Chương 922: Gặp lại Bùi tiên tử!

"Hạ Mông Mông, cậu điên thật rồi! Rõ ràng mới quen nhau hai ngày, rốt cuộc lại trao hết cho anh ta, đã thế còn chủ động như vậy, thật không biết xấu hổ!"

Hạ Mông Mông thút thít úp mái đầu xinh đẹp vào gối, cả người như muốn tan vỡ.

Làn da trắng nõn nà ửng lên sắc hồng như hoa hồng, kiều diễm đẹp đẽ đến cực điểm, đây là nét đặc trưng riêng biệt chỉ thuộc về nữ chính thiên mệnh như Hạ Mông Mông, tiếc rằng tại hiện trường không một ai có phước nhìn thấy.

Hạ Mông Mông gục đầu trong gối, sụt sùi nức nở.

Rõ ràng cô rất muốn từ chối, nhưng rốt cuộc lại chẳng thể nào kháng cự nổi.

Hạ Mông Mông ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, bàn tay thon white nhẹ nhàng chạm vào chỗ vừa bị Thẩm An Ngọc hôn chụt một cái, khóe miệng tinh xảo cong lên một đường cung:

"Nhưng mà, trải nghiệm đó đúng là rất tuyệt, cái gã đó quá sành sỏi rồi."

Nghĩ đến đây, Hạ Mông Mông lại có chút tức giận, phúng phính má ghen tị nói:

"Sao cái gã đó lại sành sỏi thế nhỉ? Rành rọt như vậy cơ chứ?"

"Đúng là mình quá ngây thơ, lúc đầu lại còn tưởng anh ta là người tốt, là người anh trai dịu dàng trưởng thành nữa chứ."

Cô cảm thấy mình bị mắc bẫy rồi, bị lừa thảm rồi.

"Mông Mông, tớ vào nhé." Bên ngoài vang lên tiếng của Tiền Tinh Tinh.

"Á, cậu... cậu vào chậm thôi." Hạ Mông Mông lập tức hoảng hốt, dọn dẹp dấu vết chiến trường còn chưa xong đâu.

Tuy nhiên Tiền Tinh Tinh đã đẩy cửa bước vào, nhìn căn phòng hỗn loạn, ánh mắt trêu chọc hướng về phía Hạ Mông Mông:

"Tối qua kịch liệt lắm đúng không?"

Mặt Hạ Mông Mông đỏ bừng lên có thể thấy bằng mắt thường, từng vệt ráng hồng từ chiếc cổ trắng ngần thon dài lan rộng khắp mặt, gần như muốn bốc hơi nóng từ đỉnh đầu ra ngoài, úi úi úi.

"Mông Mông, ngủ với một siêu cấp đại mỹ nam như thế, tớ thật ghen tị với cậu quá." Tiền Tinh Tinh đột nhiên nói.

"Hả?" Hạ Mông Mông ngơ ngác.

"Đúng thế còn gì, cậu thử nghĩ xem, anh An Ngọc đẹp trai như vậy, tuấn tú như tiên nhân hạ giới, so với mấy ngôi sao đỉnh lưu còn đẹp hơn không chỉ một chút đâu. Không, dùng mấy ngôi sao đỉnh lưu đó so sánh với anh An Ngọc chính là sự sỉ nhục đối với anh ấy. Cậu có thể ở bên anh An Ngọc, chẳng phải là hời to rồi sao?"

Nhìn Tiền Tinh Tinh tràn đầy vẻ ngưỡng mộ, Hạ Mông Mông vốn đang xấu hổ ngượng ngùng bỗng thấy tâm trạng khá hơn vài phần, lẩm bẩm:

"Anh ấy làm gì tốt đến thế chứ?"

Tiền Tinh Tinh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, hóm hỉnh trêu:

"Tớ thấy mặt cậu tràn ngập sức sống, khí sắc tốt như thế, tốt hay không trong lòng cậu còn không rõ sao?"

"Cái con Tinh Tinh chết tiệc này, cậu lại trêu tớ!" Hạ Mông Mông cuống lên, giơ tay định bịt miệng Tiền Tinh Tinh.

Tiền Tinh Tinh cười đùa né tránh, hai cô gái nô giỡn một hồi, cô lại cất tiếng hỏi:

"Mông Mông, sau này cậu tính thế nào?" Ánh mắt đã nghiêm túc hơn vài phần.

Nhận ra bầu không khí nghiêm túc, Hạ Mông Mông nhẹ nhàng cắn môi hồng, nhìn vào ánh mắt quan tâm của cô bạn thân, một hồi lâu mới lên tiếng:

"Tớ... tớ cũng không biết phải tính sao nữa, trong lòng rối như mớ bòng bong."

Vốn dĩ cô định ở bên Tiêu Phàm, không ngờ Tiêu Phàm lại là thủ lĩnh Ánh Ảnh Hội của thế lực tối đen, làm bao nhiêu việc ác, lại còn lừa dối cô như vậy.

Nghĩ đến việc mọi thứ trong quá khứ đều là giả dối, Hạ Mông Mông không khỏi rùng mình, đối với Tiêu Phàm từ lâu đã chẳng còn chút tình cảm nào, chỉ còn lại sự kinh hãi.

Chỉ là ở bên Thẩm An Ngọc lúc này, liệu có quá nhanh không?

"Có gì mà nhanh chứ, gạo đã nấu thành cơm rồi, lẽ nào lại không ở bên nhau?" Tiền Tinh Tinh gõ nhẹ vào trán Hạ Mông Mông, giận gõ gạc không thành nói:

"Hạ Mông Mông, cậu ngốc thật đấy à? Anh An Ngọc tốt như thế, diện mạo tuấn tú, năng lực mạnh mẽ, lại nhiều lần giúp đỡ cậu, anh hùng cứu mỹ nhân, đối với cậu lại tốt như vậy, cậu định thật sự coi anh ấy là anh trai chắc?"

Nói đến đây, Tiền Tinh Tinh vén chăn lên: "Thế này mà đòi làm anh trai sao?"

Hạ Mông Mông che mặt, hai gò má nóng bừng, đúng vậy, thế này thì làm anh trai thế nào được, cô làm sao có thể thản nhiên gọi Thẩm An Ngọc là anh An Ngọc nữa?

"Tinh Tinh, vậy tớ phải làm sao bây giờ?" Hạ Mông Mông phiền não hỏi.

"Tất nhiên là thừa cơ ở bên anh An Ngọc rồi, anh An Ngọc chắc chắn là người đàn ông tốt có trách nhiệm, sẽ không phụ lòng cậu đâu." Tiền Tinh Tinh khẳng định chắc nịch.

Hạ Mông Mông mím môi hồng, nhẹ nhàng gật đầu.

Tiền Tinh Tinh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nếu như cái tính bướng bỉnh của Hạ Mông Mông nổi lên thì coi như xong đời.

Tính tình Hạ Mông Mông vốn rất bướng, chuyện gì đã muốn làm thì chẳng ai khuyên nổi.

Trước đây khi Hạ Mông Mông ở bên Tiêu Phàm, cho dù Tiêu Phàm lớn hơn cô chục tuổi, lại chỉ là một gã giao đồ ăn, Tiền Tinh Tinh cùng bố mẹ Hạ Mông Mông hết lời khuyên lăm nhưng Hạ Mông Mông vẫn vô cùng kiên quyết.

Mười con trâu cũng không lôi lại được.

Thế nhưng nói đi cũng phải nói lại, có thể dễ dàng khuyên chuyển như vậy, cũng chứng tỏ Mông Mông có cảm tình rất lớn với anh An Ngọc.

Tiền Tinh Tinh thầm nghĩ trong lòng, Hạ Mông Mông chỉ là ngại ngùng mặt mũi thôi, thực chất trong lòng đã muốn từ lâu rồi.

Bằng không làm sao chỉ vài ba câu của cô mà khuyên chuyển được?

Chuyện Hạ Mông Mông đã nhắm tới thì mười con trâu cũng không kéo lại được, bây giờ gật đầu, thực ra trái tim đã hoàn toàn sụp đổ nghiêng về phía anh ấy rồi.

Nhưng mà, sau này bạn thân thật sự phải cùng nhau song hành sao? Trên gương mặt xinh đẹp của Tiền Tinh Tinh ửng lên sắc hồng.

【Đinh! Phát hiện độ thiện cảm của nữ chính thiên mệnh Hạ Mông Mông +5, cướp đoạt 15000 điểm thiên mệnh!】

【Đinh! Phát hiện tổng độ thiện cảm của nữ chính thiên mệnh Hạ Mông Mông đạt 100, cướp đoạt thêm 300000 điểm thiên mệnh!】

【Đinh! Phát hiện tổng độ thiện cảm của nữ chính thiên mệnh Hạ Mông Mông đạt 100, hoàn trả...】

...

"Ồ, lại trực tiếp đạt tối đa độ thiện cảm rồi."

Thẩm An Ngọc nghe âm thanh thông báo trong đầu, có chút bất ngờ vui sướng.

Vốn dĩ còn tưởng phải tiếp tục mài giũa thêm một thời gian nữa, không ngờ lại trực tiếp đạt đỉnh độ thiện cảm.

Tuy nhiên Thẩm An Ngọc cũng không quá kinh ngạc, tính cách Hạ Mông Mông vốn dĩ là kiểu yêu ghét rõ ràng như thế, đã yêu là dốc hết lòng tiến về phía trước, không yếu tố bên ngoài nào có thể cản trở, nhưng một khi bị phản bội thì sẽ lập tức dứt khoát chia tay.

Mấy ngày tiếp theo, Thẩm An Ngọc xử lý một số chuyện, đặc biệt là những việc liên quan đến các con trời thiên mệnh.

Hiện tại vẫn còn Ngô Minh, Từ Bình An, Tần Viễn, Diệp Lâm Uyên, Vi Vân Đằng - năm đứa con trời thiên mệnh này. Vi Vân Đằng tạm thời giữ lại còn có ích, Ngô Minh thì Thẩm An Ngọc đã bắt đầu mưu tính đối phó để cướp lấy tiên phủ mang theo bên mình.

Còn ba người Tần Viễn, Diệp Lâm Uyên, Từ Bình An, trước khi đến Huyền Hoàng Giới đều phải dọn dẹp sạch sẽ.

Còn về Cố Vân Si, bên Đế Đô truyền tin tức về, sau khi vào Cố gia ở Viêm Hạ thì không có động thái gì, hình như đang dưỡng thương.

Ngoài ra còn phải an ủi các người đẹp của mình, trước đó ở lại dãy Tần Lĩnh hơi lâu, không ít người đẹp đã mòn mỏi ngóng trông rồi.

Từ Hàng Châu đến Ma Đô, từ Ma Đô đến Kim Lăng, từ Kim Lăng lại quay về Hàng Châu, mấy ngày chinh chiến mấy chục trận, ngày đêm không nghỉ, nếu không phải thân thể bằng thép chắc có lẽ đã nát bấy rồi.

"Từ hôm nay trở đi, ta phải cai sắc!" Thẩm An Ngọc bốc một nắm lớn Long Tinh Hổ Cốt Đan, nhai ngấu nghiến, dõng dạc tuyên bố.

"Chỉ có anh mà cũng đòi cai sắc sao?" Liễu Như Yên phì cười, cười đến mức cành hoa rung rinh, đầy đặn trào dâng.

"Anh Thẩm, Linh Âm thương anh, uống chút nước đi." Chung Linh Âm dịu dàng nói.

"Ừm ừm, chồng ơi, đừng nhai khô thế chứ." Trương Nhã Thiến cũng hùa theo.

Chung Linh Âm và Trương Nhã Thiến nhìn nhau, hình như trong không khí đang lóe lên tia lửa điện.

"Anh ra ngoài hóng gió chút." Thẩm An Ngọc đứng dậy, sau lưng vang lên một trận tiếng cười như chuông bạc.

"Hừ, thật sự tưởng ta hết xí xách rồi sao? Chẳng qua là tha cho các cô thôi." Thẩm An Ngọc hừ lạnh, quay lại sẽ trị sau.

Bùi tiên tử sắp không gánh nổi nữa rồi, Thẩm An Ngọc phải qua xem sao.

...

Truyện liên quan