Quyển 1 · Chương 296: Hợp tác mưu lợi
Trong đại đường một mảnh tĩnh mịch, tất cả mọi người nhíu mày không nói.
Nếu biết được kết cục, càng không có người nguyện ý đứng ra gánh vác hậu quả.
Đúng lúc này, một vị thành viên Tứ Hải Minh vội vàng xâm nhập trong viện, thở hổn hển nói: “Các vị trưởng lão…… Vừa rồi thám tử tới báo…… Trong Tam Trúc Minh có trưởng lão mất tích.”
Tiêu Bắc Vọng giương mắt nhìn lại: “Rốt cuộc sao lại thế này?”
“Này…… Ta cũng không rõ lắm!”
Người nọ run run rẩy rẩy, không dám có điều giấu giếm.
“Nghe nói đã mất tích ba bốn ngày, Tam Trúc Minh vẫn luôn che giấu tin tức, gần đây mới bị thám tử phát hiện.”
Có trưởng lão nghe vậy lập tức tâm sinh nghi ngại: “Việc này không khỏi có chút quá…… Chẳng lẽ là có trá?”
Nếu là thành viên tầm thường, Tứ Hải Minh có lẽ sẽ không chú ý, nhưng thân là trưởng lão, có bao nhiêu đôi mắt trong thành nhìn chằm chằm, bọn họ vô cớ mất tích sao có thể không biết.
Cho nên phản ứng đầu tiên, chính là hoài nghi có âm mưu.
“Có thể hay không là Bạch Hải bọn họ?”
Liễu trưởng lão bỗng nhiên nói xen vào, mọi người trong lòng đều không khỏi khẽ động.
Bạch Hải bọn họ không ở trong thành, tránh đi nhãn tuyến của Tứ Hải Minh, cũng liền thuận lý thành chương.
“Là người trên Đăng Vân Bảng làm sao?”
Ngay cả Liễu trưởng lão cũng không ôm hy vọng.
Không ngờ cuối cùng, lại thật sự mang đến ngoài ý muốn chi hỉ cho Tứ Hải Minh.
“Mau! Mau phái người tra xét cho rõ!”
Có thể ứng phó cả Bạch Hải và Tả Đường, người trên Đăng Vân Bảng này quả nhiên có bản lĩnh.
Không ít trưởng lão đều lộ ra vẻ khâm phục.
“Người này nhất định phải bắt vào tay Tứ Hải Minh.”
Ánh mắt nhìn Tiêu Bắc Vọng đầy mong đợi.
Liễu trưởng lão trong lòng thở dài, nếu Lục Minh không có kết thù với Thánh Nhân.
Tứ Hải Minh khẳng định sẽ không tiếc đại giới để lôi kéo.
Nào ngờ……
…………
Trong tiểu viện.
“Như vậy hẳn là không sai biệt lắm!”
Người khôi múc nước trong, Lục Minh rửa sạch đôi tay dính bùn lầy.
Thanh nhàn được mấy ngày, bếp lò đã sơ cụ hình thức ban đầu, hắn chuyên môn mua một ít vật liệu tốt nhất, có thể khiến hỏa đài trở nên bền bỉ hơn.
Kế tiếp, Lục Minh bắt đầu dùng lửa nung khô, gia cố độ cứng cho hỏa đài.
Canh Thái Bình lúc này từ ngoài viện đẩy cửa đi vào.
“Ta đều sắp vội hỏng rồi, vẫn là sư huynh có nhã hứng.”
Canh Thái Bình vây quanh hỏa đài dạo qua một vòng, cảm khái tay nghề của Lục sư huynh lại tinh tiến không ít.
Người khôi đã được Lục Minh thu gọn, hắn xoay người vào nhà pha một hồ nước trà, mời Canh Thái Bình ngồi xuống trong viện.
Lục Minh ra vẻ kỳ quái nói: “Sư đệ gần đây hình như rất bận.”
“Đâu chỉ là bận!”
Canh Thái Bình không ngừng lắc đầu, uống một ngụm trà nóng nói: “Nghe nói Tam Trúc Minh mất tích hai vị trưởng lão, khắp nơi truy tra tung tích bọn họ, bên ngoài loạn thành một nồi cháo.”
Bạch Hải và Tả Đường có địa vị cao cả trong Tam Trúc Minh.
Hơn nữa vì tổn thất Xích Huyền Thiết, Tam Trúc Minh tự nhiên sẽ không bỏ qua.
Mà Tứ Hải Minh sau khi xác định tin tức, cũng không buông tha cơ hội này, liên tục phái ra không ít trưởng lão, một hơi đoạt được mấy chỗ tài nguyên của Tam Trúc Minh.
Tam Trúc Minh lúc này hiển nhiên cũng hiểu được nguyên do.
Lấy cớ Tứ Hải Minh hại trưởng lão của minh, hoàn toàn khai chiến.
Mấy ngày nay hai bên tranh đấu gay gắt, đều tổn binh hao tướng.
Canh Thái Bình thân là trung tầng của Tứ Hải Minh, không tránh khỏi bị cuốn vào, luân phiên chạy ngược chạy xuôi chi viện tứ phương, cũng may là hữu kinh vô hiểm, tạm thời đè ép được thế của Tam Trúc Minh.
Lục Minh ra vẻ bừng tỉnh: “Thì ra là thế.”
“Sư huynh không biết, tài nguyên trong minh cũng đang không ngừng co rút lại.”
Khóe miệng Canh Thái Bình đắng chát, trong lòng cũng không ngừng cảm khái: “Thời cuộc ngày càng khó khăn.”
Gia nhập Tứ Hải Minh, trừ bỏ báo đáp ân huệ năm xưa, cũng là muốn tìm chỗ che chở.
Hiện giờ Quá Đầu Thành ngày càng loạn, tình cảnh của hắn cũng càng thêm nguy hiểm, ai có thể bảo đảm cái đầu này, ngày mai còn có thể ở trên cổ mình hay không.
Lục Minh trong lòng khẽ động.
“Canh sư đệ, ta đây có một mối làm ăn, không biết ngươi có hứng thú không?”
Canh Thái Bình nghe vậy hồ nghi nói: “Nga? Làm ăn gì?”
Chỉ thấy Lục Minh đặt một gốc linh dược trước mặt.
Đồng tử Canh Thái Bình co rút lại, kinh ngạc nói: “Vạn năm linh dược!”
Lục Minh gật đầu nói: “Ta gần đây chuẩn bị rèn một ít Bảo Khí, bất quá tài liệu trong tay hữu hạn, mong rằng Canh sư đệ có thể giúp ta chào hàng gốc linh dược này.”
“Sau đó đổi thành linh thạch để mua đồ.”
“Sư đệ xong việc có thể dẫn tiến một ít đạo hữu, bán ra sau cũng có thể chia cho ngươi một phần.”
So với việc tự mình chạy ngược chạy xuôi, giao cho Canh Thái Bình sẽ an ổn hơn.
Nghe đến đó, ánh mắt Canh Thái Bình tức khắc sáng rực lên.
Tay nghề rèn khí của Lục Minh, Canh Thái Bình trong lòng biết rõ, mà hắn lăn lộn ở Quá Đầu Thành nhiều năm như vậy, ít nhiều cũng có một ít nhân mạch, liên hợp lại tất nhiên có thể kiếm một món hời.
Nhớ tới bổng lộc ít ỏi của Tứ Hải Minh.
Canh Thái Bình càng cảm thấy khả thi.
“Được!”
Mắt thấy Canh Thái Bình không từ chối, Lục Minh cũng yên lòng: “Làm phiền sư đệ!”
“Sư huynh yên tâm, hết thảy cứ giao cho ta!”
Hai người chắp tay chào nhau.
Kế tiếp lại trò chuyện đơn giản vài câu.
Canh Thái Bình liền thu hồi linh dược, vội vã rời khỏi viện.
…………
Ngày kế, sáng sớm.
Chuẩn bị một đêm, Lục Minh đóng kỹ cửa viện, hướng thẳng Tứ Hải Minh mà đi.
Đầu đường cuối ngõ, người của liên minh thưa thớt hẳn, thỉnh thoảng bắt gặp vài kẻ cũng chẳng còn vẻ khí thế như ngày thường, xem ra cuộc tranh đấu giữa hai minh đã thực sự đến hồi kết.
“Đúng là thời điểm thu thù lao!”
Lục Minh nhanh chóng tìm được Liễu trưởng lão để nhờ xóa bỏ ấn ký trên người.
Bên ngoài Tứ Hải Minh, một tán tu chạy tới thông báo, chốc lát sau đã dẫn hắn đi vào chính đường.
Gặp lại Lục Minh, Liễu trưởng lão không giấu nổi vẻ kích động, trên mặt cũng thoáng hiện nét phức tạp: “Lục đạo hữu quả nhiên bản lĩnh cao cường, lần này có thể nói là đã giải quyết giúp Tứ Hải Minh một mối đại phiền toái.”
Lục Minh chắp tay: “Liễu tiền bối quá lời.”
“Đạo hữu chớ nên khiêm tốn.”
Nhớ lại lúc Lục Minh mới đến bái kiến, ông vốn chẳng mấy bận tâm.
Hiện tại tuy hắn vẫn ăn mặc như cũ, ngôn từ cũng hòa ái, nhưng trong thâm tâm, ông lại cảm nhận được một áp lực vô hình không thể xem thường.
Lục Minh bình tĩnh nói: “Chuyện ấn ký trên người ta… còn phải phiền tiền bối ra tay!”
“Theo ta vào hậu đường.”
Nói đoạn, Liễu trưởng lão đứng dậy dẫn đường.
Rất nhanh, Lục Minh theo Liễu trưởng lão vào hậu đường, nơi đã được bố trí sẵn trận pháp. Lục Minh ngồi định vị trong trận, thấy Liễu trưởng lão hai tay bấm quyết, vận chuyển trận pháp.
Dấu vết do Thánh nhân gieo xuống không hề dễ dàng loại bỏ.
Dựa vào uy thế của trận pháp, cũng phải mất ba bốn canh giờ mới hoàn thành.
Khi mọi việc xong xuôi, trời đã đứng bóng.
Liễu trưởng lão lau mồ hôi trên trán, ngồi phịch xuống ghế vì kiệt sức: “Lục đạo hữu, ta không tiễn nhé!”
“Liễu tiền bối hãy nghỉ ngơi cho tốt!”
Dứt lời, Lục Minh rời khỏi Tứ Hải Minh.
Trên đường đi, nỗi lo lắng bấy lâu nay trong lòng Lục Minh cuối cùng cũng vơi đi một nửa: “Tiếp theo phải giải quyết cái đuôi kia, nếu không vẫn khó thoát khỏi sự khống chế của đối phương.”
Hắn không ngừng cân nhắc, ra tay nghĩa là sẽ hoàn toàn xé rách mặt với Tiểu Thánh.
Nhưng đối phương ngay từ đầu đã không có ý buông tha cho hắn, đúng là kiểu ếch ngồi đáy giếng bị nấu trong nước ấm, nhìn thì không nguy hiểm, nhưng thực chất đã bị người ta đặt lên bếp từ bao giờ.
Lục Minh tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.
Giao quyền quyết định cho kẻ khác, chi bằng tự mình liều mạng một phen.
Lục Minh thần sắc ngưng trọng, hành sự đêm nay sẽ quyết định sinh tử ngày sau.
Truyện liên quan
Càn Khôn Thiên Đế
Kiếm Tiên Lý Khanh Duyên khéo léo gặp cơ duyên, sở hữu long mạch hiếm có thế gian.. Tin tức ...
Hắc Đàm Thuần Dương Tử Sách Mới
Tác phẩm mới ra mắt, kính mời quý độc giả thưởng thức, mong mọi người sẽ yêu thích. Sự ủng ...
Hỗn Độn Tinh Mông Chi Dị Giới Xâm Lấn
Tu chân giới cùng khoa học kỹ thuật kết minh, bùng nổ chiến tranh xuyên không gian.. 64 vị Hồng ...
Vạn Đạo Nguyên Chủ
Căn nguyên tan biến, há còn phân biệt taCăn nguyên tan biến, nói chi căn cơ nhân gian, nhân quả ...
Vô Hạn Đoạt Lấy Mục Từ, Ta Nãi Mục Từ Tiên Nhân
Yêu ma loạn thế, Vương Thủ Dung phát hiện nuốt yêu ma có thể đoạt lấy mục từ.. Thế là ...
Mới Vừa Thành Chủ Thần, Đã Bị Group Chat Trói Định?
Vô duyên vô cớ xuyên không đến thế giới huyền huyễn Lục Cảnh siêu cấp khủng bố, lại mang trong ...