Quyển 1 · Chương 281: tạp năm nội phá tông diệt môn

Chương 281: Tạp Tăm Nội Phá Tông Diệt Môn

Một ngón trỏ thon dài như ngọc chậm rãi vươn ra, nhẹ nhàng dừng trên đầu gậy quải trượng rồng đỏ như máu.

Đinh!

Quỷ Bà Bà như bị sét đánh, tâm thần gắn kết với long đầu quải trượng trong nháy mắt biến mất, trống rỗng một mảng.

Bản mệnh pháp bảo của bà ta vốn là Hắc Thủy Bình, nhiều năm trước trong một trận mai phục Cát Thương chân nhân bị thần lôi đánh trúng, thành quả trăm năm tế luyện tan thành mây khói.

Thật vất vả hút vào một dòng âm hà ngầm, đem Hắc Thủy Bình ôn dưỡng khôi phục, trong chiến tranh tông môn lại tao ngộ Dương lão tổ tự bạo Kim Đan.

Ở cự ly gần, chỉ có thể lấy bản mệnh pháp bảo che chắn trước người mới giữ được tính mạng.

Miễn cưỡng bảo mệnh Quỷ Bà Bà không có lựa chọn nào khác, đem Long Đầu Hòe Phách Trượng - cây trung phẩm pháp bảo này đề cao lên, làm bản mệnh pháp bảo lấy đan nhiệt ôn dưỡng.

Nhưng chút thời gian này căn bản không đủ để luyện thành bản mệnh pháp bảo.

Long Đầu Hòe Phách Trượng từ trên không ngã xuống, Quỷ Bà Bà trung môn mở rộng, ánh mắt kinh hãi nhìn chằm chằm ánh trăng áp sát ngực.

“Làm sao như thế được!”

Lấy bí thuật Quỷ Linh Môn gia trì Long Đầu Hòe Phách Trượng, theo bà ta thấy làm sao cũng có thể ngăn cản một lúc canh ba.

Lúc trước Cát Thương chân nhân chặn cửa, trong tình huống có đại trận phía sau mượn lực tương trợ, Hà đạo nhân chống đỡ hơn mười chiêu mới không địch nổi trọng thương, được trận pháp chi lực dịch chuyển trở về trong trận.

Bạch Tử Thần này lại là kinh tài tuyệt diễm, thiên phú kiếm đạo vĩ đại vô song, nhưng tuổi tác tu vi đặt ở đó, tổng không thể nào mạnh hơn thực lực Cát Thương chân nhân được.

Ôm suy nghĩ như vậy Quỷ Bà Bà, vừa vươn tay ra liền phát hiện mình sai quá sai.

Kiếm quang uy mãnh vượt xa tưởng tượng, lại có thủ đoạn kỳ lạ đóng băng thần hồn làm phản ứng của bà ta chậm một nhịp.

Pháp bảo lại bị nhìn khimp phau điểm rơi một ngón tay, liền nửa tức thời gian cũng chưa tranh thủ được.

Nếu không dù vô dụng, còn có thể điều động lực lượng Vạn Quỷ Lệ Phách Trận, trốn về trong trận.

“Chờ đã?”

Nguyệt hoa tản ra, Bạch Tử Thần rời khỏi trạng thái nhân kiếm hợp nhất với Nguyệt Tuyền Kiếm.

Trong lòng nắm chắc nhất kiếm, lại phát hiện Quỷ Bà Bà vẫn bình an vô sự.

Không phải trên người bà ta có phòng ngự bí bảo gì, mà là có hai đầu kết đan Quỷ Vương thuấn di đến dưới kiếm quang, lấy thân đỡ lấy.

“Khó trách lấy thực lực của Cát sư huynh, cũng không thể bắt được cơ hội chém giết một người kết đan tu sĩ, bị bọn họ trọng thương chạy thoát……”

Bạch Tử Thần ánh mắt thản nhiên, không thấy vẻ kinh ngạc, vẫn nhìn như nhìn người sắp chết.

Quỷ Bà Bà tâm thần bị ánh trăng nhiếp mất, không thể phân tâm thao tác Vạn Quỷ Lệ Phách Trận.

Nhưng giữa sân trừ hai người bọn họ, còn có một người kết đan chân nhân khác tồn tại.

Đào Hoa tiên tử vừa rồi còn tưởng nguyệt hoa kiếm quang nhắm vào mình, hoa dung thất sắc.

Nhưng rất nhanh phản ứng lại, tận lực thao túng Vạn Quỷ Lệ Phách Trận, hạ đạt mệnh lệnh cho hai đầu kết đan Quỷ Vương gần nhất.

Những Quỷ Vương này trước kia hoặc là kết đan chân nhân, hoặc là tam giai yêu thú, sau khi chết thần hồn bị luyện vào trận pháp, trở thành lệ quỷ sống không bằng chết trong trận.

Đào Hoa tiên tử đã lóe về sơn môn, Quỷ Bà Bà tự giác tránh được một kiếp đại nạn không chết lại lần nữa triệu tới hai đầu Quỷ Vương, đây đã là cực hạn của Vạn Quỷ Lệ Phách Trận.

Có hai đầu Quỷ Vương hộ thân, dù lại chịu thêm một kiếm đáng sợ như vừa rồi cũng có thể ngăn cản.

Huống chi, nháy mắt bộc phát ra kiếm quang nhân kiếm hợp nhất uy mãnh như thế, làm sao có thể liên tục thi triển.

“Chờ Bạch Cốt sư huynh xuất quan……”

Quỷ Bà Bà biết tính mạng không lo, khi một chân bước vào sơn môn quay người hằn học nói.

Lời nói mới một nửa, thần sắc ngơ ngác cúi đầu, vị trí ngực một vết máu bắn lên, một vết thương nhỏ như hạt gạo lại làm toàn thân lực lượng của bà ta nhanh chóng trôi đi.

“Ta chưa nói có thể đi, Vạn Quỷ Lệ Phách Trận cũng vô dụng…… Ngày đại bá xuống mồ, đang cần đầu một tu sĩ Quỷ Linh Môn làm tế phẩm!”

Bạch Tử Thần thần sắc đạm nhiên, chậm rãi hạ tay xuống, một đạo ánh trăng như tơ sau khi xuyên thấu ngực Quỷ Bà Bà ngày càng mờ nhạt.

Hai đầu kết đan Quỷ Vương nứt thành vô số khói đen, thân thể quỷ thuần túy âm khí cũng không chịu nổi một kích luyện kiếm thành ti.

Nguyệt Tuyền Kiếm tu dưỡng mấy năm trong bao kiếm, đã sớm bù đắp lại lực lượng căn nguyên hao tổn lần trước.

Lần thứ ba khống chế cảnh giới luyện kiếm thành ti, hắn càng thêm quen tay hay việc, rất rõ ràng một tia ánh trăng này ẩn chứa uy năng như thế nào.

Sức sát thương của kiếm ti trong tuyệt đại đa số thời điểm, đều vượt quá giới hạn chịu đựng của kết đan chân nhân, căn bản không cần cố tình thao tác sử dụng.

Đủ loại hành động, ngược lại đang lãng phí uy lực của luyện kiếm thành ti.

Nhất kiếm này, tương đương trực tiếp đánh chết một kết đan chân nhân, hai vị kết đan Quỷ Vương, lặng lẽ không tiếng động, không có bất kỳ dao động uy năng nào tiết ra ngoài.

“Nói cho Bạch Cốt, trong vòng ba mươi năm ta nhất định diệt Quỷ Linh Môn…… Để tế qua trăm năm qua, những đệ tử Thanh Phong Môn và người nhà Bạch gia chết dưới tay Quỷ Linh Môn!”

Đánh kịch liệt như vậy còn không xuất hiện, xem ra Bạch Cốt chân nhân quả thật đang bế quan.

Bạch Tử Thần nhìn Vạn Quỷ Lệ Phách Trận, biết tam giai trận pháp không phải một mình mình có thể lay động, lạnh giọng nói.

Xách lấy xác Quỷ Bà Bà, hiu quạnh rời đi.

Muôn vàn đệ tử Quỷ Linh Môn, lặng ngắt như tờ, nhìn kiếm quang đi xa ngây ra như phỗng, phần lớn còn chưa tỉnh lại từ chấn động vừa rồi.

“Bà bà thật sự thân chêt sao?”

Một yêu diễm nữ tu, ăn mặc nóng bỏng, lẩm bẩm nói.

“Đương nhiên là thật, chẳng lẽ tông môn thật sự muốn đứt đoạn trong tay thế hệ chúng ta…… Nhất kiếm bắc tới, trước sơn môn đại trận trảm kết đan lão tổ, nghênh ngang rời đi…… Nhân vật như vậy, thiên hạ ai có thể địch?”

Tay cầm quạt trắng, thanh niên tu sĩ tô son trát phấn cảm thấy nguy cơ sinh tử xộc thẳng tới.

Đổi bất kỳ một kết đan chân nhân nào buông lời ngông cuồng diệt tông đều có thể bật cười, có tam giai đại trận bảo hộ, trong cửa lại có kết đan lão tổ tọa trấn.

Trừ phi Nguyên Anh chân quân ra tay, nếu không dù có vài kết đan chân nhân vây hãm tông môn, đều có thể bình yên vượt qua.

Nhưng chiến lực Bạch Tử Thần bộc lộ ra vừa rồi quá mức hãi hùng, hoàn toàn xem Quỷ Linh Môn như không có gì, khí thế đạt tới đỉnh cao.

Hắn bỏ lại lời nói trước khi đi, bình tĩnh như thể đang thuật lại một việc tất nhiên sẽ xảy ra, làm tất cả tu sĩ Quỷ Linh Môn nổi da gà.

Có vài tu sĩ Quỷ Linh Môn tâm tư linh hoạt liếc nhìn nhau, hiện lên thần sắc dị thường, trong lòng không hẹn mà cùng nảy sinh tính toán riêng.

“Không cần hoảng loạn, nâng Vạn Quỷ Lệ Phách Trận lên cấp bậc cao nhất, không cần tiết kiệm linh thạch…… Có tam giai đại trận, Bạch Tử Thần kia không thể nào giết vào được!”

Đào Hoa tiên tử bộ ngực phập phồng kịch liệt, đều là Kết Đan sơ kỳ Quỷ Bà Bà chết ngay trước mặt, lại còn trong tình huống có trận pháp tương trợ.

Chín đầu Quỷ Vương cấp kết đan trong nháy mắt bị diệt bốn đầu, đây tương đương với tích lũy mấy trăm năm của Quỷ Linh Môn, không phải tùy tiện là có thể bù đắp lại.

Điều này làm cô ta suýt nữa thất thần, mất đi phong thái trước mặt đệ tử tông môn.

Nói xong mới phát hiện ngữ khí quá mức mềm yếu, lại bồi thêm một câu: “Bạch Cốt sư huynh sắp xuất quan, chút Thanh Phong Môn dễ như trở bàn tay…… Trấn an tốt đệ tử trong môn, không được để xảy ra náo loạn!”

Đào Hoa tiên tử dặn dò xong, điểm hai trưởng lão thân cận cùng rời đi.

Nhưng lời này có thể có vài phần hiệu quả trong lòng chúng tu sĩ Quỷ Linh Môn hay không, thì rất đáng ngờ.

Mọi người đều rất rõ ràng, chỉ một Cát Thương chân nhân của Thanh Phong Môn đã có thể đè đè vài vị kết đan lão tổ nhà mình ra đánh.

Lúc trước còn bị người ta chặn cửa nửa năm, thành trò cười cho giới Tu Tiên Lương Quốc.

Hiện giờ lại tới một Bạch chân nhân, là kiếm tu nhìn càng dữ dội hơn, đã liên tiếp trảm hai vị kết đan lão tổ Hà đạo nhân và Quỷ Bà Bà.

Bạch Cốt chân nhân dừng lại ở Kết Đan trung kỳ sắp tròn trăm năm, chẳng lẽ một lần bế quan lại có thể tiến bộ vượt bậc, lấy một địch hai hay sao.

Dù đối với Quỷ Linh Môn là đệ tử trung thành, cũng không dám tự tin như vậy.

Lòng người dao động, Quỷ Linh Môn miễn cưỡng bình tĩnh trở lại, sóng ngầm cuộn dâng.

Hơn một nửa tu sĩ đều đang lo lắng cho tương lai, một số kẻ lắm mối quan hệ đã âm thầm tìm con đường khác.

……

Bạch Tử Thần trở lại Hàm Tú Phong, vừa vặn kịp giờ lành đưa tang.

Ngoài tộc nhân Bạch gia, tất cả các gia tộc tu tiên ở Hắc Sơn đều cử người đến tế bái chia buồn.

Ngay cả Thanh Phong Môn cũng tới ba vị trưởng lão, dâng lên câu đối phúng.

Mấy năm trước, gia chủ Trúc Cơ hậu kỳ của Thanh Khê Hoàng thị tọa hóa, quang cảnh còn không bằng một nửa sự long trọng ngày hôm nay.

“Bái kiến Bạch tổ.”

Ba vị trưởng lão Thanh Phong Môn vừa thấy kiếm quang hạ xuống, lập tức tiến lên bái kiến.

Ngoại trừ bọn họ, các tu sĩ Trúc Cơ khác đến tư cách tiến lại gần cũng không có, chỉ có thể đứng từ xa hành lễ.

Ánh mắt Bạch Tử Thần lướt qua, có chút ấn tượng với ba người nhưng không mấy quen mặt.

“Chưởng môn Thanh Phong Môn Cổ Hi Thanh đến tế bái tộc lão Bạch thị!”

Đang định đi về phía mộ địa, ngoài Hàm Tú Phong lại truyền đến một tiếng xướng báo vang dội.

Đông đảo tu sĩ Trúc Cơ của các gia tộc tu tiên đều lộ vẻ hâm mộ, tang lễ của một tu sĩ Luyện Khí nho nhỏ mà có thể khiến chưởng môn Thanh Phong Môn đích thân tới dự, đây là vinh quang đến nhường nào.

Phải nói rằng, trong toàn bộ lịch sử Hắc Sơn chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

Nhưng nhìn lại Bạch chân nhân đang đứng sừng sững phía trên, mọi người lại thấy vô cùng hợp lý.

Kết Đan lão tổ của tông môn đã ở lại đây mấy ngày, dù chưởng môn không đích thân đến thì ít nhất cũng phải có nhân vật cấp Điện chủ tới dự mới phải đạo.

Cổ Hi Thanh dẫn theo vài vị trưởng lão bước lên Hàm Tú Phong, cả đoàn người đều đã thay đồ trắng.

Sau khi vào hành lễ, ông ta đứng ngay sau lưng Bạch Tử Thần, vô cùng khiêm nhường, không hề lấn lướt chủ nhà.

Bạch Tử Thần hơi gật đầu, bước về phía mộ địa.

Hắn đương nhiên biết Cổ Hi Thanh đến là vì mình, nhưng thái độ này khiến hắn rất hài lòng.

Bạch Lâu An đã qua đời, không thể đảo ngược, dẫu tu sĩ có nói đến luân hồi kiếp sau thì những vinh hiển sau khi mất này cũng không thể thiếu một li.

Đã chọn sẵn vị trí phong thủy tốt nhất Bạch gia, quan cữu chậm rãi hạ xuống, khu mộ được xây bằng Thanh Ngọc nhị giai, rộng chừng mấy chục mẫu.

Mấy cây bách xanh sừng sững chọc trời đều do gia tộc khẩn cấp thu mua từ khắp nơi về, cây nào cũng có tuổi đời mấy trăm năm.

Bạch Tử Thần xúc xẻng đất đầu tiên, giao xẻng cho Bạch Tử Oánh, rồi từ túi trữ vật lấy ra thi thể Quỷ Bà Bà, đinh lên thân cây.

“Quỷ Linh Môn năm lần bảy lượt xâm phạm Hắc Sơn ta, tông môn, gia tộc đều có vô số tu sĩ chết trong tay ma tu, mối thù sâu như biển…… Hôm nay trước tiên lấy mạng một tu sĩ Kết Đan để tế đại bá trên trời có linh thiêng, trong vòng ba mươi năm ta nhất định sẽ khiến Quỷ Linh Môn diệt vong phá tông, đoạn tuyệt truyền thừa!”

Mọi người ồ lên, hóa ra Bạch chân nhân biến mất một ngày là để làm nên đại sự chấn động trời đất thế này.

Tuy họ không rõ quá trình bên trong, rằng Bạch Tử Thần đã chém chết Quỷ Bà Bà ngay trước đại trận sơn môn Quỷ Linh Môn, giữa sự vây hãm của hai vị Kết Đan chân nhân.

Nhưng thi thể của một Kết Đan chân nhân sờ sờ trước mắt đã đủ đem lại sự chấn động tột cùng.

“Bạch sư thúc giương cao chính đạo, trảm trừ tà ma, nhất định có thể trả lại cho Tu Tiên giới một bầu không khí trong lành.”

Cổ Hi Thanh quỳ xuống đầu tiên, kéo theo vóc dáng của vô số tu sĩ đồng loạt hạ thấp xuống.

Nghi thức an táng long trọng kéo dài suốt một ngày, mãi đến đêm muộn, khách khứa mới dần tan đi.

Sau khi Bạch Lâu An hạ huyệt, Bạch Tử Thần còn ở lại mộ địa thêm một tháng.

Đây vừa là để hoài niệm đại bá, lại vừa giống như đang cáo biệt với một Bạch gia mà những cố nhân ngày càng thưa thớt.

Truyện liên quan