Chương 9: Bữa tối, chuyện phiếm
Lý Nham nhìn hộp nhân sâm, đồng tử nháy mắt phóng đại.
“Sư đệ, cái này từ đâu ra vậy, thứ này đều mọc ra hình người rồi……”
“Sư huynh, đừng hỏi. Lần này ngươi đi nhớ rõ cẩn thận tìm hiểu tình hình phường thị, mặt khác chính là chú ý an toàn.”
Nghe được Quý Trường Thanh nói như vậy, Lý Nham cũng liền không truy vấn nữa.
Bất quá nói đến an toàn, Lý Nham lại biểu hiện một bộ chẳng hề để ý.
“Sư đệ yên tâm, vi huynh chỉ là không có tiền, lại không phải không có thực lực, vả lại vi huynh ở bên ngoài vẫn là có một ít đồng đạo bạn tốt……”
“Thành, ngươi trong lòng có chừng mực là được.”
Quý Trường Thanh cũng nghĩ đến, vị sư huynh này của hắn ở bên ngoài đã lang bạt nhiều năm, luận kinh nghiệm so với hắn kẻ ngày ngày chỉ biết ru rú trong quan tài phô này không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.
Kế tiếp hai người liền bàn bạc về việc mua sắm.
Đầu tiên xích sắt toàn thân giáp chắc chắn là cần thiết, bất quá dưới sự kiến nghị của nhị sư huynh, toàn thể diện cụ biến thành nửa mặt, mặt khác lại trang bị thêm hai móng binh khí, hai móng có thể ẩn ở trong cánh tay giáp, thu hồi lại sau sẽ không ảnh hưởng đến hoạt động ngày thường.
Quý Trường Thanh cảm thấy không tồi, dứt khoát nhờ nhị sư huynh làm bốn bộ cánh tay giáp có gắn móng, một bộ hắn dùng, một bộ cho con Đồng Bì Cương Thi của nhị sư huynh, hai bộ còn lại thì đưa cho sư phụ.
Điều này làm Lý Nham cảm động, nước mắt lưng tròng nhìn chằm chằm Quý Trường Thanh.
“Bát Giới, đừng nhìn ta như vậy, nổi hết cả da gà rồi.” Quý Trường Thanh vội vàng lùi lại phía sau hai bước.
Lý Nham lúc này vẫn chưa biết thu liễm, cố ý kẹp giọng trêu chọc:
“Trường Thanh sư đệ, đừng nói nữa, tình nghĩa đều ở trong lòng. Về sau ngươi liền gọi ta là Bát Giới, ta liền gọi ngươi là Trường……”
“Cút!!!”
“Được rồi.”
Nhìn thấy Quý Trường Thanh làm bộ muốn đánh, Lý Nham cũng không đùa nữa. Vội vàng gọi con Đồng Bì Cương Thi của mình tới, dọn số vàng chạy đi……
……
Thời gian trôi đến buổi chiều tà.
Trời còn sáng, bữa tối đã làm xong.
Tiền viện, mọi người thu dọn công cụ, mỗi người cầm một cái bát lớn và một đôi đũa chuẩn bị ăn cơm.
Một tấm ván quan tài bào phẳng được đặt trên hai chiếc ghế dài, bên trên bày ba cái chậu đồng lớn, hai chậu chứa đầy mì sợi, chậu còn lại là thịt heo băm xào đậu que.
Nhị sư huynh tiến lên trước múc cho sư phụ một bát, các sư huynh đệ khác mới bắt đầu xông vào.
Trên bát mì lớn đầy ắp đắp một muỗng lớn thịt băm đậu que, lại trộn đều lên, cái hương vị kia, thật là…… bá đạo!
Mùi thơm trực tiếp bay ra tận ngoài phố.
Quý Trường Thanh bưng bát mì tùy tiện tìm một khúc gỗ ngồi xuống, các sư huynh đệ khác cũng ngồi trên quan tài, ai nấy đều không kiêng kỵ.
Vừa ăn cơm, mọi người vừa trò chuyện.
Đều là được sư phụ nhận nuôi, tuy nói sư phụ không có thói quen nhận con trai, nhưng sự thật là dưỡng phụ thì không thể chối cãi.
Cả gia đình ở bên nhau cũng không có quá nhiều quy củ.
“Ai, các ngươi ban ngày có nghe nói gì không? Đêm qua thành Tây có mấy nhà nuôi chó đen, nửa đêm không biết thấy cái gì, cứ sủa vang không dứt, sáng ra chủ nhà lên xem thì phát hiện trên mặt đất chỉ còn lại một ít mảnh xương vụn.” Một tiểu sư đệ thần thần bí bí mở lời trước.
“Sáng mới phát hiện? Vậy chủ nhà ngủ cũng quá say rồi……”
“A, dám không say sao, nếu là ngươi nghe thấy, ngươi có dám nửa đêm mở cửa ra xem không?”
“…… Cũng đúng.”
“Bất quá chỗ chúng ta hình như cũng không yên ổn, tháng này mấy người gõ mõ cầm canh đã chết ba người rồi, quan phủ đều ra giá ba lượng bạc tiền mua mạng mà vẫn không tìm được người.”
“Ai, tin tức của ngươi quá hạn rồi. Ngay trưa nay vừa qua, một lão hán góa vợ đi nhận việc, nhưng yêu cầu phải đưa tiền trước, ba ngày sau mới bắt đầu làm.”
“Quan phủ này có thể đáp ứng sao?”
“Không đáp ứng thì làm sao, không tìm được người thì ngươi đi à? Ba lượng bạc cũng không ít đâu.”
“Ta thì không đi, có mệnh kiếm cũng phải có mệnh tiêu chứ.”
Vài người liên tục lắc đầu.
“Vậy các ngươi đã nghĩ sai rồi, ngươi quên là lão hán kia yêu cầu ba ngày sau mới làm việc à?” Dừng một chút, hắn nói tiếp: “Có người thấy, lão hán kia vừa từ quan phủ lấy được ba lượng bạc, quay đầu liền dọn đến nhà một quả phụ ở.”
“Đây là trước khi chết muốn lưu lại hậu duệ?”
Một sư đệ lớn tuổi hơn suy đoán.
“Có lẽ người ta muốn sung sướng trong ba ngày cuối cùng cũng không chừng.”
“Có lẽ vậy……”
“Đáng không……”
Có thể là vì nói đến cái chết, hứng thú bát quái của mọi người cũng phai nhạt đi nhiều.
Cơm nước xong xuôi, mấy tiểu cô nương từ trong phòng đi ra bắt đầu thu dọn.
Những tiểu cô nương này cũng là được sư phụ nhận nuôi.
Ngày thường chỉ phụ trách nấu cơm, lớn một chút sẽ tìm bà mối xem mắt, sư phụ sẽ chuẩn bị của hồi môn cho các nàng gả đi.
Sư phụ nói, có năng lực thì tích điểm công đức chẳng bao giờ thừa, nhất là với những người hằng ngày phải tiếp xúc với âm tà như chúng ta.
Đối với lời sư phụ, Quý Trường Thanh cũng khá tán đồng.
Vì thế sau khi kiếm được tiền, mỗi tháng y đều quyên góp một ít bạc cho Dưỡng Tế Viện và Dục Anh Đường của quan phủ, bên trong toàn là những người tàn tật không có khả năng tự sinh sống và trẻ sơ sinh, tiền không nhiều, nhưng ít nhất có thể giúp họ mỗi tháng ăn được chút thịt, mùa đông cũng không phải chịu rét.
Mọi người đều đã dùng xong cơm, sắc trời cũng dần ảm đạm.
Sư phụ đứng dậy, ho nhẹ hai tiếng rồi lên tiếng:
“Ngày mai buổi sáng đưa ma, đứa nào đi cùng vi sư?”
“Sư phụ, con con, con đi!”
“Sư phụ, đến lượt con rồi ạ…”
“Sư phụ, con muốn đi!”
Đám người lập tức tinh thần tỉnh táo, bản lĩnh của sư phụ thế nào họ đều rõ, loại việc vừa an toàn lại vừa có thể kiếm thêm thu nhập này ai cũng không muốn bỏ lỡ.
Sư phụ cười gật đầu, đánh giá một vòng, sắc mặt đột nhiên trầm xuống.
Mọi người nhìn theo ánh mắt của sư phụ.
Chỉ thấy Quý Trường Thanh và một cô bé bốn năm tuổi đang ngồi xổm dưới đất, hai người dùng cành cây nhỏ vẽ bàn cờ “Giếng” chơi đùa, hoàn toàn không hay biết gì về sự việc bên này.
“Trường Thanh!”
Sư phụ gầm lên một tiếng, làm Quý Trường Thanh giật bắn mình.
Y ngơ ngác quay đầu lại, vẻ mặt đầy khó hiểu nhìn sư phụ.
“Sao thế ạ, sư phụ?”
“Ngày mai đưa ma, con đi cùng.”
“A??? Sư phụ, người nhầm rồi phải không? Con còn phải luyện võ, không có thời gian đâu…” Quý Trường Thanh xua tay, vẻ mặt vô tội nói.
Dã ngoại nguy hiểm như vậy, y mới không thèm ra ngoài!
Đang nghĩ ngợi, Quý Trường Thanh đột nhiên thấy nhị sư huynh làm mặt quỷ với mình.
Ngay sau đó, một luồng gió nhẹ đưa một đoạn lời nói vào tai Quý Trường Thanh.
“Sư đệ, đệ quên rồi sao? Ngày mai sư huynh cũng phải đi phủ thành, muộn nhất là trước giữa trưa phải đi, sư phụ chiều mới về, đệ xác định muốn ở lại một mình?”
Lý Nham quá hiểu vị sư đệ này, đối với nguy hiểm thì tránh được bao nhiêu hay bấy nhiêu, từ nhỏ đến lớn chưa từng ra khỏi thành, thỉnh thoảng giết thời gian cũng chỉ chọn lúc nắng đẹp ra ngoài dạo chợ hoặc đến lê viên nghe khúc, vậy mà còn muốn kéo cả sư huynh đi cùng.
Ngày mai sư phụ phải đi cả ngày, hắn cũng phải đi, sư đệ này liệu có trụ nổi không?
Quý Trường Thanh lúc này mới phản ứng lại.
Y ở lại tiệm quan tài vì cảm thấy an toàn, mà tiệm quan tài khiến y cảm thấy an toàn là vì thường ngày có sư phụ và sư huynh tọa trấn.
Giờ sư phụ và sư huynh đều đi cả, thì y còn ở lại làm cái quái gì nữa!
Còn việc trong thành có thể có cao thủ khác, thì cũng chẳng liên quan gì đến y, nhỡ gặp nguy hiểm, người ta có mạo hiểm cứu y không? Y cũng sẽ không đặt sự an toàn của mình lên người khác.
Tất nhiên, sư phụ và sư huynh là ngoại lệ.
Nhưng mà, hiện tại có hai lựa chọn là sư phụ và sư huynh.
Chẳng cần suy nghĩ nhiều, Quý Trường Thanh lập tức đưa ra quyết định.
Chọn người thực lực mạnh hơn.
“Sư phụ! Con đi cùng người!”
Quý Trường Thanh ưỡn ngực đứng dậy, khí thế anh dũng hy sinh bỗng chốc bùng nổ.
Điều này làm sư phụ ngẩn cả người.
‘Thằng nhóc này, sợ chết thì cứ nói là sợ chết, làm cái vẻ đó làm gì.’
Nhưng dù sao cũng là đứa nhỏ mình nuôi nấng, chỉ đành lặng lẽ chấp nhận.
“Được rồi, ngày mai Trường Thanh, Lý Dũng đi cùng ta.”
Sư phụ lại chỉ thêm một người trông có vẻ già dặn ổn trọng.
“Được, cứ thế đi, buổi tối nghỉ ngơi cho tốt, cửa sổ đóng chặt vào…”
Truyện liên quan
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Tĩnh Mịch Chi Thổ
Tây Mạc, Cát Vàng khởi sinh, Bắc Địa tuyết bay, Đông tới Giang. . Đông Hải, Đằng Long triển bằng ...
Ta Lấy Dương Thọ Chơi Ác Ma Trò Chơi, Một Phát Nhập Hồn!
Tam lưu trinh thám tiểu thuyết gia Tô Cờ, bị dùng sinh mệnh làm tiền đặt cược ác ma trò ...
Thọ Mệnh Đếm Ngược: Ta Dựa Phá Án Dưỡng Yêu Kiếm Dương Thọ
Tai nạn xe cộ suýt chết khi tôi vô tình kích hoạt “Hệ Thống Tìm Yêu Thú”, vì kéo dài ...
Từ Thiêu Thi Bắt Đầu Trường Sinh
( Truyền thống, chậm nhiệt!. ) Tỉnh lại, Trần Mùng Một phát hiện chính mình xuyên qua đến yêu ma ...
Quỷ Dị: Chỉ Tay Khai Thiên, Quyền Toái Hết Thảy
Tiên thần khởi, đế triều lạc, trăm triệu tái năm tháng chẳng qua một nét mực.. Vượt thịt kiếp, luyện ...