Chương 932: Sự dịu dàng của nữ thần y! Diệp Lâm Uyên nổ tung tâm thái!

"Không sao, anh sẽ giúp em quen với anh, chuyện bên Như Yên và Linh Âm anh sẽ đi nói." Thẩm An Ngọc thể hiện trọn vẹn bản lĩnh đàn ông.

Lúc này hắn mới kiểm tra một loạt thông báo giá trị Thiên Mệnh.

[Ting! Phát hiện độ hảo cảm của Nữ chính Thiên Mệnh Mộ Dung Giải Ngữ +1, cướp đoạt 3.000 giá trị Thiên Mệnh!]

[Ting! Phát hiện độ hảo cảm của Nữ chính Thiên Mệnh Mộ Dung Giải Ngữ +3, cướp đoạt 9.000 giá trị Thiên Mệnh!]

[Ting! Phát hiện tổng độ hảo cảm của Nữ chính Thiên Mệnh Mộ Dung Giải Ngữ đạt 92, cướp đoạt thêm 50.000 giá trị Thiên Mệnh!]

"Đây coi như là tỏ tình sao?" Mộ Dung Giải Ngữ nằm trong vòng tay Thẩm An Ngọc, ngước mắt lên, hàng mi chớp chớp, trong mắt như chứa đựng ánh sao cùng sự kỳ vọng.

"Tất nhiên, ngay từ lần đầu gặp mặt ở dãy núi Tần Lĩnh, anh đã không có ý định buông tha cho em rồi." Thẩm An Ngọc nhẹ nhàng gõ lên trán người đẹp, mỉm cười nói.

Thực ra lời này nửa thật nửa giả, ngay từ khi biết Mộ Dung Giải Ngữ là Nữ chính Thiên Mệnh, biết đến con người này, Thẩm An Ngọc đã chẳng định buông tay.

Chẳng qua khi tiếp xúc ở khoảng cách gần, hắn mới càng cảm nhận được sự tốt đẹp của vị nữ thần y, tuyệt đối là người phụ nữ tốt không thể bỏ lỡ.

"Hừ, anh Thẩm thật xảo quyệt." Mộ Dung Giải Ngữ hừ một tiếng, hóa ra từ lúc đó đã nhắm trúng cô rồi sao, chỉ là cô lại chẳng hiểu sao mình không hề giận dỗi, dường như tâm giam tình nguyện, chẳng có nửa phần kháng cự.

"Á, suýt nữa thì quên, anh Thẩm, để em giúp anh điều hòa cơ thể." Mộ Dung Giải Ngữ thốt lên một tiếng, bị Thẩm An Ngọc hôn đến mụ mị cả người, suýt nữa quên mất chuyện chính.

Lúc trước Thẩm An Ngọc chữa thương cho Đại sư tỷ Bùi Trường Ly, đã thấu chi quá nhiều sức mạnh thuộc tính Dương, làm tổn hại nặng nề đến Dương Khí.

Luống cuống tay chân cầm lấy kim bạc, nữ thần y còn bất mãn nũng nịu lẩm bẩm:

"Đại sư tỷ thật là, đối với anh Thẩm lại chẳng chút khách khí như vậy, cứ dùng hết sức mà dùng, biết thế đã chẳng để anh Thẩm ra tay."

Thẩm An Ngọc nhướng mày, trong lòng buồn cười, khuỷu tay vị nữ thần y này đúng là lập tức hướng về phía hắn rồi.

Đại sư tỷ làm sao thân bằng người chồng tốt của mình được chứ.

Thế nhưng Mộ Dung Giải Ngữ cũng chỉ nói lời giận dỗi, thật sự bảo cô bỏ mặc Đại sư tỷ Bùi Trường Ly thì cũng là điều không thể.

Đến cả chó mèo bị thương, vị nữ thần y treo hũ cứu đời này còn chẳng nỡ bỏ mặc, huống chi là người thân thiết?

"Anh Thẩm, lại đây, em giúp anh điều hòa."

Mộ Dung Giải Ngữ vô cùng xót xa Thẩm An Ngọc, dù sao cũng vì sự nhờ vả của cô nên hắn mới bị Đại sư tỷ chà đạp thành ra nông nỗi này, gương mặt tuấn tú hồng hào lại tái nhạt đến thế.

Hơn nữa người đàn ông của mình thì tự mình xót, dẫu cho Thẩm An Ngọc có gặp vấn đề sức khỏe vì chuyện khác đi chăng nữa, cô cũng vẫn thương xót như thường.

Chỉ thấy Mộ Dung Giải Ngữ quỳ ngồi dậy, cẩn trọng đặt đầu của Thẩm An Ngọc lên đùi mình.

Thẩm An Ngọc ngửa đầu lên, nhưng lại chẳng thể nhìn thấy gương mặt kiều diễm của nữ thần y, bởi vì đã bị "lương tâm" che khuất mất rồi.

"Đừng quấy." Nữ thần y đỏ bừng mặt, nhẹ nhàng gạt bàn tay đang quấy phá của Thẩm An Ngọc ra, dịu dàng ân cần dặn dò:

"Anh Thẩm, tiếp theo em sẽ châm cứu điều hòa cho anh, không được động đậy lung tung đâu đấy, nếu châm sai chỗ thì phiền phức lắm đó."

"Được được được, anh không động đậy." Thẩm An Ngọc mỉm cười nói, chỉ là dẫu cố gắng mở to mắt ra sao cũng không thấy được mặt nữ thần y, chỉ thấy hai quầng bóng râm đè lên mặt mình, còn to hơn cả đầu hắn.

Còn về tình trạng cơ thể hắn, thực ra chỉ có thể nói là do kỹ năng diễn xuất đỉnh cao của Thẩm đại thiếu.

Hắn vốn đã là Vũ thần bên Vũ đạo, Trúc cơ bên Tiên đạo, lại còn sở hữu thể chất ngược trời như Chí Tôn Thuần Dương Thánh Thể, làm sao có thể bị Bùi tiên tử làm cho suy yếu được chứ?

Đừng nói một Bùi tiên tử, dẫu cho Bùi tiên tử cùng bảy sư tỷ sư muội xông lên một lúc, Thẩm ai đó có gì phải sợ?

Chẳng qua việc thể hiện chút yếu đuối đúng lúc, khoác lên dáng vẻ một thiếu niên xinh đẹp bệnh tật, hiệu quả lại tốt đến bất ngờ.

Nhìn phản ứng của nữ thần y là biết ngay, xót xa đến mức không chịu nổi, độ hảo cảm cứ thế tăng vọt.

Vốn dĩ nữ thần y Mộ Dung Giải Ngữ từng tận mắt chứng kiến Thẩm An Ngọc đánh chết sư phụ Tiêu Khánh Thiên của Tiêu Phàm, đại chiến với lão quái vật ngàn năm tung hoành uy vũ, cô vốn rất kính trọng sùng bái, nhưng điều đó mang lại cảm giác khoảng cách.

Bây giờ Thẩm An Ngọc đang nằm trên đùi cô, dáng vẻ ngoan ngoãn tĩnh lặng, khiến Mộ Dung Giải Ngữ cảm thấy đây mới thực sự giống một cặp tình nhân.

Cô rất thích bầu không khí châm cứu cho người đàn ông của mình như thế này.

Cho đến khi bầu không khí ấy bị một giọng nói đong đầy giận dữ phá tan:

"Tam sư tỷ, chị đang làm gì thế này?"

Diệp Lâm Uyên trố mắt nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt, nhìn Thẩm An Ngọc gối đầu lên đùi Tam sư tỷ Mộ Dung Giải Ngữ, hình ảnh thân mật đến thế khiến hắn tối sầm mặt mũi, tức giận đến phát điên.

Hắn và Tần Viễn chia nhau truy sát Điện chủ Vũ Thần Điện suốt nửa ngày trời, kết quả lại trắng tay trở về, trong lòng đang ôm một cục tức, khi quay lại còn định ngắm nhìn Tam sư tỷ dịu dàng dịu dàng xinh đẹp để chữa lành tâm hồn.

Kết quả thì sao?

Càng tức thêm!

[Ting! Con trai Thiên Mệnh Diệp Lâm Uyên trước mắt tối sầm, cướp đoạt 9.999 giá trị Thiên Mệnh!]

[Ting! Con trai Thiên Mệnh Diệp Lâm Uyên tức giận phát điên, cướp đoạt 9.999 giá trị Thiên Mệnh!]

……

"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi, chị đang châm cứu điều hòa cho anh Thẩm." Mộ Dung Giải Ngữ bất mãn lườm Diệp Lâm Uyên một cái, bảo hắn hạ giọng xuống.

[Ting! Con trai Thiên Mệnh Diệp Lâm Uyên nghẹn uất nghẽn tim, cướp đoạt 9.999 giá trị Thiên Mệnh!]

Diệp Lâm Uyên vừa mới có được sức mạnh, đánh bại Điện chủ Vũ Thần Điện, chính là lúc ý khí phong phát, lại bắt buộc phải nghen uất nói nhỏ lại.

Không chỉ vì tránh làm Tam sư tỷ Mộ Dung Giải Ngữ bất mãn, mà còn vì bắt buộc phải giữ kẽ trước mặt Thẩm An Ngọc.

Bởi vì qua lời Tần Viễn, Thẩm An Ngọc vô cùng khủng bố mạnh mẽ, ít nhất phải cần ba Lục Địa Thần Tiên mới nắm chắc đánh sát, hắn hiện tại một mình vẫn chưa phải đối thủ.

Vốn dĩ thu gom thi thể Điện chủ Vũ Thần Điện, sau khi Tần Viễn luyện chế thành thi hôi thì sẽ có được sức chiến đấu của ba Lục Địa Thần Tiên, nhưng giờ đây miếng mồi đến miệng lại bay mất, Điện chủ Vũ Thần Điện chẳng biết đã biến đi đâu.

Đành phải tạm thời nhẫn nại, Tần Viễn còn dặn dò hắn, bảo hắn tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu.

Diệp Lâm Uyên cũng hiểu rõ đạo lý này, bằng không đã chẳng thể giả vờ làm đứa trẻ ngoan ngoãn ngây thơ lâu đến thế.

Chỉ là trong lòng hắn nghẹn uất quá!

Nghẹn uất đến sắp phát điên!

Ngoại trừ Đại sư tỷ Bùi Trường Ly, Tam sư tỷ Mộ Dung Giải Ngữ là người hắn thích nhất, ngay từ ánh nhìn đầu tiên đã trót yêu thương.

Khí chất dịu dàng như nước, hương thuốc thoang thoảng, phong thái trang nhã đoan trang, dung nhan xinh đẹp nhưng hiền hòa không chút tính công kích, hệt như mỹ nhân cổ điển bước ra từ tranh vẽ, mọi thứ đều tuyệt vời đến vậy.

Diệp Lâm Uyên nhất định phải giành lấy!

Kết quả làm sao lại thành ra thế này, mới chưa đầy một ngày, Thẩm An Ngọc sao lại nằm trên đùi Tam sư tỷ nhà mình rồi?

Dẫu cho có là châm cứu điều hòa, có ai lại châm cứu điều hòa kiểu như thế không?

Diệp Lâm Uyên nén tức giận hạ giọng nói:

"Tam sư tỷ, đặt đầu đại ca ca sang một bên là được rồi, không cần phải đặt lên đùi đâu."

"Sao mà thế được? Bàn bên cạnh cứng lắm, anh Thẩm nằm sẽ không thoải mái đâu!"

[Ting! Con trai Thiên Mệnh Diệp Lâm Uyên sụp đổ tâm lý, cướp đoạt 9.999 giá trị Thiên Mệnh!]

[Ting! Con trai Thiên Mệnh Diệp Lâm Uyên lửa ghen bốc ngút trời, cướp đoạt 66.666 giá trị Thiên Mệnh!]

……

Truyện liên quan