Quyển 1 · Chương 541: nhớ vãng tích, nghe hiện trạng
Chương 541: Nhớ vãng tích, nghe hiện trạng
Bạch Tử Thần cho dù chém giết qua cả Đại yêu Tứ giai thượng phẩm, kẻ hèm Linh thú Tam giai với hắn mà nói đã chẳng còn chút tác dụng nào.
Bất quá Cuồn Cuộn là do một tay hắn nuôi lớn từ nhỏ, tình cảm sâu đậm, thấy nó có thể thành công đột phá vẫn không khỏi mừng thầm.
"Thái Cực Hùng vốn không phải loài yêu thú thọ nguyên dài lâu, nhưng trưởng thành tới Tam giai cũng sống thọ chừng bảy tám trăm năm... Nói không chừng người bên ta, lại chính là ngươi đi cùng ta tới cuối cùng."
Xách gáy Cuồn Cuộn nhấc vào lòng, nhiều năm không gặp cũng chẳng làm Bản mệnh linh thú và Bạch Tử Thần nảy sinh khoảng cách, ngược lại càng thêm thân mật.
Bình thường Thái Cực Hùng chỉ có thể trưởng thành tới Nhị giai đỉnh, việc đột phá Tam giai vốn là nhờ Cuồn Cuộn pha tạp huyết mạch khác mà lập công.
Về sau trừ phi gặp phải cơ duyên thiên đại, bằng không sẽ dừng lại rất lâu ở cảnh giới hiện tại.
Sức mạnh huyết mạch đã khai quật cạn kiệt, yêu thú muốn dựa vào tự thân tu luyện để thăng tiến, điều đó còn khó hơn nhân loại tu sĩ gấp trăm ngàn lần.
Dù vậy, thọ nguyên của Tam giai yêu thú cũng đủ khiến cho tu sĩ phải thèm thuồng.
Khi Bạch Tử Thần trở lại Quan Tinh Các, mấy đệ tử phụ trách trông coi linh địa mặt mũi rất lạ, rõ ràng đã thay mới một lứa.
Rời tông hơn bảy mươi năm, đối với người thường mà nói chính là trọn vẹn một đời người từ thuở để chỏm đến lúc lão ma.
Ngay cả tu sĩ Trúc Cơ cũng chiếm mất một phần ba đời người.
Song đối với Nguyên Anh Chân Quân, đây chỉ là một chuyến du ngoạn đặc sắc nhưng không tính là dài.
Cảnh còn người mất, thương hải tang điền, cùng lắm cũng chỉ như thế mà thôi.
"Có điều Cuồn Cuộn không phải thuần huyết Thái Cực Hùng, một loại huyết mạch khác trong cơ thể nó rất có thể còn trên cả Tam giai. Nếu không cũng chẳng tới mức ngoại trừ diện mạo, hình thể lẫn tính tình đều không có nửa điểm tương tự Thái Cực Hùng, áp chế triệt để như vậy."
Bạch Tử Thần giơ Cuồn Cuộn lên trước mắt, một đoàn nho nhỏ thế mà nặng tới mấy trăm cân.
"Chính ngươi tự nói xem, rốt cuộc là trộn lẫn huyết mạch gì, liệu còn cơ hội tiến giai nữa hay không. Nếu như có hy vọng, bất luận là kỳ trân dị bảo hay tinh huyết Đại yêu, ta đều sẽ đoạt về cho ngươi."
Thời điểm còn là Linh thú Nhất giai, linh giác của Cuồn Cuộn đã sánh ngang tu sĩ Kết Đan, chứng minh thiên phú tìm bảo của nó.
Trong các yêu thú Tam giai nổi danh có thần thông tìm bảo như Trân Bảo Khuyển, Nạp Trân Chuột, cũng chẳng thể đạt tới trình độ này.
Thế nên đệ tử Vạn Thú Tông mới nói, e là bọn họ đã đánh giá sai huyết mạch của Cuồn Cuộn, rất có khả năng nó là hậu duệ của Đại yêu Tứ giai.
Lại thêm thực lực chiến đấu của Cuồn Cuộn bị suy giảm nghiêm trọng, nghi ngờ đều đã dồn hết vào thần thông tìm bảo.
Nếu có thể trưởng thành lần nữa, e rằng bảo vật giấu trong Nhân Gian Giới có thể giấu nổi Cuồn Cuộn cũng không còn nhiều.
"Bái kiến Mã Chân Nhân."
"Không cần đa lễ, ta lượn một vòng rồi đi, các ngươi có tận tâm quét dọn Quan Tinh Các không?"
"Đạo tràng của Lão tổ, đệ tử sao dám lơi lỏng... Chỉ là con linh thú đen trắng của Lão tổ cả ngày chạy lung tung trong các, chúng đệ tử không dám mạo phạm."
"Cuồn Cuộn đúng không, ta đi dắt nó về."
Tiếng trò chuyện dưới lầu truyền tới rõ ràng, cùng với tiếng bước chân nhẹ nhàng, Bạch Tử Thần đã biết người đến là ai.
Một thân kính trang, anh khí mười phần, Mã Nhược Hi bước lên cầu thang, nhìn thấy mấy chỗ lộn xộn chỉ đành lắc đầu cười khổ.
Cuồn Cuộn là Linh thú Tam giai, cho dù không giỏi chiến đấu, chỉ riêng lực lượng cơ thể cũng không phải thứ một Chấp sự Trúc Cơ cùng vài đệ tử Luyện Khí có thể khống chế.
Huống chi ai lại không biết, con Thái Cực Hùng ăn uống kén chọn, suốt ngày lười nhác dạo chơi này, đừng nhìn bộ dạng vĩnh viễn không lớn chẳng có chút uy hiếp nào, toàn tông môn từ trên xuống dưới chẳng mấy ai dám đắc tội, đó chính là linh thú của Bạch Lão tổ.
Ban đầu vốn định mang theo bên mình, sau tính đến đường xá xa xôi, trên đường khó tránh khỏi đấu pháp kịch liệt, nên vào phút cuối mới để Thái Cực Hùng ở lại.
Đãi ngộ thường ngày của nó so với Chân Nhân Kết Đan cũng chẳng kém là bao.
Mã Nhược Hi dùng Hút Bụi Thuật làm sạch mặt đất, xếp lại đệm bồ đoàn về chỗ cũ rồi tiếp tục tiến lên.
Phát hiện phòng luyện khí trong cùng đang mở, bước chân nàng nhanh hơn một phần.
Bên trong có cửa xả Địa Hỏa, nếu như bị Cuồn Cuộn phá hỏng cấm chế khiến khói lửa bay lung tung, thiêu rụi Quan Tinh Các thì thật phiền phức.
"Cuồn Cuộn, còn chạy lung tung ta sẽ cho người cắt phần ăn linh trúc của ngươi..."
Mã Nhược Hi bước vào phòng, thấy Cuồn Cuộn đang thong dong nằm trong lòng một thanh niên, vặn vẹo thân mình tìm góc độ thoải mái.
Có thể lặng lẽ xuất hiện ở Quan Tinh Các, lại khiến Cuồn Cuộn đối xử như thế, toàn tông từ trên xuống dưới chỉ có một vị.
"Sư tôn, ngài rốt cuộc đã về..."
Thanh niên ngồi phía trên trùng khớp với bóng hình quen thuộc trong ký ức, bao nhiêu năm qua không hề biến đổi dù chỉ một chút. Mã Nhược Hi quỳ sấp xuống đất, lẩm bẩm.
"Đứng lên đi... Còn tính là tranh khí, thời gian ta không ở nhà đã kết đan thành công."
Bạch Tử Thần liếc nhìn qua, Kết Đan sơ kỳ, chân nguyên thanh triệt, khí tức trong nhu có cương, kết đan đã được một thời gian.
Trước mắt vừa mới có hình thái ban đầu của Đan Luận, hiển nhiên chưa từng đạt được Đan Luận ở thời Trúc Cơ, không cố tình theo đuổi kết đan hoàn mỹ.
Vị đệ tử thứ tư này tiến vào tầm mắt lúc đánh hạ quận Hà Giang, tuyển chọn lứa môn đồ đầu tiên.
Mang trong mình Thủy Thạch Linh Thể, lại thêm lúc đó cần ổn định lòng người nên mới nhận nàng làm đệ tử.
Chẳng thể ngờ Thủy Thạch Linh Thể này sau khi có linh vật thích hợp lại bộc phát tốc độ tu luyện sánh ngang Thiên Linh Căn.
Hơn nữa ngoài tư chất linh căn, ngộ tính của Mã Nhược Hi cực kỳ kinh người, thiên phú Kiếm đạo cũng là tốt nhất trong bốn đệ tử.
Về sau luôn mang theo bên mình, dốc lòng chỉ điểm, muốn nàng kế thừa y bát Kiếm đạo của mình.
Bằng không đường đường là Thời Gian Kiếm Quân, trong vài đệ tử lại chẳng tìm nổi một kiếm tu thì thật mất mặt.
Trước mắt xem ra, Mã Nhược Hi đã thuận lợi đi trên con đường Bạch Tử Thần an bài, trong lòng cũng vô cùng kính trọng và thương nhớ sư tôn.
Nếu không thường xuyên định kỳ tới Quan Tinh Các này thì cũng chẳng thể tình cờ gặp được hắn.
"Nếu không có sư tôn dạy dỗ, Hi Nhi nhất định không thể đi tới ngày hôm nay."
Mã Nhược Hi không trang điểm, trên người không có một món trang sức, ăn bận trung tính, sau lưng đeo kiếm.
"Đáng tiếc Đại sư huynh phúc mỏng, không thể nhìn thấy sư tôn lần cuối, trước khi tọa hóa vẫn luôn nhắc nhở chuyện này. Nói bản thân ngu đần, không thông Kiếm đạo, làm hoen ố danh tiếng sư môn, hi vọng sư tôn chứng được đại đạo, kiếp sau còn có cơ hội bái nhập môn hạ."
"Đồng Hoàn đã đi rồi sao..."
Mặc dù đã sớm chuẩn bị tâm lý, Bạch Tử Thần vẫn không khỏi chạnh lòng.
Con khỉ nhỏ da đen năm đó lớn lên ngay trước mắt, là đệ tử đầu tiên của hắn, khi ấy vừa mới khai hoang hồ Phỉ Nguyệt, Bạch Ngọc Lâu mới dựng xong.
Sau này đi theo hắn, một bước lên mây, trong hoàn cảnh biết rõ thiên tư có hạn đã quyết đoán chuyển sang lo liệu việc tạp vụ.
Cuối cùng dựa vào công tích quản lý quận Hà Giang cùng thân phận Đại đệ tử của Lão tổ, thành công bước lên vị trí Chưởng môn.
Trong nhiệm kỳ của gã, có thể coi là khoảng thời gian huy hoàng nhất của Thanh Phong Tông, thành công chủ đạo cải cách bộ khung tông môn.
Đem cục diện Ngũ Điện Thất Đường kéo dài ngàn năm của Thanh Phong Tông thích ứng với thời đại mới, đổi thành Ngũ Điện Thập Tam Đường.
Đến giai đoạn sau, trong các Điện chủ Ngũ Điện đều đã có Chân Nhân Kết Đan, Đồng Hoàn vẫn ngồi vững vị trí Chưởng môn.
Trừ việc có một người sư tôn tốt, năng lực của bản thân gã vẫn chiếm phần rất lớn, mới có thể khiến vô số tu sĩ trong tông môn chấp nhận vị trí này của gã.
Nhưng vấn đề tư chất rốt cuộc vẫn bày ra trước mắt Đồng Hoàn.
Cho dù gã làm Chưởng môn, cống hiến không thiếu, chắc chắn không thiếu linh vật kết đan.
Lại có Bạch Tử Thần là sư tôn ở đây, đã sớm xem qua kinh mạch tu hành giúp gã, chỉ ra tất cả những điểm có thể cải thiện.
Thế nhưng dù gom đủ mọi điều kiện phụ trợ, xác suất kết đan thành công của gã cũng chẳng thể vượt quá bốn phần.
Kết quả cuối cùng chứng minh vận thế đã không đứng về phía Đồng Hoàn, gã vẫn ngã xuống trước bình cảnh Kết Đan.
Mã Nhược Hi lấy từ trong túi trữ vật ra một khẩu phi kiếm Nhất giai đầy vết sứt mẻ, linh tính ảm đạm dâng lên, nói rằng đây là vật Đồng Hoàn luôn nắm chặt trong tay trước khi chết, mãi không chịu buông.
Hậu bối của Đồng Hoàn còn tưởng là pháp khí đặc biệt gì, mấy phòng tranh đoạt nửa ngày mới phát hiện đó chỉ là một khẩu phi kiếm Nhất giai bình thường không thể bình thường hơn, lại còn tổn hại nghiêm trọng.
Cuối cùng, Mã Nhược Hi xuất hiện, mang theo cái phi kiếm này về.
“Mặc trúc kiếm, ta ban cho hoàn nhi, cũng là ta bước trên con đường tu hành sau khi có được chiếc pháp khí đầu tiên……”
Bạch Tử Thần duỗi tay ra, một điểm điểm thanh quang rơi rụng, tràn vào thân kiếm.
Phi kiếm mặc trúc ban đầu nát nẻ, tối tăm không ánh sáng, sau khi được Bạch Tử Thần chạm vào, biến thành một thanh phi kiếm mới mẻ, tỏa ra hương trúc nhẹ nhàng, như thể vừa được gỡ xuống từ cây linh trúc và luyện chế xong.
Với cảnh giới hiện tại của hắn, việc nuôi dưỡng kiếm thuật để sửa chữa một phi kiếm thuộc hệ mộc cấp nhất ngay lập tức cho thấy hiệu quả.
Trước mắt, dường như xuất hiện một thiếu niên da đen, cầm kiếm tập luyện kiếm pháp nghiêm túc, nhưng dù làm sao cũng không thể ngộ ra tinh túy của nó.
Tiếp tục đi phía trước, xuất hiện một thiếu niên thanh tú, tràn đầy mong muốn, nhận được từ tay trưởng bối trong tộc cái phi kiếm mặc trúc này.
Nói lên, đó cũng là một chiếc phi kiếm mang ý nghĩa kỷ niệm đối với chính mình, được cất giữ một cách trân trọng.
“Ngươi đã chọn lựa trong những năm nay các sự kiện lớn của tông môn để nói, để ta xem biến hóa của Hắc Sơn.”
Bạch Tử Thần thu hồi những tiếc nuối về quá khứ, sau đó mở miệng nói.
“Sau khi ngài rời khỏi tông môn, chúng tôi đã tìm ra cách khai thác mỏ linh thạch ở khu vực đó, mua về một số con rối bậc hai để luyện chế giáp bảo ở sâu trong núi lửa; chỉ cần có linh thạch trung phẩm trên người, chúng ta có thể hoạt động suôn sẻ trong lava.”
Mã Nhược Hi sắc mặt nghiêm túc, từng câu nói một.
Nàng hiểu rõ, một câu nói của mình được sư tôn nghe có thể quyết định số mệnh của người khác, vì vậy nàng luôn cố gắng đứng ở vị trí trung lập khi giảng thuật.
Thanh Phong Tông đang phát triển mạnh như lửa bốc dậy, nhưng cũng tiềm ẩn nguy hiểm.
Từ một tông môn chỉ có những người Kết Đan, Thanh Phong Tông đã vượt qua để trở thành tông môn Nguyên Anh, nhưng quá trình phát triển này diễn ra quá nhanh.
Cát Thương và Bạch Tử Thần, cùng hai vị tài năng trời cho, ở Thanh Phong Tông chưa kịp chuẩn bị đầy đủ đã vượt qua thiên kiếp và thành đạt vị Chân Quân.
Khi Thanh Phong Tông trở thành tông môn Nguyên Anh, hầu hết các thành viên cấp cao đều đến từ các tông môn ở Hắc Sơn.
Sau khi chiếm hạ Hà Gian Quận, có nhiều tu sĩ từ các khu vực khác đến dựa vào, không ít gia tộc tu tiên và tán tu sau khi có con có linh căn đã đưa hậu nhân lên Hắc Sơn từ xa xôi vạn dặm, sẵn sàng bắt đầu từ đệ tử cơ sở.
Thậm chí ngoài Lương Quốc, đôi khi còn có những tài năng trẻ mong muốn gia nhập Thanh Phong Tông một cách kiên quyết.
Những tài năng trẻ này cơ bản đều hướng về hai vị lão tổ Nguyên Anh, đường đi xa xôi, và chất lượng của họ càng cao.
Năm năm trước, một gia tộc tu tiên ở Bắc Tề đã sinh ra một người có Thiên Linh Căn, và họ đã mang ý định đi tới Hắc Sơn.
Sau đó, người này được Thiên Hà Kiếm Tông quan sát và ban ơn, Yến Nguyên tái tự mình đến cửa để trở thành đệ tử.
Hai năm trước, tin tức truyền đến cho thấy anh ấy đã đạt tới cảnh giới Trúc Cơ viên mãn.
Khi tu vi của đệ tử này tăng lên, anh ấy nhanh chóng chiếm giữ vị trí quan trọng trong tông môn, dẫn tới việc không thể tránh khỏi xung đột với các tu sĩ bản địa Hắc Sơn.
Một bên là những người mới có máu tươi, kết hợp với vài hệ thống truyền nhân đều là đệ tử từ ngoài Hắc Sơn, chiếm hơn bảy thành phần.
Bên kia là những người có nền tảng sâu, trong Hội đồng Trưởng lão, thành viên chủ lực vẫn là các tu sĩ bản địa Hắc Sơn.
Hiện tại, xung đột vẫn chưa trở nên kịch liệt vì Thanh Phong Tông đang phát triển nhanh chóng, che giấu mọi vấn đề, và tài nguyên tu luyện còn dồi dào hơn số lượng đệ tử.
Khi vào giai đoạn ổn định, các tài nguyên thiết yếu bắt đầu không đủ, dẫn tới cạnh tranh gay gắt và mâu thuẫn sẽ nổi bật.
Vai trò đại biểu tu sĩ của Hà Gian Quận, cùng với việc là đệ tử của Bạch Lão Tổ, Mã Nhược Hi luôn là một tu sĩ ngoại lai mạnh mẽ, thường tranh chấp đối tượng.
Mã Nhược Hi say mê kiếm đạo, không muốn trở thành người nói tiếng của phái ngoại lai, vì vậy cô thường ẩn cư không ra, không cho người ngoài có cơ hội tiếp cận.
Tuy nhiên, tâm trí cô trong sáng, biết rằng tầng trên vẫn còn kiểm soát, nhưng ở lớp dưới, cảm xúc đối lập giữa hai bên đã bắt đầu trở nên nghiêm trọng.
Đặc biệt là sau khi đại hội kết thúc, vị chưởng môn mới lên đài không thể áp đặt được sự thống nhất, và các phái đã trở thành nơi đấu tranh của hai phe.
“Mỗi năm sản xuất năm triệu khối linh thạch, còn được coi là đủ…… Nhưng có tìm thấy linh thạch cực phẩm không?”
Linh thạch thông thường mặc dù nhiều, nhưng đối với Bạch Tử Thần thì không có ý nghĩa lớn.
Sau một chuyến đi tới Trung Vực, Bạch Tử Thần mới nhận ra rằng linh thạch cực phẩm mới là loại hàng hoá dùng trong giao dịch giữa các Nguyên Anh Chân Quân.
Nếu có đủ lượng linh thạch cực phẩm, thì hoàn toàn có thể mua được nhiều bảo bối tốt ở Trung Vực.
“Tổng cộng có hai khối linh thạch cực phẩm thuộc hệ hoả: một khối dùng để duy trì trận pháp Hỏa Diệm Sơn, một khối được giữ trong bí đường.”
Mã Nhược Hi tự nhiên biết phải nói hết, không có khả năng giấu giếm gì.
Bạch Tử Thần chỉ cảm thấy hứng thú nhẹ nhàng; một hoặc hai khối linh thạch cực phẩm đối với ông như muối bỏ vào biển, không thể giải quyết được vấn đề cơ bản.
Ví dụ như chiếc kiếm hủy diệt thanh đó, mỗi lần kích hoạt đều cần mười khối linh thạch cực phẩm.
Chỉ khi đạt tới mức độ đó mới có thể làm Bạch Tử Thần cảm thấy tâm động.
Ngoài mỏ linh thạch, trong những năm qua Thanh Phong Tông đã khai hoang mạch linh bậc ba, khai thác hai mỏ mới, thu được một gốc cây Linh Lý bậc ba cực phẩm có màu vàng nhạt đỏ, cùng một vài mạch địa âm sát.
Trong đó, cây Linh Lý có màu vàng nhạt đỏ là có giá trị cao nhất: mỗi ba mươi năm kết quả một lần, mỗi lần có thể thu hoạch được 49 viên Linh Lý giòn.
Mỗi viên Linh Lý có thể tăng tuổi thọ lên mười năm; mỗi người nếu sử dụng trước ba viên sẽ thấy tác dụng rõ rệt.
Linh quả này có thể điều trị thương tích âm và bổ tinh nguyên, khiến khu vực đó trở thành một vùng cấm địa, là bảo bối quan trọng nhất trên đường linh thực hiện nay.
Tuy nhiên, phòng đan vẫn chưa thể sfruttamento cây Linh Lý vàng nhạt đỏ làm thuốc vì giá trị quá cao, làm cho việc thử nghiệm trở thành lãng phí đáng tiếc.
Trong số các Kết Đan Chân Nhân của tông môn, trừ những người già nhất như Biện Hộ, Chú Tố Khánh, phía sau là Long Lung và Lư Tùng.
Sau này, có người chết cùng với tỷ huynh muội của Mã Nhược Hi, còn có một người Lương Phác có tài năng nhưng thành đạt muộn, chỉ mới thành công Kết Đan khi lên 170 tuổi.
Thêm vào đó, khi về tông môn, Thanh Phong Tông hiện có tám vị Kết Đan Chân Nhân.
Đặt so với hai trăm năm trước, thì ngay cả việc tưởng tượng cũng không dám nghĩ tới một cảnh tượng như vậy.
“Hoắc sư tỷ từ khi mất tích cho tới giờ vẫn không có tin tức, và sau khi ngài đi được mười mấy năm, hồn đèn của cô cũng đã tắt……”
Mã Nhược Hi nhẹ nhàng ngẩng đầu, giọng nói thấp, dù đã qua bao năm vẫn cảm thấy đau đớn.
Trong cùng một môn, Hoắc Phi Yến là người có quan hệ tốt nhất với Mã Nhược Hi; khi Hoắc Sư tỷ mới vào môn, cô thường được bà chăm sóc nhiều.
Việc này cũng được xem như một vết nhơ trong môn phái của Bạch Lão Tổ: một đệ tử truyền nhân bị bắt đi và cuối cùng chết mà không rõ ràng nguyên nhân.
“Yên tâm, không ai có thể trốn thoát; ta muốn họ phải chôn cùng vì Phi Yến……”
Bạch Tử Thần có đôi mắt lạnh lẽo, đáng sợ;เรื่อง này là một nỗi thù trong lòng ông.
Năm đó, để tìm Hoắc Phi Yến, ông đã đi khổ hải và bình định hai ổ ma quật.
Chỉ vì chậm một bước, ông vẫn không thể cứu Hoắc Phi Yến về được.
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...