Quyển 1 · Chương 283: Danh tiếng vang dội
Mắt thấy mọi người một mảnh ồ lên.
Lục Minh cũng tò mò chen vào đám người, ở bảng thông báo tìm được tên mình.
Đăng Vân Bảng tuy không phải do thực chiến mà thành, nhưng những người có tên đều là hạng người danh tiếng lẫy lừng, thực lực dù có chút chênh lệch, nghĩ đến cũng sẽ không phải hạng tầm thường.
Mấy năm nay hắn vì tài nguyên, vào nam ra bắc, cũng đã tạo dựng được không ít uy danh.
Tuy xuất thân là tán tu, lại có thể lọt vào bảng xếp hạng.
Càng khiến người ta phải coi trọng thêm vài phần.
Đúng lúc này có người lại lần nữa kinh hô: “Mộc gia Mộc Tuyết Dao cũng ở trong này.”
Giọng nói vừa dứt, Lục Minh cũng nhướng mày nhìn lại.
Trên bảng thông báo, thứ hạng của Mộc Tuyết Dao cao hơn hắn không ít, mấy năm gần đây tên tuổi dần nổi lên, trước chém giết đại yêu, lại chiến thắng Điền Khiếu ở Dao Quang thành, đặc biệt là sau buổi đấu giá vừa rồi.
Dường như đã đạt được cơ duyên khí vận gì đó.
Thực lực cũng tiến bộ vượt bậc, thủ đoạn lợi hại.
Cũng coi như đã hoàn thành tâm nguyện lúc trước.
Chỉ nghe có người nhìn chằm chằm bảng thông báo cảm khái nói: “Mộc gia như thế cũng coi như thoát khỏi khốn cảnh.”
“Đúng vậy! Mộc gia mấy năm nay nén giận, suýt nữa liền phải tan biến, không ngờ Mộc Tuyết Dao lại lọt vào Đăng Vân Bảng, chỉ cần vận trù một chút, liền có thể tuyệt địa cầu sinh.”
“Lục Minh đạo hữu tựa hồ cũng là cung phụng của Mộc gia.”
“Hai người đồng thời nhập bảng, Mộc gia lần này thật là gặp vận may lớn.”
“Nói không chừng ngày sau có thể sánh ngang với Tiêu gia.”
“……”
Mọi người châu đầu ghé tai, sôi nổi cảm khái.
Trên mặt Lục Minh không thấy buồn vui, yên lặng rời khỏi đám người.
Chỉ là vẫn bị người nhận ra, tinh thần rung lên hô to: “Lục đạo hữu! Chúc mừng ngươi bước lên Đăng Vân Bảng, ngày sau tại Dao Quang thành này, còn phải nhờ ngươi quan tâm nhiều hơn.”
“Đây là Lục Minh sao?”
“Gặp qua Lục đạo hữu, chúc mừng!”
“Chúc mừng! Chúc mừng!”
Trong sân có mấy người quen biết với hắn.
Cũng có không ít gương mặt xa lạ, nhưng đều tươi cười đón chào.
Lục Minh thấy thế, cũng nhất nhất chắp tay đáp lễ, mấy năm vất vả cày cấy này, trong bất tri bất giác, cũng đã sinh ra một khoản hồi báo không tồi.
…………
Mộc Xuân Đường.
Lão ông đang quét tước bụi bặm trên tủ, sau đó lại sửa sang lại hàng hóa.
Ánh mắt ông liếc hướng đối diện, có chút thất thần, ông biết tâm nguyện của tiểu thư nhà mình, cho nên khi bảng được yết, đã kêu gã sai vặt đi thám thính tin tức.
Thẳng đến khi đối phương thở hổn hển bước vào cửa hàng.
Lão ông lập tức buông bình sứ trong tay truy vấn: “Tiểu thư có tên trên bảng không?”
Gã sai vặt thở hổn hển, mặt mày hớn hở nói: “Có! Tiểu thư đã lọt vào Đăng Vân Bảng!”
Lão ông của Mộc gia thân hình run lên, không khỏi lão lệ tung hoành, “Lên bảng rồi! Tiểu thư cuối cùng cũng lên bảng…… Như thế Mộc gia được cứu rồi.”
Người khác có lẽ không biết.
Lão ông lại rõ ràng, mấy năm nay tiểu thư vì cứu vớt Mộc gia, đã trả giá bao nhiêu nỗ lực.
Hiện giờ công phu không phụ lòng người.
Ông cũng theo đó mà nhẹ nhàng thở ra.
“Hảo a!”
Lão ông xoa nước mắt nơi khóe mắt, “Hảo! Mau đi làm việc đi!”
“Này……”
Gã sai vặt thấy thế, tức khắc có chút muốn nói lại thôi, “Chưởng quầy…… Không riêng tiểu thư nhập bảng…… Cung phụng của chúng ta…… Cũng nhập bảng.”
Lão ông sửng sốt, theo bản năng hỏi: “Cung phụng nào?”
“Lục cung phụng!”
Gã sai vặt trộm ngắm lão ông một cái.
Lão ông thân mình run lên, thanh âm không khỏi tăng cao: “Lục Minh?”
Phải biết rằng, Lục Minh chính là người do chính tay ông dẫn vào Mộc gia.
Chẳng qua mấy năm nay, quan hệ bắt đầu xa cách, một số ủy nhiệm đối phương cũng không dành cho Mộc gia bọn họ bất cứ tình cảm nào.
Ngay cả việc chữa trị công pháp, cũng không còn ân cần như ngày xưa.
Quan hệ cũng khó có thể vãn hồi.
Như thế cũng thôi đi, nhưng đối phương thế mà lại lọt vào Đăng Vân Bảng, trong lòng ông sao lại không kinh ngạc.
Sau khi nhập bảng, đủ để dựa vào thanh danh này mà được bất cứ gia tộc nào coi trọng, nếu vận trù một phen, nghĩ đến cũng có không ít gia tộc nhất lưu cam nguyện trả giá tài nguyên bồi dưỡng.
Không có gia tộc nào từ chối một khách khanh có tiềm lực.
Ngay lúc nội đường lặng ngắt như tờ.
Một đạo thân ảnh đã đi đến, lập tức hướng về phía lão ông chắp tay, “Gặp qua tiền bối!”
Lão ông ngẩng đầu, Lục Minh đã đúng hạn tới.
“Chúc mừng a!”
Lục Minh phất phất tay, vẫn khách khí nói: “Quá khen, ta bất quá cũng là gặp chút vận may, lần này tiến đến là vì lấy lại khế văn.”
Tính toán thời gian, khế văn cung phụng của Lục Minh đã đến hạn.
Lão ông trong lòng lại lần nữa ảm đạm, không cam lòng hỏi: “Không hề suy xét tục thiêm sao? Nói thật…… Ta có thể giúp ngươi tranh thủ trở thành khách khanh.”
Lục Minh xua tay nói: “Mộc gia đối với ta ý kiến thâm hậu, tiếp tục lưu lại thì có ích gì?”
Lão ông nghe vậy nhìn sâu vào Lục Minh một cái.
Năm đó, hắn mới đến, ở Dao Quang thành lặng lẽ vô danh, làm việc cần cù thật thà, an ổn, hiện giờ lại cũng là xưa đâu bằng nay, danh liệt trong Đăng Vân Bảng.
Toàn bộ Mộc gia ở trước mặt hắn, lại cũng có vẻ không còn khổng lồ.
“Ai!”
Lão ông thở dài một tiếng, trong lòng ngũ vị tạp trần, “Nói nhiều cũng vô ích, ta đi lấy khế văn cho ngươi.”
Lão ông rất nhanh hướng về hậu đường mà đi.
Khi trở lại, trong tay ông cầm một tờ thiên khế công văn, làm trước mặt Lục Minh, trực tiếp xé bỏ công văn, xem như giải trừ thân phận cung phụng của Mộc gia.
Làm xong hết thảy, Lục Minh liền chắp tay nói: “Vậy ta không ở lại nữa.”
Theo danh sách Đăng Vân Bảng được công bố.
Các đại gia tộc và thế lực đều đã nhận được tin tức.
Trong đại điện của Mộc gia.
Địa vị của Mộc Xuân Tuyết vốn dĩ không thấp, nay lại lọt vào Đăng Vân Bảng, đã có thể sánh ngang với gia chủ, tất cả trưởng lão lúc này đều phải nể mặt nàng vài phần.
Mà ngay khi danh sách Đăng Vân Bảng vừa lộ diện.
Nàng lập tức triệu tập thành viên gia tộc, bắt đầu tiếp xúc với các gia tộc nhất lưu.
Lúc này, một vị lão giả trong nội đường vui vẻ ra mặt nói: “Tiểu thư, chúng ta đã phái người tiếp xúc với Tiêu gia, các gia tộc nhất lưu khác trong thành cũng đều có ý muốn giúp đỡ Mộc gia.”
“Đều nhờ có tiểu thư!”
“Mộc gia chúng ta cuối cùng cũng chuyển nguy thành an.”
Mộc Xuân Tuyết nghe vậy nhẹ nhàng thở phào: “Điều kiện đã đưa ra chưa?”
“Tam trưởng lão chắc không quá mười lăm phút nữa sẽ trở về, điều kiện hẳn là đã bàn bạc xong xuôi.”
Mấy năm nay Mộc gia có thể nói là luôn sống trong lo âu.
Tất cả thành viên làm việc đều sợ trước sợ sau, lo lắng nảy sinh thị phi.
Hiện giờ Mộc Xuân Tuyết lọt vào Đăng Vân Bảng, coi như khiến mọi người trút được gánh nặng, biểu cảm trên gương mặt cũng tự nhiên giãn ra không ít.
“Tuyết Nhi!”
Đúng lúc này, ngoài cửa truyền đến một giọng nói đầy vui sướng.
Chỉ thấy một vị lão giả sắc mặt tiều tụy đang được người dìu vào đại đường.
Mộc Xuân Tuyết đứng dậy nói: “Gia chủ, vết thương cũ của người chưa lành, sao lại tới đây.”
“Hỷ sự lớn như vậy, sao không báo cho ta một tiếng!”
Trên gương mặt ốm yếu của lão giả không giấu nổi vẻ mừng như điên, ông được người đỡ ngồi xuống ghế.
“Tổ tiên Mộc gia hiển linh, lại có hai người đứng tên trên Đăng Vân Bảng.”
Mộc Xuân Tuyết hơi sững sờ.
Khi Đăng Vân Bảng công bố, nàng chỉ chú ý xem mình có tên hay không, lại chẳng hề để tâm đến người khác.
Lúc này, nàng mang vẻ mặt mờ mịt, cau mày suy nghĩ hồi lâu mà vẫn không nghĩ ra trong tộc còn có ai sánh vai cùng mình.
“Gia chủ, người lấy tin tức từ đâu vậy?”
Mộc gia chủ cũng ngẩn ra: “Ngươi quên rồi sao, chính là vị cung phụng của Mộc gia chúng ta đó.”
Mộc Xuân Tuyết vốn đã sớm vứt Lục Minh ra sau đầu, đáy mắt càng thêm mê mang.
Lúc này, một vị trưởng lão ngồi phía dưới muốn nói lại thôi, nhắc nhở: “Tiểu thư… chính là vị cung phụng đi ngang qua dãy núi Ngàn Loan năm đó, hắn cũng lọt vào Đăng Vân Bảng.”
Thân mình Mộc Xuân Tuyết chấn động, đồng tử bỗng nhiên co rút.
Dòng suy nghĩ như đứt đoạn.
Nàng rốt cuộc cũng nhớ ra người mà gia chủ nhắc đến là ai.
Tên tán tu vô danh tiểu tốt đó.
Kẻ bị nàng treo đầu dê bán thịt chó, cắt xén tài nguyên cung phụng của Mộc gia, Lục Minh!
Sao có thể!
Trong nháy mắt, vẻ vui mừng trên mặt Mộc Xuân Tuyết lập tức tan biến, chỉ còn lại sự kinh ngạc, bàng hoàng cùng vài phần thất thần.
Mộc gia chủ vẫn đang cười nói hớn hở.
“Dựa vào ân tình Vũ Hóa Đan, việc hắn trợ giúp Mộc gia bay cao đã là ván đã đóng thuyền.”
“Với hai người các ngươi, đủ để đưa Mộc gia bước vào hàng ngũ nhất lưu.”
Truyện liên quan
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...
Vạn Đạo Nguyên Chủ
Căn nguyên tan biến, há còn phân biệt taCăn nguyên tan biến, nói chi căn cơ nhân gian, nhân quả ...
Vô Hạn Đoạt Lấy Mục Từ, Ta Nãi Mục Từ Tiên Nhân
Yêu ma loạn thế, Vương Thủ Dung phát hiện nuốt yêu ma có thể đoạt lấy mục từ.. Thế là ...
Mới Vừa Thành Chủ Thần, Đã Bị Group Chat Trói Định?
Vô duyên vô cớ xuyên không đến thế giới huyền huyễn Lục Cảnh siêu cấp khủng bố, lại mang trong ...