Chương 12: Về thành, dây xích sắt thăng cấp

“Hạ táng ——”

“Ngày lành cát nhật, thỉnh quan lên lớp; ngày lành vương ứng, thỉnh quan tiền nhiệm. Từ xưa đường vương đạp quan cũng đạp táng, chân trái đạp cây cọ kim gà gáy, chân phải đạp quan phượng hoàng minh……

Ngày lành cát nhật, thiên địa khai trương, ta nay phong sơn đại cát xương, trời tròn đất vuông, người ở bên trong an tắc cư…… Đệ nhất phong, phong đến hảo, tứ phương không sợ phong đảo qua; đệ nhị phong, phong vô cùng, con kiến lão thử miễn tới xâm……”

Sau một phen nghi thức uy nghi đầy thần bí của sư phụ, vẻ đau thương trên mặt các vị người nhà dần dần hòa hoãn đi nhiều.

Xong việc xuống núi, Quý Trường Thanh nhìn thấy đám người khiêng quan tài bước chân vội vã, điều này làm cho Quý Trường Thanh cũng có chút buồn cười.

Hắn còn tưởng rằng những người này không chút sợ hãi, hóa ra biểu tình bình tĩnh lúc trước đều là giả vờ.

Bĩu môi:

“Sư phụ, chúng ta cũng đi nhanh thôi.”

Không còn gánh nặng, tốc độ tiến lên của mọi người nhanh hơn rất nhiều, chỉ hơn nửa canh giờ đã thấy được tường thành Thiên Thủy.

Lúc này cửa thành người ra vào Thiên Thủy vẫn đang xếp hàng, là trung tâm kinh tế chính trị của cả Thiên Thủy, mỗi ngày đều không thiếu người ra vào lui tới.

Đám người Quý Trường Thanh vừa tới gần, những người đang xếp hàng ở cửa thành liền không hẹn mà cùng tránh sang một bên, sợ lây dính điềm xấu.

Thành vệ ra ngoài duy trì trật tự, sau đó trực tiếp đón người ra kiểm tra danh sách, nhân số khớp nhau, không có vấn đề gì mới cho vào trong thành.

Vào thành, đi vài bước rẽ một cái là đến ngõ nhỏ của tiệm quan tài.

“Sư phụ, việc này nhất thiết phải kiểm tra kỹ như vậy sao?”

“À, không kiểm tra kỹ như vậy, lỡ như đi ra năm mươi người, lúc trở về lại là năm mươi mốt người, thì người dư ra kia là đi theo con về nhà à?”

“Ha ha, sư phụ, không phải có người ở đây sao, yêu tà quỷ mị nào dám thò mặt tới.”

Quý Trường Thanh cười xòa.

Hắn cũng không nghĩ tới tầng này, cứ tưởng những người quan chức này có thành kiến với việc tang lễ của họ nên mới gây khó dễ.

“Trường Thanh à! Người muốn sống lâu, vẫn là phải cẩn thận ổn trọng mới được……”

“Đã biết, sư phụ.”

Quý Trường Thanh khiêm tốn tiếp thu, hắn cũng cho rằng sư phụ nói có lý.

……

Trở lại tiệm quan tài, đông đảo sư huynh vẫn đang bận rộn, một thành quan tài đều phải dựa vào hơn mười người bọn họ cung ứng, nhàn cũng không nhàn nổi.

“Sư phụ, ngài đã về.”

“Đúng rồi sư phụ, hôm nay lão thái gia nhà họ Lý ở thành Đông qua đời, sai người tới nói muốn đặt một bộ quan tài gỗ mun, tiền đặt cọc đưa một trăm lượng, còn nói muốn thỉnh ngài đi hỗ trợ đưa ma…… Ngài không có ở đây, chúng ta không dám đồng ý, họ nói lát nữa sẽ lại đến một chuyến.”

“Ân? Nhị sư huynh của các con đâu? Có tiền mà nó không vội vàng nhận sao?” Sư phụ có chút kinh ngạc, nhìn quanh một vòng cũng không thấy bóng dáng Lý Nham.

“Sư phụ, nhị sư huynh có việc đi ra ngoài, nói ngày mai mới có thể về.” Đệ tử lúc trước đáp lại.

“Thành đi…… Con khỉ quậy này lại không biết chạy đi đâu rồi.” Mặt sư phụ hơi tối lại.

Phần mộ tổ tiên của tộc họ Lý nằm ở một thôn dưới huyện Thiên Thủy, vị trí xa hơn bãi tha ma của thành Thiên Thủy nhiều, đưa tới đó thì trời cũng đã tối, hạ táng chắc chắn phải để sang ngày hôm sau, xong việc hắn một mình gấp rút trở về ít nhất cũng phải đến trưa.

Nói thật trong lòng ông cũng không muốn nhận việc này, nhưng từ chối cũng không hay. Như đã nói trước đó, việc tang lễ ở thành Thiên Thủy đều bị tiệm quan tài lũng đoạn, nếu đã lũng đoạn mà lại mặc kệ việc tang lễ của người ta thì ra làm sao?

Được hưởng quyền lợi thì đương nhiên cũng phải gánh vác nghĩa vụ nhất định.

Huống chi người ta đưa tiền, tiền đặt cọc quan tài đã là một trăm lượng bạc, có thể thấy là rất hào phóng.

Quý Trường Thanh ở một bên đang tính toán chi phí.

Gỗ mun tám mươi lượng là có thể mua được một cây to hai người ôm, đóng một bộ quan tài tuyệt đối đủ, vật liệu thừa còn có thể đóng thêm một bộ bàn ghế.

Nói cách khác, chỉ riêng tiền đặt cọc đã kiếm được tiền, mà quy củ ước định là tiền đặt cọc thường không vượt quá một phần năm giá trị hàng hóa, cho nên số tiền còn lại ít nhất cũng phải bốn trăm lượng.

Đóng tinh xảo một chút, nói không chừng còn có thể ra giá cao hơn.

Mà sư phụ ra mặt cũng cần một chút phí trà nước.

‘Quả nhiên, bất kể ngành nào chỉ cần lũng đoạn là tuyệt đối lợi nhuận kếch xù.’

Trong lúc Quý Trường Thanh đang tính toán, cửa lớn tiệm quan tài bị gõ vang.

Cộc cộc cộc……

“Lý sư phụ có ở đó không?”

Không ngoài dự đoán, nhà họ Lý lại sai người tới.

Quý Trường Thanh không ở lại, xoay người mang theo Xích Sắt đi về phía hậu viện. Xích Sắt nuốt viên âm khí châu ở bãi tha ma chỉ là tạm thời tồn tại trong cơ thể, còn chưa tiêu hóa, hiện tại đang cần luyện hóa.

Trở lại hậu viện, đóng cửa lại.

Ra lệnh cho Xích Sắt đứng nghiêm, Quý Trường Thanh bắt đầu lắc ngự thi linh.

“Xích Sắt, có thể bắt đầu luyện hóa.”

“Rống ——”

Xích Sắt há miệng đáp lại, một ngụm âm tử khí từ miệng mũi phun ra, trong phòng nháy mắt sương xám mịt mù.

“Đừng gào, mau hút trở về, không luyện hóa được hết thì cứ từ từ mà làm.” Quý Trường Thanh vội vàng ngăn lại.

Âm khí châu sư phụ cô đọng chứa âm tử khí hơi nhiều, Xích Sắt không thể hấp thu luyện hóa ngay lập tức cũng không có gì lạ.

Xích Sắt bị quát, cả người cứng đờ, vẻ mặt ủy khuất y hệt một chú cún nhỏ.

Luồng khí xám xịt nhanh chóng tiêu tán, Xích Sắt đứng chôn chân tại chỗ, bất động luyện hóa âm khí trong cơ thể.

Thời gian dần trôi, hơi thở trên người Xích Sắt bắt đầu vững vàng dâng lên...

Chứng kiến cảnh này, Quý Trường Thanh chợt nhớ tới lời Lý Nham nói hôm qua.

‘Con cương thi này của ngươi chỉ cần thêm vài chục phần âm tử khí nữa là có thể tiến vào Luyện Khí tầng ba...’

Mà hiện tại, viên Âm Tử Châu sư phụ đưa cho, lượng âm tử khí tuyệt đối vượt quá vài chục phần.

Nói cách khác, sau khi Xích Sắt luyện hóa xong âm tử khí trong cơ thể, rất có khả năng sẽ đột phá Luyện Khí tầng ba!

“Có nên giúp nó gia tốc một chút không?”

Quý Trường Thanh móc túi thời gian ra, nhưng nghĩ lại rồi lại thu vào.

Hôm qua nhị sư huynh đã nhìn ra Xích Sắt chỉ thiếu vài chục phần âm tử khí là có thể đột phá, chẳng lẽ sư phụ lại không nhìn ra sao?

Có lẽ viên Âm Tử Châu hôm nay chính là sư phụ cố ý ban cho.

Nghĩ đến đây, Quý Trường Thanh lại liên tưởng đến những lời sư phụ dặn dò trong ngõ nhỏ lúc trở về thành.

‘... Người muốn sống lâu, vẫn là phải cẩn thận ổn trọng mới được...’

Chẳng lẽ đây là sư phụ đang nhắc nhở mình!

Mặc kệ có phải hay không, dù sao Quý Trường Thanh cứ coi như là vậy đi.

“Thôi, vẫn là nghe lời sư phụ thì hơn.”

Trước kia Xích Sắt có thể một bước tiến vào Luyện Khí tầng hai là nhờ mượn sức mạnh lúc lột xác.

Hiện giờ muốn đột phá Luyện Khí tầng ba, so với tốc độ của con Giáp Sắt Cương Thi của nhị sư huynh trước kia, ít nhất cũng phải mất vài ngày.

Cứ đứng mãi trong phòng cũng không ổn, Quý Trường Thanh đi ra tiền viện, định dọn một bộ quan tài để tạm Xích Sắt vào đó.

Tới tiền viện.

Sư phụ đã thương lượng xong xuôi với người nhà họ Lý.

Thời gian đưa Lý lão thái gia về phần mộ tổ tiên hạ táng định vào sáng ngày kia, ngày mai nhị sư huynh trở về, quan tài hiện tại đi mua gỗ mun, ngày mai chế tạo là vừa kịp.

Vừa dọn quan tài về hậu viện, thứ cuối cùng lọt vào tai cậu là.

Quan tài tám trăm lượng, tiền trả sau!

Phí trà nước một ngàn lượng!

“Lũng đoạn còn lãi đậm hơn mình tưởng...”

Truyện liên quan