Chương 116: Bảo khố tông môn, thanh kiếm và con người đáng kính

Trở lại hậu sơn, Quý Trường Thanh vẫn chưa nóng lòng quay về Phù Phong Sơn Cốc, mà lập tức đi thẳng tới bảo khố tông môn nằm trên chủ phong.

Bảo khố này không phải lầu các tầm thường, mà được khéo léo xây dựng bên trong lòng núi, nếu không phải trên vách đá có khắc bốn chữ lớn cứng cáp, Quý Trường Thanh suýt chút nữa đã tưởng đây là động phủ của vị cao nhân ẩn thế nào đó.

Thời hạn mà Cung Phong chủ giao cho hắn quyền hạn đổi chác tối cao đã trôi qua một nửa, Quý Trường Thanh hiểu rõ, nếu không tranh thủ dùng hết số điểm cống hiến trong tay, một khi quyền hạn tối cao hết hiệu lực, chỉ còn lại quyền hạn nội môn trưởng lão bình thường, những bảo vật trân quý kia e rằng hắn muốn nhìn một cái cũng khó.

Cửa lớn bảo khố nhắm chặt, làm từ kim thạch màu đen không rõ tên, tỏa ra hơi thở dày nặng. Khu vực cửa vào không giống cảnh tượng người đến người đi như Tàng Kinh Các.

Bất quá điều này cũng chẳng có gì lạ.

Đã gọi là bảo khố tông môn, tự nhiên những thứ bên trong đều không phải vật tầm thường, vì thế không chỉ tốn kém điểm cống hiến, mà cũng không phải ai cũng có tư cách tiến vào đổi chác.

Quý Trường Thanh chậm rãi tiến lên, vừa định tới gần, lại thấy phía trước cách đó không xa, một đạo thân ảnh đột ngột hiện ra.

Người tới khuôn mặt nghiêm nghị, mặc phục sức đại diện cho thân phận trưởng lão Kiếm Phù Sơn, trang phục chỉnh tề không chút cẩu thả, gió nhẹ thổi qua, ngay cả sợi tóc cũng không hề lay động, rõ ràng đã được đối phương dùng pháp lực khống chế, như thể mắc chứng cưỡng chế vậy.

Đồng thời, đôi mắt người nọ sáng như đuốc, gắt gao nhìn chằm chằm Quý Trường Thanh, bộ dạng như thể chỉ cần hắn có dị động, đối phương sẽ lập tức ra tay.

Cảm nhận được luồng tinh thần lực khóa chặt không hề thua kém mình, Quý Trường Thanh không tự chủ được mà dừng bước.

“Đứng lại, đến đây có việc gì?”

Thanh âm trầm thấp mà hữu lực, để lộ ra uy nghiêm không thể kháng cự.

Quý Trường Thanh hơi mỉm cười, từ trong lòng lấy ra ngọc bài đại diện cho thân phận trưởng lão của mình, khẽ quơ quơ trước mặt người nọ, ý tứ không cần nói cũng hiểu.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ngọc bài, khuôn mặt người nọ liền giãn ra, người một nhà thì tốt rồi.

Sau đó, đối phương bấm một đạo pháp quyết đánh vào cửa, bảo khố tông môn liền mở ra theo tiếng động.

Đồng thời, người nọ nghiêng người, ra hiệu Quý Trường Thanh có thể đi vào.

Mà ngay khi Quý Trường Thanh đi ngang qua, người nọ dường như có điều muốn nói nhưng lại thôi, lúc này nhịn không được mở miệng nhắc nhở: “Đạo hữu sau này ở trong tông môn, xin hãy mặc đúng phục sức tông môn. Quy củ tông môn có điều này, thân là trưởng lão, càng nên làm gương.”

Nói xong, thanh âm đối phương phảng phất tan vào hư không, thân hình cũng biến mất không dấu vết ngay trước mắt Quý Trường Thanh. Quý Trường Thanh dừng bước, phóng thích tinh thần lực cẩn thận tìm kiếm, nhưng không thể phát hiện ra tung tích người nọ.

‘Đây là thủ đoạn gì?’

‘Muốn học…’

Trong mắt Quý Trường Thanh lộ ra vẻ khát vọng.

Nếu có thể học được chiêu này, sau này bỏ chạy cũng không ai biết đường mà đuổi theo.

“Vị đạo hữu này, ngươi còn đó không?”

“Đạo hữu?”

“Trưởng lão?”

Quý Trường Thanh gọi mấy lần, nhưng người nọ không có ý định xuất hiện nữa.

‘Thôi vậy, chờ có thời gian quay về hỏi Vệ sư xem đó là tình huống gì…’

Lại cất bước, thân ảnh hắn nhanh chóng biến mất nơi cửa bảo khố, mà cửa lớn bảo khố ngay khoảnh khắc Quý Trường Thanh đi vào, oanh một tiếng, lại đóng chặt lại.

……

Bên trong bảo khố tông môn trống rỗng.

Quý Trường Thanh đi thẳng một mạch, đi được khoảng một cây số mới thấy vật thể xuất hiện.

Giống như những bệ trưng bày tác phẩm nghệ thuật ở kiếp trước, chúng được sắp xếp chỉnh tề, mỗi bệ đặt một vật phẩm, còn có một màn hào quang năng lượng bảo hộ, chỉ có thể nhìn không thể chạm.

Thứ đầu tiên xuất hiện trước mắt Quý Trường Thanh là vài món binh khí.

Bên cạnh mỗi món đều ghi giới thiệu khái quát cùng giá đổi tương ứng.

【 Viêm Long Kiếm 】: Pháp bảo hạ phẩm thuộc tính Hỏa, trong kiếm phong ấn một con hỏa xà có huyết mạch Viêm Long.

Sở hữu lực công kích thuộc tính hỏa mạnh mẽ, có thể phóng thích hỏa diễm trảm, còn có thể hình thành vòng bảo hộ hỏa diễm trong phạm vi nhất định để chống đỡ công kích ngoại lai. Đồng thời có thể triệu hoán hỏa xà tự chủ đối địch, thực lực hỏa xà tương đương Kim Đan nhị tầng.

(Chú ý: Thực lực không đủ hoặc chưa hàng phục được Viêm Long Kiếm, chớ triệu hoán hỏa xà, nếu không có nguy cơ bị phệ chủ.)

Giá đổi: Hai ngàn điểm cống hiến.

Nhìn thấy cái giá này, Quý Trường Thanh ngẩn người.

“Rẻ như vậy sao?”

“Không, không đúng, phải là điểm cống hiến đáng giá như vậy mới đúng!”

Điểm đổi chác trước kia kiếm được quá dễ dàng, Quý Trường Thanh vẫn chưa có khái niệm gì, giờ thấy hai ngàn điểm cống hiến là có thể đổi được một kiện pháp bảo, lập tức hiểu rõ giá trị hơn hai vạn điểm cống hiến của mình.

“Ai… Sớm biết vậy đã không đổi bộ 《 Long Hổ Song Nguyên Công 》 ở Tàng Kinh Các, 3500 điểm cống hiến! Gần đủ đổi hai kiện pháp bảo hạ phẩm rồi.”

Chỉ có thể nói, biết vậy chẳng làm!

Lần này, có bài học trước đó, Quý Trường Thanh quyết định, không xem hết vật phẩm trong bảo khố tông môn thì tuyệt đối không xuống tay đổi.

Bên cạnh đó, mười mấy kiện pháp bảo hạ phẩm khác, không chỉ có binh khí, Quý Trường Thanh còn thấy vòng tay, phát quan, cây quạt… Giá đổi từ một ngàn điểm cống hiến đến hơn 3000 điểm không đợi.

Những pháp bảo này có cái hoàn toàn mới, cũng có cái được đánh dấu là đã từng qua tay trưởng lão tông môn, còn vì sao giờ lại nằm trong bảo khố, điều này không cần nghĩ cũng hiểu.

Tiếp tục đi về phía sau, tiếp theo bày năm sáu kiện pháp bảo trung phẩm.

【 Ánh Rạng Đông Kiếm 】: Pháp bảo trung phẩm, thân kiếm ẩn chứa một tia Dương Chi Tinh Túy được tinh luyện từ vô số Dương Thạch.

Có thể xua tan các trạng thái năng lượng tiêu cực như hắc ám, tà ác, người nắm giữ không bị ma khí, quỷ khí, nguyền rủa xâm hại, có hiệu quả khắc chế thêm đối với sinh vật tà ác.

Giá đổi: 6000 điểm cống hiến.

Món trung phẩm pháp bảo đầu tiên khiến Quý Trường Thanh không khỏi trầm trồ kinh ngạc.

Không chỉ vì cái giá cao ngất ngưỡng 6000 điểm cống hiến, mà còn vì món pháp bảo này nếu mang ra trước mặt đám ma tu, quỷ tu lượn lờ, thì chắc chắn sẽ thu hút toàn bộ thù hận!

‘Chỉ có thể nói không hổ là tông môn chính đạo!’

Ngay sau đó lại là một kiện pháp bảo khắc chế tà ác.

【 Lôi Quang Kiếm 】: Trung phẩm pháp bảo, lấy vạn năm Lôi Tôi Kim Trúc làm chủ thể, kết hợp cùng nhiều loại vật liệu thuộc tính kim lôi. Ngày kiếm thành, dẫn thiên địa lôi đình đánh xuống, từ đó thân kiếm lấp lánh lôi đình, tự nhiên ẩn chứa một tia thiên địa chi uy, là khắc tinh của quỷ tà âm vật.

Giá đổi cũng là 6000 điểm.

Tuy nhiên, khác với món trước, Lôi Quang Kiếm có thêm một vài dòng mô tả.

【 Người nắm giữ Lôi Quang Kiếm đời thứ nhất: Kim Lôi Chân Nhân của Kiếm Phong, cầm Lôi Quang Kiếm trảm ba vị Kim Đan ma đạo, sau bị trọng thương, trở về núi tĩnh dưỡng cho đến khi tọa hóa.

Người nắm giữ Lôi Quang Kiếm đời thứ hai: Lôi Trạch Chân Nhân của Kiếm Phong, cầm Lôi Quang Kiếm tích lũy chém giết sáu vị Kim Đan ma đạo, quỷ đạo. Sau đó gặp phải ma tu phục kích, trong khoảnh khắc sinh tử đã đồng quy vu tận với một tu sĩ Kim Đan ma đạo, Lôi Quang Kiếm cũng vì thế mà tổn hại, phẩm cấp từ thượng phẩm rơi xuống trung phẩm.

Người nắm giữ Lôi Quang Kiếm đời thứ ba: Không có 】

Xem xong những dòng mô tả này, Quý Trường Thanh không khỏi chắp tay. Dù sao đi nữa, những con người như vậy luôn khiến người ta kính nể.

Vài món trung phẩm pháp bảo còn lại chỉ lướt qua.

Phía sau chỉ còn hai kiện thượng phẩm pháp bảo.

Mà vừa xem xong mô tả của kiện pháp bảo đầu tiên, tâm tình Quý Trường Thanh lập tức trở nên sảng khoái.

Truyện liên quan