt Trần Minh hơi ngưng lại.
【 Thỉnh người chơi Trần Minh chuẩn bị sẵn sàng, đếm ngược vào linh cảnh: hai ngày 22 giờ 39 phút 】
Tới nhanh vậy sao?
Cư nhiên mới cho ta nghỉ ngơi có ba ngày.
“Bất quá ta không những không sợ hãi, ngược lại còn có chút hưng phấn và mong chờ, đây lại là cái quỷ gì thế?”
Trong mắt Trần Minh lóe lên một vệt tinh quang.
Tắm rửa một cái, hắn nằm lên giường, lấy tiểu thuyết ra đọc, tên sách là Thần Bí Sống Lại.
……
Ma Đô, cận kề ngoại thung lũng.
Tại một khu chung cư cao tầng nào đó.
Trong phòng ngủ, Tô Mẫn đã thay một bộ quần áo khác, cô là một cô gái có dáng người rất đầy đặn, lúc mặc áo lông vũ hoàn toàn không nhìn ra được.
Khoác lên người bộ đồ thể thao màu đen ôm sát, Tô Mẫn cảm thấy cả người thoải mái hơn nhiều.
Tay chân cũng linh hoạt hơn không ít.
Cầm lấy điện thoại mở lục phao phao, Tô Mẫn liên hệ Trương Vĩ: “Đêm nay tôi qua Đại Sa Thị, được không? Khoảng 10 giờ tối sẽ đến.”
Trương Vĩ: “Được chứ, tôi ra sân bay đón em.”
Tuy Trương Vĩ không rõ vì sao Tô Mẫn lại có thiện cảm với mình, nhưng nhìn vòng bạn bè của cô, biết được nhan sắc và vóc dáng của cô xong, tất cả những thứ khác liền trở nên hoàn toàn không quan trọng.
Một cô nàng mặt mũi đáng yêu, vóc dáng lại đẫy đà như thế, chủ động dâng đến tận cửa, thử hỏi người đàn ông nào nỡ từ chối?
“Khụ khụ…”
Trạch nam Trương Vĩ ho khan một tiếng, khạc đờm trong cổ họng ra ngoài, ép thấp giọng nói, dùng thứ âm thanh bọt khí mà hắn tự cho là tràn ngập mị lực giống đực nói: “Có thích ăn món gì không, nói cho anh, ra sân bay xong anh lái xe chở em đi ăn.”
Ngón tay lướt ra, Trương Vĩ nghe lại bốn năm lần, cảm thấy quả thực hoàn hảo vô khuyết, liền bấm gửi đi.
Ánh mắt Tô Mẫn sáng lên, cứ ngỡ Trương Vĩ rất cao lãnh cơ chứ, cô hỏi một câu hắn mới đáp một câu, tuyệt đối không chủ động trò chuyện với cô.
Xem ra không phải như vậy.
Quả nhiên, chắc chắn là "chiến bào" trong vòng phát huy tác dụng mấu chốt rồi.
Không giống lúc ở trong linh cảnh, mặc một chiếc áo lông vũ dày cộp trên người, khiến cô trông hệt như một cái bánh chưng.
Chẳng xinh đẹp chút nào.
Tô Mẫn bấm vào đoạn âm thanh.
“Có thích ăn món gì không, nói cho...”
Thần sắc Tô Mẫn ngẩn ra, trên đầu hiện lên mấy chiếc dấu chấm hỏi to tướng.
“Là mình nghe nhầm à? Giọng nói này sao lại có cảm giác kỳ cục thế nhỉ?”
Cô nghe lại một lần nữa.
Vẫn thấy kỳ cục.
Thế là nghe thêm mấy lần nữa, nhưng cảm giác ấy vẫn không thay đổi, giọng nói này so với giọng điệu lạnh lùng của Trương Vĩ trong ấn tượng của cô, không chỉ chênh lệch rất lớn, mà hoàn toàn chẳng phải là cùng một người.
Tô Mẫn: “Chúng ta gọi video đi? Trương Vĩ.”
“OK, không thành vấn đề.”
Trương Vĩ hoàn toàn không ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, cứ ngỡ Tô Mẫn muốn nhìn nhan sắc đỉnh cao của mình, sau đó thét chói lọi như fangirl theo đuổi thần tượng.
Cuộc gọi video được gọi đi.
Trương Vĩ tự cho là mình cũng khá tuấn tú nên không né tránh ống kính, còn nở một nụ cười mà hắn tự cho là vừa mê hồn vừa soái khí.
Kết quả video vừa kết nối chưa đến một giây đã bị đầu bên kia cúp ngang.
Nụ cười trên mặt Trương Vĩ cứng đờ, ngẩn ra: “Tình hình gì đây?”
Hắn vội vàng nhắn tin qua, kết quả hiện lên thông báo: Tin nhắn đã được gửi đi, nhưng bị đối phương từ chối nhận.
Cư nhiên bị chặn luôn rồi.
Trương Vĩ:……
Không phải chứ em gái, là chính em chủ động tìm anh mà?
Em đang làm trò mèo gì thế hả?
Không thể chơi trò đùa dai kiểu này được chứ.
Về phần Tô Mẫn, sau khi chặn và xóa Trương Vĩ, cô sợ đến mức ném cả điện thoại đi.
“Sao lại không phải hắn?”
Tô Mẫn trợn tròn mắt, đầy vẻ khó tin.
“Cái con chết tiệt Lý Ngư đó rốt đang làm cái gì vậy? Mình bảo nó giúp tìm Trương Vĩ cơ mà, sao nó lại tìm cho mình một tên dở người thế này?”
Tô Mẫn lại lấy điện thoại ra, liên lạc với cô bạn thân Lý Ngư.
“Mẫn Mẫn, có chuyện gì thế?”
“Tiểu Ngư, kênh trò chuyện khu Đại Sa bên cậu có phải có rất nhiều người tên Trương Vĩ không?”
“Không có mà, tớ đã cố ý xem qua, người tên Trương Vĩ chỉ có một thôi. Sao thế? Mẫn Mẫn, Trương Vĩ tớ gửi cho cậu không phải người cậu muốn tìm à?”
“Nói nhảm! Nếu đúng thì tớ còn liên lạc với cậu làm gì.” Tô Mẫn bực bội nói, “Hắn với người kia căn bản không phải cùng một người, gã Trương Vĩ cậu gửi cho tớ chỉ là một đứa trẻ trâu, trông bỉ ổi lắm, nhìn là biết ngay không phải người tốt rồi!”
Lý Ngư ngơ ngác: “Thế thì lạ thật, trong nhóm bọn tớ người tên Trương Vĩ rõ ràng chỉ có mỗi hắn mà.”
“Nếu không phải hắn, vậy người tên Trương Vĩ mà cậu quen là ai chứ?”
Tô Mẫn sực nhận ra: “Tớ cảm giác hắn nhất định đã nói dối, hắn căn bản không tên là Trương Vĩ mà chỉ thuận miệng bịa ra một cái tên thôi. Nhìn tính cách tên đó là biết, loại chuyện này hắn tuyệt đối làm ra được.”
Lý Ngư: “...”
Chẳng phải chỉ ở cùng nhau trong Linh Cảnh bảy ngày thôi sao?
Sao lại làm như hiểu nhau lắm giống hệt vợ chồng già thế này?
“Mẫn Mẫn, cậu đừng chú ý đến hắn nữa. Người chơi khi vào Linh Cảnh đều được phân bổ ngẫu nhiên, không thể lập đội. Cậu có tìm được hắn thì hai người cũng chẳng thể vào chung một Linh Cảnh để cùng làm nhiệm vụ, thế thì còn có ý nghĩa gì chứ.”
Tô Mẫn giải thích: “Tớ không cần hắn giúp, chỉ là hắn từng cứu tớ, tớ muốn trước lần vào Linh Cảnh tiếp theo có thể gặp mặt trực tiếp để cảm ơn hắn mà thôi.”
“Bởi vì dù là tớ chết hay hắn chết, cơ hội như vậy cũng sẽ không còn nữa.”
“Được rồi được rồi, tớ biết rồi, vậy lần sau cậu vào Linh Cảnh là mấy ngày nữa?”
“Năm ngày.”
...
Hai ngày sau.
Khách sạn Thượng Đình, phòng 603, Trần Minh đang ăn cơm trưa.
【 Xin người chơi Trần Minh chuẩn bị sẵn sàng, đếm ngược thời gian vào Linh Cảnh: 4 giờ 23 phút 】
“Còn bốn tiếng nữa...”
Hai ngày rưỡi qua, Trần Minh chẳng đi đâu cả, chỉ ở suốt trong khách sạn Thượng Đình.
Hắn hiện tại đã nóng lòng muốn vào Linh Cảnh, cày phó bản, đánh quái.
Không phải hắn không sợ chết, mà là đằng nào cũng phải vào, thay vì cứ bồn chồn chờ đợi, thà dứt khoát một lần cho xong.
Truyện liên quan
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Bảy Ngày Niết Bàn Khởi Động Lại
Khi ý thức nhân loại trở thành chuỗi số hiệu trong thực nghiệm trường, bảy tầng thí luyện vắt ngang ...
Khủng Bố Phát Sóng Trực Tiếp: Nàng So Hung Trạch Còn Hung
Đường Khương ham rẻ mua một căn biệt thự giá thấp, nhưng chỉ vài ngày sau khi dọn vào, ác ...
Cuồng Đồ!
Đoán mệnh bảo ta là tướng, công thành chết vạn người.. Ý rằng ta phải tự tay đánh bại một ...