Quyển 1 · Chương 276: Đột phá trung kỳ tam trọng

Sau khi kết thúc, mọi người cũng đều sôi nổi rời đi.

Lục Minh trở lại đáy cốc, tự mình về tới phòng tu luyện.

Hắn cũng không nghĩ tới, chính mình trong lúc vô tình có được chiếc đồng đỉnh, thế mà lại có liên quan đến Ngũ Đại Gia.

Đem chiếc đỉnh đồng ba chân lấy ra, cẩn thận quan sát, mặt ngoài điêu khắc mấy nét khắc văn mà Lục Minh không hề nhận ra, toàn thân trông rất cổ xưa, không thấy có chỗ nào kỳ lạ.

Vật ấy là một kiện Bảo Khí không sai.

Nhưng cũng không đến mức khiến Triệu gia phải đại phí trắc trở như vậy.

“Vật này không thể trả lại!”

Trong đầu hắn tràn ngập nghi hoặc.

Nhưng cũng không thể đem vật ấy dâng ra.

Triệu gia ngoài mặt nói rất dễ nghe, nhưng chờ khi nhìn thấy vật ấy, chắc chắn sẽ truy cứu kết cục của mấy vị trưởng lão đã chết, tuy rằng có thể tìm cái cớ qua loa lấy lệ.

Nhưng muốn làm cho giấu người tai mắt, cũng không dễ dàng.

Chuyện của Mộc gia đã dạy cho hắn phải cẩn thận chặt chẽ, các đại gia tộc đều không thể tin tưởng.

Hay là chính mình dứt khoát rời đi cho xong?

Ý niệm này vừa mới xuất hiện, lại bị hắn lắc đầu phủ nhận.

Làm không khéo sẽ biến khéo thành vụng, vạn nhất đây là kế rút dây động rừng của Triệu gia, chính mình lúc này bỗng nhiên rời đi, sẽ càng thêm chọc người hoài nghi.

Thật lâu sau đó.

Lục Minh thở sâu, đem chiếc đỉnh đồng ba chân thu lại, “Sự tình đã qua lâu rồi, chỉ cần không lộ ra dấu vết gì, bọn họ sợ cũng sẽ không hoài nghi đến trên người mình.”

Bất quá chiếc đỉnh đồng ba chân không thể đặt trên người mình.

Phải tìm một cơ hội giấu đi.

Mà chuyện này, giao cho Nhân Khôi đi làm là thỏa đáng nhất.

Đêm khuya, tàn nguyệt treo cao.

Nhân Khôi dưới sự điều khiển của Lục Minh, lén lút rời khỏi hẻm núi.

Chờ hắn quay trở về, sắc trời đã sáng rõ, trên người Nhân Khôi cũng che kín bùn đất, chiếc đỉnh đồng ba chân đã bị hắn giấu ở một chỗ núi non cách nơi đây rất xa.

Làm xong tất cả những điều này, trong lòng Lục Minh mới hơi an tâm.

“Thiếu làm thiếu sai, nhiều làm nhiều sai, xem ra lại phải bế quan.”

Lập tức hắn liền suy xét đến việc bế quan tu hành.

…………

Tiểu Thánh đi vào Dao Quang thành, rất nhanh liền truyền ra ngoài.

Dao Quang thành cũng vì vậy mà náo nhiệt hơn nửa năm.

Nhân vật như vậy, dù ở Thương Vân Bắc cũng không phải muốn gặp là có thể nhìn thấy, rất nhiều tu sĩ ngoại lai cũng sôi nổi tới đây, muốn thấy phong thái của Tiểu Thánh.

Cái gọi là nhát gan đói chết, gan lớn no chết.

Khoảng thời gian gần đây, điều khiến người ta bàn tán xôn xao không phải là tung tích của chiếc đỉnh đồng ba chân.

Hoàn toàn ngược lại, không ít người có mục đích không thuần, muốn bái sư, muốn gia nhập Ngũ Đại Gia, thậm chí còn có một số người muốn giới thiệu đạo lữ cho Tiểu Thánh.

Có thể nói là nối liền không dứt.

Mỗi ngày đều có tin tức chấn động lưu truyền bên ngoài.

Thậm chí có người tuyên bố, Triệu Tử Tiền xuất nhập Xuân Phong Lâu không trả bạc, thực sự chấn kinh không ít tán tu.

Đến nỗi thật giả thế nào thì nhân giả kiến nhân, trí giả kiến trí.

Bất quá sinh ý của Xuân Phong Lâu lại càng thêm rực rỡ.

Trong khoảng thời gian này, Lục Minh bế quan không ra, khắc khổ tu hành.

Đem phạm vi hoạt động của chính mình quy định trong một chỗ, hơn nữa có Bôn Linh Đan phụ trợ, linh lực cũng ngày càng tăng tiến, rất nhanh tu vi lại sắp bước vào cảnh giới mới.

Nhưng đáy lòng hắn lại chẳng hề hoảng hốt.

Tâm thần hợp nhất, mặc cho gió mặc cho mưa, vẫn khoanh chân ngồi vững như bàn thạch.

So với những tán tu đang tìm kiếm đồng đỉnh, hắn thể hiện hai thái độ hoàn toàn khác biệt, vạn sự đều không chút quan tâm.

Dần dần, phong ba cũng bắt đầu bình ổn.

Ngày tháng, một lần nữa trở về tĩnh lặng.

Thời gian lại trôi qua hơn nửa tháng.

Chuyện về chiếc đồng đỉnh, cuối cùng cũng có một tiến triển mới.

…………

Dao Quang thành, bên trong Thanh Đình biệt viện.

Triệu Tử Tiền nâng chén trà xanh trong tay, nhấp một ngụm nhỏ.

Nơi này nguyên bản thuộc về Tiêu gia, hoa rơi nước chảy, u tĩnh tuyệt mỹ, không ít con cháu Tiêu gia khi nhàn rỗi đều sẽ ở chỗ này tu thân dưỡng tính vài ngày.

Từ khi Triệu Tử Tiền tới Dao Quang thành, liền biến thành sân riêng của hắn.

Lúc này, một thanh niên mặc thanh bào chắp tay ôm quyền nói: “Thánh tôn! Đây là thứ vừa phát hiện ở chợ đen, ngài xem xem có phải là vật muốn tìm hay không.”

Mấy cái hộp gấm tinh xảo bày ra trước mặt.

Trong mỗi hộp gấm đều chứa một quả Ôm Nguyên Kim Đan ánh vàng rực rỡ.

Triệu Tử Tiền liếc mắt nhìn qua, chợt vẫy tay lấy hai quả, tinh tế đánh giá một lát, “Không tồi! Hơi thở trên Kim Đan này, chính là của trưởng lão tộc ta đã chết.”

Người trước mặt trong lòng nghiêm nghị.

“Thánh tôn! Đây là phát hiện ở trong chợ đen.”

Triệu Tử Tiền gật đầu hỏi: “Đã bài tra qua chưa?”

“Đã hỏi qua!”

Đối phương cẩn thận giải thích: “Nghe nói là thu được từ nửa năm trước, bất quá đối phương chỉ là kẻ đầu sóng ngọn gió, tin tức biết được cũng rất hạn chế, đến nỗi người bán……”

“Dù sao đồ vật đã chảy vào chợ đen, nguồn gốc đều rất khó tra.”

Triệu Tử Tiền cũng không ngoài ý muốn, hắn híp mắt hỏi: “Người đã chết hồi lâu, đối phương lại bán Kim Đan sau vài năm, vậy chứng tỏ hắn rất thiếu linh thạch.”

“Nếu ta không nhớ lầm.”

“Nửa năm trước Dao Quang thành tựa hồ có một lần đấu giá hội.”

Trên mặt thanh niên mang theo một tia kinh ngạc, rất nhanh bừng tỉnh nói: “Thì ra là thế, đối phương sợ là muốn chụp mua vật phẩm, ta đây liền đi xác minh danh sách đấu giá hội.”

“Một bút linh thạch lớn như vậy, tuyệt đối không thể từ trên trời rơi xuống.”

“Tất nhiên sẽ khiến hắn không chỗ nào che giấu!”

Triệu Tử Tiền gật đầu nói: “Đi đi!”

…………

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, lại một tháng nữa trôi qua.

Gió lạnh rít gào, tiết trời đã dần bước sang đầu đông.

Trong phòng tu luyện.

Lục Minh tiêu hao viên Bôn Linh Đan thứ hai, theo linh lực trong cơ thể đẩy ra, từng luồng sức mạnh tinh thuần chậm rãi du tẩu khắp toàn thân hắn.

Hắn tựa như lão tăng nhập định, khoanh chân ngồi bất động.

Cùng với tâm pháp Thập Phương Bất Tử Công vận chuyển, khắp cơ thể hắn bắt đầu phát ra tiếng nổ vang, bảo quang nhấp nháy, hơi thở theo đó tuôn trào ra ngoài.

Toàn bộ phòng tu luyện đều bị hơi thở ấy áp bách.

Hồi lâu sau, Lục Minh chậm rãi mở mắt, lầm bầm: “Cuối cùng cũng đột phá Ôm Nguyên tam trọng trung kỳ.”

Hai viên Bôn Linh Đan tiêu hao, cộng thêm những ngày đêm khổ tu trước đó, cuối cùng cũng coi như bước thêm một bước, đạt tới cảnh giới Ôm Nguyên tam trọng trung kỳ.

Còn thừa một viên Bôn Linh Đan, một viên Tử Kim Đan, hai viên Giả Mộc Đan.

Tài nguyên vẫn còn khá dồi dào, việc đột phá thêm một cảnh giới nữa chỉ là vấn đề thời gian.

Lục Minh bước ra khỏi phòng tu luyện.

Đại Ngưu đang ngồi xổm ở góc, ôm một cuốn sách vàng ố màu đọc rất say sưa, Tam Sơn tuy đang bận rộn nhưng cũng thỉnh thoảng ghé mắt nhìn qua.

Đó đều là những cuốn tạp luận mà Lục Minh thường ngày sửa chữa công pháp, tiện tay mang từ dưới chân núi lên.

Hai người rảnh rỗi lại lôi ra đọc để giải khuây.

“Xin hỏi! Đây có phải là nơi ở của Lục đạo hữu không?”

Đúng lúc này, ngoài cốc bỗng vang lên một giọng nói trong trẻo.

Lục Minh nhíu mày, giải trừ trận pháp rồi đi ra ngoài.

Một nhóm ba người, dẫn đầu là một lão ông, trông họ rất chật vật, phong trần mệt mỏi, quần áo cũng vì suốt đêm lên đường mà rách rưới nhiều chỗ.

“Các hạ là?”

Lục Minh tập trung nhìn lại, không hề quen biết họ.

Lão ông thấy thế lập tức chắp tay: “Mạo muội! Xin hỏi đạo hữu có phải là Lục Minh của Quán Dương Tông?”

Cách xưng hô này quả thực rất hiếm thấy.

Trong lòng càng thêm hồ nghi, hắn bình thản hỏi: “Ta chính là Lục Minh, không biết các vị tìm tại hạ có chuyện gì?”

“Lục đạo hữu, ta tìm được người thật không dễ dàng!”

Lão ông thấy thế mừng rỡ khôn xiết, lập tức khom người hành đại lễ.

Hai người trẻ tuổi phía sau cũng vội vàng hành lễ.

Lão ông nhanh chóng lên tiếng: “Tại hạ Song Năm, là bạn cũ của Trịnh Bình bên Quán Dương Tông, lần này tới là vì trước đây Trịnh đạo hữu có ủy thác chúng ta tìm kiếm một ít tài liệu.”

“Xong việc mới biết Trịnh đạo hữu đã thân vẫn…”

“Mấy ngày trước tình cờ gặp Nghiêm Vân Đào đạo hữu của Quán Dương Tông, từ miệng hắn mới biết phần tài liệu này là Trịnh đạo hữu để lại cho Lục đạo hữu.”

“Trải qua bao trắc trở mới tìm được chỗ ở của đạo hữu.”

“Thật làm ta tìm vất vả quá…”

Truyện liên quan