Chương 10: Lần đầu đưa tang

Sáng sớm ngày hôm sau.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ chiếu lên gương mặt Quý Trường Thanh.

Lúc này bên ngoài cũng vang lên những âm thanh bận rộn.

Quý Trường Thanh vươn vai tỉnh dậy.

“Xích Sắt, rót cho ta chén nước.”

Dứt lời, một người mặc áo choàng từ phía cửa đi đến bên bàn, vụng về cầm lấy chiếc ấm giữ nhiệt bằng vàng ròng, rót đầy nước vào ly rồi bưng đến bên giường.

Quý Trường Thanh nhấp một ngụm, nước vẫn còn độ ấm.

Không uổng công hắn bỏ ra năm lượng bạc để thuê thợ kim hoàn làm.

Hắn rời giường, mặc quần áo.

Sau đó kiểm tra tình trạng của Xích Sắt.

Không phát hiện vấn đề gì, hắn liền dẫn Xích Sắt đi ra ngoài.

Lúc này sư phụ đang dẫn các sư huynh đệ ở tiền viện luyện công, tối hôm qua Đại Hùng, Nhị Hùng cũng ở trong đội ngũ, ngoài ra còn có thêm năm sáu gương mặt xa lạ. Đây đều là những người biết sư phụ có bản lĩnh, giao tiền tới học nghệ.

Quý Trường Thanh không tiến lên, đi đến khoảng trống bên cạnh, một mình luyện bài Mãng Sức Trâu Bò.

Một lần luyện xong cả người nóng bừng.

Ba lần luyện xong, Quý Trường Thanh cảm thấy thực lực lại có chút tăng tiến.

Còn muốn luyện thêm hai lần nữa, sư phụ bên kia đã gọi người.

“Tốt! Sư phụ! Tới ngay đây!”

Quý Trường Thanh vội vàng múc nước rửa mặt, gọi Xích Sắt một tiếng rồi hướng cửa đi tới.

“Quý sư huynh, chờ chút, ăn không lấy!”

Một giọng trẻ con non nớt từ phía sau truyền đến.

Quý Trường Thanh quay đầu dừng lại, một cô bé xách theo cái tay nải nhỏ chạy tới, dáng vẻ nghiêng ngả lảo đảo.

“Sư huynh, bánh nhân thịt của huynh đây, còn có ống trúc đựng nước nữa.”

Nói xong, cô bé đưa tay nải cho Quý Trường Thanh.

“Ừ, được rồi, cảm ơn Tiểu Linh.”

Nhận lấy tay nải, bên kia sư phụ đã đi ra khỏi đại môn, Lý Dũng vẫn đang chờ ở cửa, Quý Trường Thanh vội vàng đuổi theo.

Ra ngoài rồi, Quý Trường Thanh mới phát hiện sư phụ đã thay đổi hoàn toàn.

Trên đầu đội mũ Phục Ma, thân mặc áo bát quái, dưới chân mang đôi ủng đạo sĩ mới tinh.

Hoàn toàn là trang phục của một vị đạo gia cao nhân.

Ngoài cửa lớn, đi hết con hẻm chính là cửa thành.

Khi bước ra đã có mấy chục người chờ sẵn ở đó.

Tổng cộng có tám cỗ quan tài, xem tình hình là tám hộ gia đình, ngoài ra còn có người khiêng quan, ban kèn xô na và chủ quán làm đồ giấy tiền vàng mã.

Quý Trường Thanh cùng sư phụ ba người vừa ra tới đã bị người ta vây quanh, họ lấy ra từng xâu tiền đồng nhét vào lòng Quý Trường Thanh và Lý Dũng.

Xích Sắt đi cách khá xa, lững thững phía sau, bên cạnh còn đi theo một người cũng mặc áo choàng, không ngoài dự đoán chính là cương thi mà sư phụ mang theo.

Hình thể tuy không bằng Xích Sắt, chỉ cao khoảng 1m75, nhưng hơi thở trên người lại mạnh hơn Xích Sắt rất nhiều.

Bên này, Lý Dũng thấy Quý Trường Thanh ôm tiền đồng có chút ngẩn người, liền giải thích ở bên cạnh:

“Quý sư huynh, việc tang lễ ở huyện Thiên Thủy đều do quan tài phô chúng ta nắm giữ. Đồ giấy tiền vàng mã, kèn xô na hay khiêng quan tuy chúng ta không làm, nhưng tiền lệ phí vẫn phải thu. Trong tòa thành này, chỉ cần là kiếm tiền từ việc tang lễ, đều phải nộp một phần lệ phí cho quan tài phô chúng ta.”

“Bá đạo như vậy sao?”

Quý Trường Thanh không tự giác thốt lên.

Lý Dũng lớn hơn Quý Trường Thanh năm sáu tuổi, vì Quý Trường Thanh là đệ tử chính thức dập đầu bái sư, nên mới gọi Quý Trường Thanh là sư huynh.

Lý Dũng nghe vậy nghẹn lời, nghĩ rằng vị tam sư huynh này mới tiếp xúc với công việc, đành phải giải thích rõ nguyên do:

“Sư huynh, tiền này không phải lấy không, đây đều là những gì sư phụ xứng đáng được hưởng. Đưa ma đi một vòng cũng mất cả ngày, đường đi lại không phải quan đạo, nếu không nhờ sư phụ bảo hộ, nửa đường những người này đã bị sơn tinh quỷ quái ăn thịt rồi.”

“Hơn nữa, những thi thể không ai nhận trong huyện đều phải về quan tài phô chúng ta xử lý, nếu không có chút lợi lộc thì ai mà làm……”

Hai người đang nói chuyện thì người của quan phủ cũng tới.

Ba người, hai bộ khoái, một người dáng vẻ thư sinh.

“Lý sư phụ.”

Người tới chào hỏi sư phụ của Quý Trường Thanh trước, sau đó mới khai quan nghiệm thi, xác minh thân phận xong xuôi liền ra hiệu có thể đóng đinh quan.

Sau khi đóng đinh phong quan, cửa thành mới cho phép đi qua.

Mọi người nhìn về phía sư phụ, khi sư phụ bắt đầu niệm chú phong quan, tất cả lập tức bắt đầu động thủ.

“Tay cầm kim rìu muốn phong đinh, đông tây nam bắc tứ phương minh, Thanh Long Bạch Hổ tới củng chiếu, Chu Tước Huyền Vũ trấn hai bên.”

“Một đinh thêm nhân khẩu tiến tài, nhị đinh phúc lộc trời giáng tới, tam đinh tam nguyên thi đậu sớm, bốn phong con cháu ra thánh hiền, đời đời con cháu trường thọ hưởng vinh hoa.”

Phong quán kết thúc.

Sư phụ đi đến phía trước nhất, từ trong lòng ngực móc ra lá bùa giấy vàng, nhẹ nhàng vung tay, lá bùa tự cháy không cần lửa, ném về phía bầu trời, lập tức tán loạn ra.

“Hôm nay khởi linh, gia trạch an bình. Vạn sự tề xương, đại cát đại lợi. Xe tang tức giá, hướng tức u trạch. Trở nói tức trừ, yêu ma quỷ quái lập lộ không người trước, mở đường thần Phương Tương ở phía trước đuổi ma đãng yêu, lấy bảo trên đường bình an, cấp tốc nghe lệnh.”

Sư phụ hô to một tiếng “Khởi”.

Kèn xô na bắt đầu vang lên.

Cùng với tiếng khóc, tiền giấy rải đầy trời.

Đám hán tử đã chuẩn bị sẵn sàng đồng thanh hô lớn, quan tài chậm rãi rời khỏi mặt đất.

Cửa thành trong tiếng kẽo kẹt chậm rãi bị đẩy ra.

Mấy chục hào hán tử nâng quan tài từng bước một càng đi càng thuận, chậm rãi đi ra khỏi cửa thành, hướng về phương xa dần dần biến mất không thấy.

Ngoài thành trên đường đất.

Thiên Thủy thành đã hoàn toàn không còn nhìn thấy nữa.

Sư phụ thần sắc bắt đầu nghiêm túc, cảnh giác nhìn quanh.

Lý Dũng cũng bắt đầu đánh giá xung quanh.

Điều này làm Quý Trường Thanh cảm thấy không được tự nhiên, học theo hai người cũng nhìn ngó lung tung.

Mà không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền cảm thấy nơi nào cũng có khả năng cất giấu yêu ma quỷ quái.

Cậu cũng chẳng màng để xích sắt kéo lê phía sau nữa, vội vàng lay động linh hồn ngự thi, gọi xích sắt đến bên người bảo hộ.

Sư phụ mở đường phía trước chú ý tới một màn này, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng đồng thời cũng ra hiệu cho cương thi của mình đi theo, đứng cách Quý Trường Thanh không xa.

Lý Dũng cũng nhận ra vị tiểu sư huynh này có chút khẩn trương, vì thế cũng nhích lại gần.

“Sư huynh không cần lo lắng, con đường này chúng ta ít nhất đã đi hơn một ngàn lần, nhắm mắt lại cũng không sai được, hơn nữa có sư phụ ở đây, không cần lo lắng gì cả……”

Quý Trường Thanh cảm giác gã này đang lập flag, vội vàng ngắt lời chuyển sang chuyện khác, dò hỏi về hồ ly tinh, miêu yêu, hóa hình, thú nhĩ……

Lý Dũng vẻ mặt phức tạp nhìn Quý Trường Thanh.

“Quý sư huynh, thoại bản tiểu thuyết không thể coi là thật.”

Quý Trường Thanh không phục.

“Lý sư đệ, chưa thấy qua không có nghĩa là không có……”

Truyện liên quan