Chương 106: Bế quan đột phá
Người triều bên cạnh hai người nhướng mày, trên mặt tràn đầy vẻ đắc ý, phảng phất như đang nói: “Xem đi, ta đoán không sai mà.”
Bên cạnh hai người lập tức ném tới ánh mắt kính nể.
Theo sau, trong đó một người vội vàng hướng Quý Trường Thanh giải thích: “Đạo hữu đừng hiểu lầm, lão Bao hắn có ngoại hiệu là Mật Thám, cả ngày ở Lâm Tiên trấn đi lại, chỉ dựa vào việc thu thập tin tức để đổi lấy một ít tài nguyên tu luyện. Đạo hữu nếu có chuyện gì muốn biết, tìm lão Bao là được rồi.”
Mật Thám nghe vậy, vỗ vỗ bộ ngực, tự tin tiến lên một bước nói: “Không sai, vùng này không có chuyện gì mà ta không biết. Đạo hữu nếu muốn biết gì, cứ việc hỏi, lần đầu tiên không thu ngươi linh thạch.”
Nói xong, Mật Thám lại chỉ chỉ hai người bên cạnh: “Còn có hai vị này, lão Trương và lão Triệu, họ là người chạy việc. Đạo hữu nếu có việc cần làm, cứ việc phân phó, chỉ cần không trái với quy củ của Kiếm Phù Tông, họ đều có thể làm cho ngài.”
“Khẩu khí lớn thật? Đây là tới mời chào làm ăn sao?”
Quý Trường Thanh nhìn ba người này, khóe miệng khẽ nhếch, cũng không quá để tâm. Tu vi của ba người này hắn liếc mắt một cái là nhìn thấu, lão Bao trước mắt bất quá Luyện Khí tầng năm, tuy rằng vì tu luyện nên tướng mạo trông trẻ trung, nhưng tuổi thật ít nhất cũng đã 50-60 tuổi. Mà lão Trương cùng lão Triệu cũng chỉ nhỉnh hơn lão Bao một chút, đạt tới Luyện Khí tầng sáu. Khó trách bọn họ lại tụ tập với nhau.
Ba người nghe Quý Trường Thanh nói vậy, biểu tình lập tức trở nên nghiêm túc.
Mặc cả chê bai mới là người mua tiềm năng.
Nếu Quý Trường Thanh chỉ thuận miệng ứng phó hoặc hờ hững, bọn họ cũng sẽ không cố ý tiến lên gây phiền phức. Nhưng Quý Trường Thanh nói như vậy, hiển nhiên là có khả năng có mối làm ăn tới cửa!
Nhưng có bắt lấy được cơ hội này hay không, còn phải xem biểu hiện hiện tại của họ.
Lão Bao ưỡn thẳng eo, tiến lên hai bước, lão Trương và lão Triệu cũng theo sát phía sau.
“Đạo hữu nếu muốn cân nhắc năng lực của ba chúng ta, không ngại nói thẳng. Nếu chúng ta không thể làm ngài vừa lòng, lập tức biến mất khỏi tầm mắt ngài, sau này gặp lại cũng lập tức né xa ba thước, thế nào?”
Quý Trường Thanh nghe vậy, không khỏi thấy hứng thú. Hắn hiện tại không thiếu linh thạch, hơn nữa còn có thủ đoạn kiếm linh thạch liên tục. Nếu có thể dùng linh thạch thuê vài người chạy việc, xem ra cũng không tệ. Dù sao cương thi tuy dùng tốt, nhưng nhiều lúc vẫn không quá tiện lợi.
Đúng lúc này, mấy đệ tử Kiếm Phù Tông trong tiệm mua sắm xong đồ đạc rời đi, chủ quán cũng không xuống dưới. Quý Trường Thanh ý bảo ba người chờ một lát, sau đó đi đến trước mặt chủ quán nói: “Lấy sáu cái ngự thú túi.”
Chủ quán chậm rãi hỏi và giới thiệu: “Không biết tiền bối muốn loại lớn cỡ nào? Loại nhỏ 50 viên linh thạch, loại trung 70 viên linh thạch, và loại lớn như tượng này là 90 viên linh thạch. Lớn hơn nữa thì bổn tiệm không có. Yêu thú đưa vào ngự thú túi cần phải trói buộc cẩn thận, nếu không ngự thú túi hư hại bổn tiệm không chịu trách nhiệm.”
Quý Trường Thanh nhìn thái độ hoàn toàn khác biệt của chủ quán, có chút cạn lời. Bộ dáng này so với lúc đối đãi với mấy đệ tử Kiếm Phù Tông kia hoàn toàn là hai bộ mặt.
Bất quá đồ đạc thì không thể không mua.
Vừa muốn móc linh thạch ra, lão Bao lại nghiêng người tới, dùng ánh mắt ra hiệu cho Quý Trường Thanh.
Quý Trường Thanh thấy vậy thần sắc không đổi, ngoài miệng thoái thác: “Để ta suy nghĩ thêm đã.”
Ra khỏi cửa hàng, lão Bao lập tức giải thích: “Đạo hữu, ngự thú túi thứ này đi Linh Thú Các mua sẽ rẻ hơn, so với hắn thì rẻ hơn một khối linh thạch.”
“Một khối?”
Quý Trường Thanh sửng sốt, tưởng mình nghe lầm.
Lão Bao không hề hay biết, bày ra bộ dáng tự hào nói: “Đạo hữu, không phải tổng cộng rẻ hơn một khối linh thạch, mà là một cái ngự thú túi ở Linh Thú Các bán rẻ hơn giá bình thường một khối. Sáu cái ngự thú túi tổng cộng là tiết kiệm được sáu khối linh thạch đấy!”
“Sáu khối linh thạch à! Cũng không ít……”
Quý Trường Thanh dở khóc dở cười.
Hắn vốn tưởng lão Bao nháy mắt với mình là vì chủ quán hét giá cao là gian thương, không ngờ chỉ là Linh Thú Các ưu đãi hơn giá bình thường một khối linh thạch.
Bất quá nếu đã ra tới đây rồi……
Quý Trường Thanh thầm nghĩ: “Thôi, chân muỗi tuy nhỏ cũng là thịt.”
Thế là, đi theo ba người qua một con phố, ngẩng đầu liền thấy Linh Thú Các. Trước cửa Linh Thú Các treo hai biểu tượng của Kiếm Phù Tông và Thú Phong, đồng thời cung cấp dịch vụ mua bán và cho thuê linh thú.
Tới trong tiệm, không đợi Quý Trường Thanh mở miệng, lão Bao liền chủ động đề nghị mua ngự thú túi. Giá cả quả nhiên như lão Bao nói, tiết kiệm được sáu khối linh thạch.
Quý Trường Thanh chia ba khối linh thạch cho ba người làm thù lao, còn việc họ chia thế nào thì mặc kệ. Ba người cũng rất sảng khoái nhận lấy linh thạch, dù sao họ cũng vì linh thạch mà đến, lúc này đương nhiên sẽ không giả vờ từ chối.
Theo sau, Quý Trường Thanh nói với ba người: “Hiện tại ta không có việc gì cần các ngươi làm. Như vậy đi, từ hôm nay các ngươi hãy tổng hợp tin tức trong Tu Tiên giới, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, mỗi ngày đưa tới cho ta. Một ngày một khối linh thạch, có làm không?”
“Làm!!!” Ba người kích động đồng thanh trả lời.
Điều này cũng khiến Quý Trường Thanh khắc sâu nhận thức rằng, tu sĩ tầng dưới chót dù ở Tu Tiên giới hay ở Đại Chu, đều khốn cùng thất vọng như nhau.
Trước khi rời đi, Quý Trường Thanh báo cho họ biết thân phận đệ tử ngoại môn Kiếm Phù Tông của mình, điều này khiến ba người lại một phen kinh ngạc cảm thán.
Tin tức muốn đưa đến động phủ hiện tại của Quý Trường Thanh thì ba người không vào được, nhưng ba người vỗ ngực đảm bảo có thể làm được, như vậy Quý Trường Thanh cũng không cần bận tâm.
Xoay người rời khỏi Lâm Tiên trấn, đi được một đoạn, thấy bốn phía không người liền vào rừng cây, chờ lúc ra ngoài, sáu cái ngự thú túi đã được buộc chặt bên hông.
……
Trở lại Phù Phong động phủ.
Triệu hồi Xích Sắt, Vượn Trắng, Huyết Kiếm ra, ba cụ cương thi còn lại không có giá trị bồi dưỡng, liền tiếp tục để trong ngự thú túi ngủ say.
Bất quá khi Quý Trường Thanh nhìn về phía Xích Sắt, lập tức ý thức được, Xích Sắt lúc sinh thời chỉ là võ giả tam lưu, tiềm lực không cao. Trước kia suy xét đến đây dù sao cũng là cương thi đầu tiên của mình, nên Âm Sát Châu các thứ Quý Trường Thanh luôn cung cấp đầy đủ, hiện tại nghĩ lại, có lẽ nên luyện chế lại.
Quý Trường Thanh nhớ tới lần ở đại mộ Đại Thanh Sơn, từ tay các trưởng lão Cung Phụng Các của Đại Chu lấy được một trong hai bộ bí pháp: 《 Dung Binh Luyện Thể Thuật 》.
Bất quá hiện tại không vội, chờ Trúc Cơ xong rồi luyện chế lại cũng chưa muộn.
Ngoài ra, Vượn Trắng có chứa huyết mạch thần thông cũng cần tăng cường bồi dưỡng, bằng không cương thi còn yếu hơn cả mình, thì hắn nuôi đám cương thi này có ích lợi gì.
Sau đó, Quý Trường Thanh ra lệnh cho Huyết Kiếm, kẻ có linh trí cao nhất và cũng trung thành tuyệt đối trong ba người, bảo vệ tốt động phủ, hai cụ ngụy tam giai con rối cũng lấy ra cho Huyết Kiếm điều khiển.
Sau đó Quý Trường Thanh liền bế quan.
Truyện liên quan
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Tàng Mê Tìm Tòi Bí Mật
Một lần ngoài ý muốn đưa tôi lên con đường trộm mộ. Mười năm kiếp sống trộm mộ, tôi đã ...
Tĩnh Mịch Chi Thổ
Tây Mạc, Cát Vàng khởi sinh, Bắc Địa tuyết bay, Đông tới Giang. . Đông Hải, Đằng Long triển bằng ...
Ta Lấy Dương Thọ Chơi Ác Ma Trò Chơi, Một Phát Nhập Hồn!
Tam lưu trinh thám tiểu thuyết gia Tô Cờ, bị dùng sinh mệnh làm tiền đặt cược ác ma trò ...
Thọ Mệnh Đếm Ngược: Ta Dựa Phá Án Dưỡng Yêu Kiếm Dương Thọ
Tai nạn xe cộ suýt chết khi tôi vô tình kích hoạt “Hệ Thống Tìm Yêu Thú”, vì kéo dài ...
Từ Thiêu Thi Bắt Đầu Trường Sinh
( Truyền thống, chậm nhiệt!. ) Tỉnh lại, Trần Mùng Một phát hiện chính mình xuyên qua đến yêu ma ...