Chương 937: Ai cho ngươi dũng khí?

"Hù…… Hù……"

Bùi Trường Ly không còn tâm trí đâu mà nấp trong bóng tối xem chuyện tình cảm hỗn loạn của các sư muội, nàng dồn dập đè nén tiếng thở dốc, bước chân loạng choạng trở về phòng mình.

Gương mặt ngọc vốn lạnh như băng tuyết, thanh cao tuyệt thế, giờ đây đã ửng hồng một mảng.

Thân thể kiều diễm lại càng tỏa ra sức nóng kinh người.

Tựa như dòng máu bên trong đang bùng cháy!

Loại huyết độc đặc biệt mang tên Phấn Huyết Tình Độc này tác động thẳng vào máu, lan tỏa khắp năm tạng sáu phủ cùng toàn bộ xương tủy tứ chi, dù có thay máu cũng chẳng giải quyết được gì, một khi phát tác lại càng hung hiểm vô cùng.

Làn da trắng nõn như mỡ dê của Bùi Trường Ly nay đỏ rực như huyết ngọc, thấy trong bể dược vẫn còn sót lại làn nước thuốc đã nguội lạnh, nàng chẳng suy nghĩ nhiều, liền để nguyên quần áo nhảy tót vào trong.

Xè!

Mặt nước dược vang lên tiếng xèo xèo như bị lửa đốt, thậm chí còn bốc lên từng làn hơi nước nhạt, đủ hiểu nhiệt độ cơ thể của Bùi tiên tử lúc này cao đến mức nào.

"Không đủ, vẫn chưa đủ."

Bùi Trường Ly khẽ hít một hơi, răng bạc cắn chặt bờ môi đỏ thắm, nhẹ tay trút bỏ bộ đạo bào trắng đen khoác trên người, rút ra chiếc trâm gỗ đen tuyền đang búi tóc, khiến mái tóc đen tuyền rủ xuống như dòng thác đổ.

Cho đến khi chỉ còn lại chiếc áo lót màu trắng đơn sơ, thân hình kiều diễm ẩn hiện vẻ mình hạc xương mai nhưng lại đầy đặn quyến rũ mới từ từ đắm mình vào bể dược.

Hơn nửa làn da tiếp xúc với nước thuốc, thành phần hàn lương trong dược chất thấm sâu vào cơ thể, lúc này mới khiến Bùi tiên tử dễ chịu đôi chút, cơ thể nóng bừng cũng giảm bớt nhiệt độ đôi phần.

Bể dược này là do nữ thần y Mộ Dung Giải Ngữ đặc chế riêng cho tình trạng bất thường của đại sư tỷ Bùi Trường Ly, dược liệu bên trong đều là thuốc mạnh, tụ hội toàn những vị dược liệu vô cùng hàn lạnh hiếm có.

Người bình thường mà ngâm mình trong bể dược này, không bệnh nặng một trận mới là chuyện lạ.

Nhưng Bùi Trường Ly lại cảm thấy vẫn chưa đủ, còn lâu mới đủ.

Kỳ dị hơn nữa là, rõ ràng máu trong cơ thể đang sôi trào cuồn cuộn, nhưng khắp chân lông kẽ tóc của Bùi tiên tử lại ngưng kết từng hạt sương băng li ti, cơ thể kiều diễm bỗng nhiên khẽ run lên bẩy rẩy.

Lọn lửa bùng phát từ Phấn Huyết Tình Độc là âm hỏa, hoàn toàn không phải cứ dùng nước thuốc hàn lạnh là có thể dập tắt, đó không phải là cách trị tận gốc, chỉ có thể tạm thời xoa dịu đôi chút.

Sau khi qua đi, tình hình lại càng thêm nghiêm trọng.

Nữ thần y Mộ Dung Giải Ngữ cũng hiểu rõ điều này nên đã nhiều lần dặn dò, bảo đại sư tỷ Bùi Trường Ly trừ khi vạn bất đắc dĩ, bằng không tuyệt đối không được ngâm mình trong bể dược này.

Thế nhưng Mộ Dung Giải Ngữ đâu biết được nỗi khổ trong lòng Bùi tiên tử.

Mỗi khi Phấn Huyết Tình Độc bộc phát, tình hỏa thiêu đốt tâm trí khiến nàng chỉ muốn hóa thân thành nữ ma đầu đi săn tìm các thiếu niên anh tuấn khắp nơi.

Dù cho đạo tâm của Bùi tiên tử có kiên định như thép nguội cũng chẳng thể nào chống đỡ nổi.

Có thể nói, nếu Điện chủ Võ Thần Điện còn sống cũng chẳng thể tin nổi Bùi Trường Ly lại có thể chịu đựng suốt hơn một tuần lễ.

Đến phần lớn Lục Địa Thần Tiên cũng chưa chắc đã trụ nổi một tuần.

"Sao lại thế này, buổi chiều chẳng phải vừa mới điều trị một lần rồi sao?" Bùi Trường Ly lòng tràn đầy nặng trĩu.

Chiều nay, nàng mới đè Thẩm An Ngọc xuống mà điên cuồng cướp đoạt.

Tuy rằng lúc đó nàng đã mất đi lý trí, chỉ hành động theo bản năng, nhưng không thể nào không có hiệu quả được.

Mới chưa đầy mười hai tiếng đồng hồ, sao mọi chuyện lại trở nên thế này?

Còn Thẩm An Ngọc - người đang khéo léo xoay xở giữa hai nàng Mộ Dung Giải Ngữ và Dương Lạc Lạc - lại biết rõ như lòng bàn tay.

Với thần cấp y thuật của hắn, sau khi tiếp xúc ở khoảng cách gần với Bùi tiên tử, hắn đã sớm điều tra rõ ràng ngọn ngành của Phấn Huyết Tình Độc.

Loại Phấn Huyết Tình Độc này một khi đã nhiễm phải sẽ càng lúc càng ăn sâu vào xương tủy tứ chi cùng ngũ tạng lục phủ, tạo thành thế đốm lửa nhỏ bùng cháy thành ngọn lửa cao ngút trời. Dù có hấp thụ dương khí thì cũng chỉ là chữa ngọn không chữa gốc, ngược lại còn khiến nó phát tác dữ dội hơn.

Hoặc là có thuốc giải, hoặc là một lần trị dứt điểm hoàn toàn loại huyết độc kỳ lạ này, tuyệt đối không có lựa chọn ở giữa.

Cả hai phương pháp giải quyết triệt để này, Thẩm An Ngọc đều nắm trong tay.

Cách thứ hai thì khỏi phải nói, Thẩm An Ngọc sở hữu Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể, nếu hắn không giải được thì trên đời này chẳng còn ai giải nổi.

Còn cách thứ nhất, thuốc giải đã theo Chân Đen Scarlett đâm lén Điện chủ Võ Thần Điện, mang thi thể đi rồi rơi vào tay Chân Đen Scarlett, mà rơi vào tay cô ta thì cũng đồng nghĩa với việc đã nằm gọn trong tay Thẩm An Ngọc.

‘Không gấp, cứ chờ thêm chút nữa.’ Thẩm An Ngọc ánh mắt lóe lên tia sáng u tối, không hề vội vã đi giúp Bùi Trường Ly giải độc.

Bùi Trường Ly đạo tâm kiên định, ý chí như thép, đâu phải là người dễ dàng lay chuyển.

Thẩm An Ngọc không những muốn có được con người nàng, mà còn phải chiếm trọn trái tim nàng.

Tuy nhiên chẳng mấy chăng nữa, một cơ hội vô cùng tốt ngay trước mắt sẽ tới.

Tần Viễn - đứa con cưng của trời mang thân phận kẻ vớt xác này - vận khí quả thực không tệ, hay nói đúng hơn là gan to bằng trời, dám đi quật mộ tổ tiên của Cố gia - gia tộc võ đạo số một Viêm Hạ, lại còn đào lên được một bộ thi thể Lục Địa Thần Tiên, vốn là cụ cố của gia chủ Cố gia đương thời.

Hiện tại hắn ta đang bị người của Cố gia Viêm Hạ truy sát, có điều chạy rất nhanh nên Cố gia đuổi không kịp.

Có được thi thể cụ cố Cố gia Viêm Hạ, cộng thêm con rối chiến thần Agus trong tay hắn và Diệp Lâm Uyên, đây chính là ba sức mạnh chiến đấu cấp Lục Địa Thần Tiên.

Bọn họ chắc chắn sẽ không nhẫn nại nổi mà ra tay phục kích Thẩm An Ngọc.

Đến lúc đó hai đứa con cưng của trời là Diệp Lâm Uyên và Tần Viễn mới phát hiện ra, đừng nói là ba Lục Địa Thần Tiên muốn bao vây tiêu diệt Thẩm An Ngọc, dù có thêm một số không phía sau cũng là điều không tưởng.

"Thẩm đại ca, đã muộn lắm rồi, em về phòng nghỉ ngơi trước đây." Giọng nói dịu dàng như nước u u vang lên bên tai.

Thẩm An Ngọc thu lại suy nghĩ đang phân tán, mỉm cười nhìn nữ thần y Mộ Dung Giải Ngữ đang mang vẻ mặt oán trách trước mặt:

"Giải Ngữ, chân em bị trẹo rồi, có cần anh đưa em về không."

"Không cần đâu, ngay phòng bên cạnh thôi mà, đi vài bước là tới." Mộ Dung Giải Ngữ nở nụ cười trên gương mặt thanh tú nhã nhặn, trong lòng ngọt ngào như rót mật, chỉ là ánh mắt lướt qua Dương Lạc Lạc bên cạnh, tâm trạng liền trở nên vô cùng phức tạp.

"Lạc Lạc, em cũng ngủ sớm đi nhé." Mộ Dung Giải Ngữ dặn dò.

"Đa tạ Giải Ngữ muội muội đã quan tâm." Dương Lạc Lạc hì hì đáp lời.

"Dương Lạc Lạc, em mà còn gọi chị là Giải Ngữ muội muội nữa, tam sư tỷ bảo đảm sẽ hạ độc em! Hạ thuốc cực mạnh luôn!" Mộ Dung Giải Ngữ nheo đôi mắt đẹp lại, khoảnh khắc này nữ thần y vốn dịu dàng đoan trang bỗng trở nên có phần nguy hiểm.

"Tam sư tỷ."

Dương Lạc Lạc rụt cổ lại, không dám tiếp tục trêu chọc Mộ Dung Giải Ngữ nữa.

Nàng biết tam sư tỷ Mộ Dung Giải Ngữ tuy tính tình hiền lành, nhưng một khi đã chọc giận thì cũng đáng sợ lắm đấy.

Y độc vốn không tách rời, Mộ Dung Giải Ngữ là nữ thần y, đồng thời cũng là cao thủ dùng độc.

Chưa bàn chuyện khác, chỉ cần hạ chút bột ngứa ngáy thôi cũng đủ làm nàng khó chịu thấu trời rồi.

Nơi đáy mắt Mộ Dung Giải Ngữ lóe lên nụ cười, nhóc con, chị đây lại không trị nổi em sao.

Đôi mắt đẹp của Mộ Dung Giải Ngữ nhìn Thẩm An Ngọc đầy lưu luyến, vừa mới xác định quan hệ yêu đương, nàng vẫn chưa lỡ rời xa Thẩm An Ngọc, thế nhưng Dương Lạc Lạc lại ở đây làm bóng đèn cỡ đại, nàng đành phải quay về.

Ánh mắt tiễn Mộ Dung Giải Ngữ rời đi, Thẩm An Ngọc với vẻ mặt nguy hiểm nhìn về phía Dương Lạc Lạc:

"Lạc Lạc, em cố ý phá đám đúng không?"

"Làm gì có chứ, người ta chân cũng bị trẹo rồi mà?" Dương Lạc Lạc bắt đầu nũng nịu, bàn chân nhỏ nhắn bọc trong tất trắng gác thẳng lên vai Thẩm An Ngọc.

"Sư phụ ca ca, xoa bóp giúp Lạc Lạc với nào."

Thẩm An Ngọc buồn cười nói: "Em học theo ai thế, còn biết nũng nịu mè nheo cơ đấy?"

Dương Lạc Lạc vốn là một thiếu nữ cuồng võ đạo, ngoài việc học võ ra thì thực chất có phần ngơ ngác tự nhiên.

Mấy trò nũng nịu mè nheo cao cấp này vốn không phải là phong cách của Dương Lạc Lạc.

Dương Lạc Lạc đứng trước mặt Thẩm An Ngọc cũng không nói dối, hì hì đáp:

"Là em gọi điện hỏi Linh Âm tỷ đấy, chị ấy truyền dạy cho em."

"Thế nào, sư phụ ca ca có thích không?"

Nói đến đây, Dương Lạc Lạc còn có chút thỏ thẻ bất an, nắm đấm nhỏ nhắn lo lắng siết chặt lại.

Cô thật sự là dám lên một lòng can đảm lớn lao, mới chạy đến thành Hàng. ……

Truyện liên quan