Chương 113: Khế ước rùa thọ vạn năm

Đã đổi xong phương pháp tu luyện và hộ đạo, hiện tại Quý Trường Thanh nhìn về phía tu tiên bách nghệ, chính là đan, khí, phù, trận, ngự thú... những thứ này.

Đan, khí hai môn cống hiến điểm đắt nhất, đều cần 3000 điểm, mà đây chỉ là giá học tập cho một người.

Trận pháp xếp thứ hai, hai ngàn tám trăm cống hiến điểm.

Phù đạo xếp sau nữa, chỉ cần hai ngàn năm trăm.

Ngự thú hai ngàn...

Phù đạo tuy nói là một trong hai tuyệt kỹ của Kiếm Phù Tông, nhưng địa vị trong Tu Tiên Giới thật sự không thể so sánh với ba môn đầu.

Nếu đan đạo hoặc khí đạo của Kiếm Phù Tông cường đại, thì hiện tại đã phải gọi là Kiếm Đan Tông hoặc Kiếm Khí Tông rồi.

Quý Trường Thanh rất thèm khát những tri thức này, nhưng vừa nhìn thấy hơn một vạn cống hiến điểm trong ngọc bài, vẫn phải kiềm chế lại.

Đổi không nổi, thật sự đổi không nổi...

Hay nói đúng hơn là tiếc.

Nghĩ đến truyền thừa của Ngự Thi Tông trên người mình, những thứ đó đều đã đạt tới nhị giai, đủ cho bản thân học tập, Quý Trường Thanh quyết định tạm thời không đổi.

Tông môn bảo khố vẫn chưa tới, không thể chỉ dùng cống hiến điểm vào tri thức truyền thừa mà xem nhẹ tầm quan trọng của tài nguyên.

Hiện giờ đã tới Trúc Cơ, tu sĩ nào có chút lý tưởng đều đã bắt đầu chuẩn bị cho bản mạng pháp bảo thời Kim Đan.

Cuối cùng, Quý Trường Thanh đặt ba môn ngọc giản theo thứ tự trước mắt, bắt đầu đọc lấy truyền thừa bên trong.

Truyền thừa bắt đầu, mở đầu liền kèm theo một đạo thề ước, có thể đồng ý cũng có thể cự tuyệt, nhưng đã đổi rồi, giờ cự tuyệt thì còn đổi làm gì.

Đồng ý!

Thời gian trôi qua không biết bao lâu, khi mở mắt ra lần nữa, ba cái ngọc giản đã hóa thành bột mịn, hiển nhiên là đồ dùng một lần.

Lưu luyến không rời bước xuống lầu sáu.

Sau đó Quý Trường Thanh một đường trở lại lầu ba, bỏ ra mấy chục cống hiến điểm đổi lấy bản đồ Tu Tiên Giới, phiên bản có đánh dấu những nơi nguy hiểm, ngoài ra còn có bách khoa toàn thư về trân bảo, kim thạch, linh thực, thấy rẻ mà hữu dụng, Quý Trường Thanh đều đổi lấy một phần.

Mà mấy thứ này chỉ giới hạn không được truyền ra ngoài, thề ước cũng không có, dù sao ai lại dùng khóa vàng để khóa xe đạp cơ chứ...

Ra khỏi Tàng Kinh Các.

Vừa định đi tới tông môn bảo khố, thân phận ngọc bài hơi sáng lên, một đạo tin tức chiếm cứ bên trong, Quý Trường Thanh thấy lạ liền chọn tiếp thu.

Vừa xem, hóa ra là lời nhắc nhở.

Nhắc nhở Quý Trường Thanh nên đi đăng ký sinh mệnh bài.

Trước đó ở chỗ Vệ sư huynh, Cung phong chủ đã nhắc nhở, nhưng Quý Trường Thanh mải mê nghĩ tới việc đổi đồ, kết quả đã quên mất.

‘Bất quá có cần đi đăng ký không nhỉ?’

Quý Trường Thanh trong lòng hơi lắc đầu.

Nhưng nếu không đi đăng ký, nói không chừng hắn hiện tại ngay cả Kiếm Phù Sơn cũng không ra nổi.

Đây không phải là nói chuyện giật gân, mà là Quý Trường Thanh theo bản năng suy tính theo hướng xấu nhất.

Trên đường dạo bước đi tới chỗ đăng ký của Chấp Sự Đường, Quý Trường Thanh điên cuồng nghĩ đối sách.

Cho đến khi nhìn thấy Chấp Sự Đường, Quý Trường Thanh vẫn chưa nghĩ ra biện pháp tốt, đành nhịn đau quyết định, phân ra một đoàn tinh thần lực hiện tại.

Quý Trường Thanh lặng yên không một tiếng động bắt đầu vận chuyển bí pháp trong 《 Phân Hồn Niệm Pháp 》, tiếp theo tách riêng một trong sáu đoàn tinh thần lực trong đầu ra.

Sau khi chia tách thành công, Quý Trường Thanh cũng bước vào Chấp Sự Đường.

Vì tâm tình không tốt, cho đến khi chế tác sinh mệnh bài thành công, Quý Trường Thanh cũng không đáp lại một lời khen tặng nào của chấp sự bên trong.

Mà chấp sự cũng lý giải, Quý Trường Thanh không phải người đầu tiên, cũng chẳng phải người cuối cùng.

Ra khỏi Chấp Sự Đường, Quý Trường Thanh nắm đoàn tinh thần lực tàn khuyết kia hạ sơn, bây giờ còn bước cuối cùng, chính là phải an trí đoàn tinh thần lực này.

Bí pháp trong Phân Hồn Niệm Pháp đã khởi động, hiện tại phải tìm cho đoàn tinh thần lực này một ký chủ.

Cương thi chắc chắn là không được, cương thi vốn không có linh hồn, đừng để sau khi dung hợp lại bị sinh mệnh bài phân biệt thành vật chết, cuối cùng dập tắt, đến lúc đó Kiếm Phù Tông phát hiện hắn còn sống thì chẳng phải sẽ tới bắt hắn sao.

Lâm Tiên Trấn, Linh Thú Các.

“Tiền bối họ gì? Có vừa ý loại linh thú nào không?”

Thị nữ trong tiệm vừa thấy cách ăn mặc của Quý Trường Thanh, lập tức ý thức được trước mắt là một vị khách lớn, vì thế vội vàng tùy hầu bên cạnh, cung kính dò hỏi.

Quý Trường Thanh gật gật đầu, thuận miệng trả lời.

“Kẻ hèn họ Quý, ngươi ở đây có loại linh thú nào sống lâu không?”

‘Sống lâu? Đây là yêu cầu gì vậy?’

Thị nữ thầm nhủ trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ suy tư. Muốn nói sống lâu, thì chắc chắn phải thuộc về loài rùa.

Người ta vẫn nói ngàn năm vương bát vạn năm quy.

Mà trong các loài linh thú họ rùa, vừa vặn có một loại gọi là Vạn Năm Thú Quy. Thị nữ nghĩ vậy, liền trực tiếp giới thiệu tình hình của Vạn Năm Thú Quy.

“Quý tiền bối, nếu luận thọ mệnh, thì không gì bằng Vạn Năm Thú Quy. Loại linh thú này thọ mệnh có thể đạt tới một vạn năm, hơn nữa nếu có thể sống vượt qua một vạn năm, là có thể ngưng kết ra một viên Quy Đan trong cơ thể, trực tiếp tiến giai đến Kim Đan kỳ.”

Quý Trường Thanh nghe xong, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

“Một vạn năm, Kim Đan... Nếu là tông môn nào đó bồi dưỡng quy mô lớn, đời đời tương truyền, chẳng phải trong tông môn toàn là Kim Đan đại yêu sao?” Nói đến câu cuối, trong giọng nói không tự giác mang theo một tia kích động.

Mà thị nữ bên cạnh trên mặt hiện lên mấy vạch hắc tuyến.

“Quý tiền bối, thọ mệnh của Vạn Năm Thú Quy thông thường chỉ có một vạn năm, nói cách khác, nó sống đến một vạn năm liền thọ tận mà chết. Tiền đề để ngưng kết Kim Đan là Vạn Năm Thú Quy phải vượt qua được đại kiếp nạn thọ mệnh một vạn năm đó mới được.”

“Vậy……”

“Không được! Tiền bối ngài muốn nói là cho Vạn Năm Thú Quy ăn linh dược kéo dài tuổi thọ đúng không? Ngài không phải người đầu tiên nghĩ như vậy. Bất quá điều này đối với Vạn Năm Thú Quy cũng không có hiệu quả, bản thân nó đã sống quá lâu, đối với vật kéo dài tuổi thọ thông thường cơ bản là miễn dịch. Còn những kỳ vật kéo dài tuổi thọ trong truyền thuyết kia, ai lại đi cho một con rùa đen ăn chứ……”

Nghe vậy, Quý Trường Thanh cũng hiểu ra.

Xem ra ý tưởng muốn nuôi một đàn Vạn Năm Thú Quy, sau này phất tay một cái là có một đám Kim Đan đại yêu của hắn đã tan thành mây khói.

“Quý tiền bối, ngài còn mua không?”

“Bao nhiêu linh thạch?”

“Ba ngàn!”

“??? Bao nhiêu?”

“Tiền bối, không trông mong nó thành Kim Đan, nhưng dù sao cũng là Trúc Cơ ngàn năm, sau khi Trúc Cơ còn có mấy ngàn năm thọ mệnh, giá này thật sự không đắt.”

“Được, mua!”

Tiền trao cháo múc.

Sau đó, Quý Trường Thanh xách theo một chiếc túi linh thú làm công tinh xảo, được tặng kèm nói là trị giá ba trăm linh thạch, bước ra khỏi Linh Thú Các.

……

Trở lại Phù Phong.

Hắn thả Vạn Năm Thọ Quy trong túi ra.

Vạn Năm Thọ Quy lớn bằng bàn tay người trưởng thành, hoa văn hỗn độn trên mai rùa cẩn thận phân biệt thì tựa như từng chữ “Thọ”. Tu vi của Thọ Quy chỉ có Luyện Khí tầng hai, linh trí không thấp, vừa xuất hiện nhìn thấy Quý Trường Thanh liền cúi đầu tỏ vẻ thần phục.

Quý Trường Thanh sờ sờ……

Mai rùa!

Tiếp theo ánh mắt hắn ngưng lại, khối tinh thần lực tàn khuyết một tia xuất hiện giữa không trung, khế ước bí pháp trong 《 Phân Hồn Niệm Pháp 》 bắt đầu vận chuyển, khối tinh thần lực chậm rãi dung nhập vào trong cơ thể Vạn Năm Thọ Quy.

“Cuối cùng cũng hoàn thành, đáng tiếc tổng lượng tinh thần lực đã từ cấp Kim Đan rớt xuống Trúc Cơ.”

Đối với điều này, Quý Trường Thanh tiếc nuối cũng không có cách nào.

Trong khoảng thời gian ngắn, hắn chắc chắn không dám tu luyện 《 Phân Hồn Niệm Pháp 》 lần thứ tư. Có bài học từ đám kẻ điên Ngự Thi Tông dẫn tới tông môn hủy diệt ở phía trước, cẩn thận đến đâu cũng không thừa.

Như vậy muốn gia tăng tổng lượng tinh thần lực, xem ra phải ra tay từ tu vi rồi……

Bất quá tư chất Tam linh căn hiện tại có chút thấp a!

Nhiều thuộc tính linh thực, sớm một chút trở về thôi!

Truyện liên quan