Quyển 1 · Chương 85: Rời khỏi Côn Sơn
“Muốn trời mưa sao?”
Diệp Phong mở đôi mắt còn chút mơ màng, khẽ lẩm bẩm, nhưng ngay sau đó hắn đã bị hoảng sợ.
“Ta đi, thứ gì...”
Chỉ thấy trước mắt Diệp Phong, đang có hai viên mắt to tròn xoe nhìn hắn, không chớp lấy một cái.
Điều này làm cho Diệp Phong vốn đang mơ màng nháy mắt tỉnh táo lại.
“Nhân loại, vì sao cứu ta?”
Tiểu Tuyết Chồn nhìn chằm chằm Diệp Phong, mở miệng hỏi.
Đúng vậy, thứ dọa Diệp Phong giật nảy mình, tự nhiên chính là Tiểu Tuyết Chồn.
Nàng muốn biết một đáp án, nàng và nhân loại này căn bản không quen biết, tại sao hắn lại phải trả giá nhiều như vậy để cứu nàng.
Bất quá phản ứng đầu tiên của Diệp Phong lại không phải trả lời câu hỏi của Tiểu Tuyết Chồn, mà là đầy mặt kinh ngạc nhìn nàng.
“Không phải một con cái sao? Sao lại là giọng nam?”
Được rồi, thứ Diệp Phong chú ý chính là cái này.
Nghe thấy Diệp Phong nói, Tiểu Tuyết Chồn hẳn là nghĩ tới điều gì, thân thể không khỏi cứng đờ.
“Không cần vô nghĩa, nói cho ta biết vì sao ngươi muốn cứu ta?”
Giọng điệu của Tiểu Tuyết Chồn nghe rất có chút tức muốn hộc máu.
Giọng nam này tự nhiên là Tiểu Tuyết Chồn cố ý làm ra, cũng không phải vì hành động đường đột lúc trước của nhân loại này, khiến Tiểu Tuyết Chồn hơi xấu hổ khi dùng giọng thật để nói chuyện.
“Này...”
“Nhìn thuận mắt thôi.”
Diệp Phong cũng khóe miệng co giật, do dự hồi lâu, chỉ có thể nói như thế.
Còn về nhiệm vụ hệ thống nói, bảo hộ cấm luyến...
Diệp Phong tỏ vẻ mình thật sự không thể cấm luyến nổi, Tiểu Tuyết Chồn không mở miệng nói chuyện còn tạm, bây giờ thì...
Thật sự là không được...
Nghe thấy câu trả lời của Diệp Phong, Tiểu Tuyết Chồn không nói thêm gì nữa, cứ như vậy nhìn thẳng vào Diệp Phong.
“Hừ.”
Thật lâu sau, Tiểu Tuyết Chồn mới liếc Diệp Phong một cái, kiều hừ một tiếng, từ trước mắt Diệp Phong phiêu đi mất.
Được rồi, tiếng kiều hừ này nháy mắt làm Diệp Phong nổi hết da gà.
Thử nghĩ xem, một con Tiểu Tuyết Chồn cái, vẻ ngoài đáng yêu, làm người ta nhịn không được muốn vuốt ve hai cái.
Nhưng cố tình lại dùng giọng của một người đàn ông, phát ra một tiếng kiều hừ của nữ nhân...
Thậm chí cái liếc mắt kia của nàng còn làm Diệp Phong cảm thấy có chút quyến rũ...
“Ta nhất định là điên rồi.”
Diệp Phong cảm thấy mình có bệnh, sao có thể cảm thấy một con yêu thú quyến rũ, hơn nữa con yêu thú này không chừng còn là một con yêu thú song tính...
Diệp Phong vội vàng lắc đầu, ném ý nghĩ đáng sợ kia ra khỏi đầu.
“Ầm ầm ầm...”
Tiếng sấm lại truyền đến, hơn nữa còn dồn dập hơn trước rất nhiều.
“Nhân loại, nếu lần này ta độ kiếp thành công, tất bảo các ngươi an toàn rời khỏi nơi này.”
“Nhưng nếu ta thất bại, sống hay chết, thì xem vận may của các ngươi.”
Tiểu Tuyết Chồn ngẩng đầu nhìn lên, tựa hồ là xuyên qua nóc nhà, thấy được kiếp vân trên bầu trời.
“Ngươi muốn độ kiếp?”
Đến đây thì Diệp Phong cũng hiểu ra, hóa ra tiếng sấm là vì vị này muốn độ kiếp, hơn nữa hắn cũng nghe ra ý tứ trong lời nói của Tiểu Tuyết Chồn.
“Sao thế? Nắm chắc không lớn?”
“Không có mười phần nắm chắc.”
Tiểu Tuyết Chồn nói thật.
Lần này nàng coi như nhờ họa được phúc, đột phá bình cảnh yêu thú mười hai giai.
Nhưng tất cả mọi thứ đến quá đột ngột, nàng còn chưa kịp củng cố cảnh giới thì thiên kiếp đã tới.
Theo dự đoán của nàng, xác suất độ kiếp thành công lần này không đến ba phần.
“Vậy cầm cái này ăn đi.”
Tiểu Tuyết Chồn vừa nói xong, liền thấy Diệp Phong ném tới một vật.
“Đây là cái gì?”
Tiểu Tuyết Chồn theo bản năng dùng hai chân trước đón lấy, hỏi.
“Độ Kiếp Đan, có thể bảo vệ thân thể và thần thức của ngươi, cơ bản có thể tăng thêm năm phần tỷ lệ độ kiếp.”
Diệp Phong thuận miệng nói.
“Cảm ơn.”
Tiểu Tuyết Chồn nhìn sâu vào Diệp Phong một cái, nuốt đan dược vào, sau đó không quay đầu lại mà đi ra ngoài cửa.
“Ngươi thật đúng là hào phóng, Độ Kiếp Đan này nếu mang về tông môn, tông môn phỏng chừng có thể cho ngươi vào Tàng Bảo Các tùy ý lấy đồ.”
Theo sự rời đi của Tiểu Tuyết Chồn, một đạo thanh âm trêu chọc vang lên.
“Khổng tỷ tỷ, ngươi tỉnh từ khi nào?”
Nghe thấy thanh âm này, Diệp Phong kinh hỉ nói.
“Mới tỉnh lại một lát, vừa lúc thấy ngươi đưa Độ Kiếp Đan cho một con yêu thú.”
Khổng Phàm Nhu nói.
“Khổng tỷ tỷ không cần để ý chuyện này, chỉ là một viên đan dược mà thôi, rèn sắt còn cần tự thân cứng, đan dược bất quá chỉ là ngoại lực hèn mọn.”
Diệp Phong không chút để ý nói.
Nhưng trong lòng, hắn cũng thấy hơi xót xa.
Bất quá không còn cách nào khác, nhiệm vụ hệ thống của hắn còn chưa thông báo hoàn thành, hắn không dám để cấm luyến của mình chết dưới thiên kiếp.
“Được rồi, dù sao ngươi cũng đã đưa đi rồi.”
Khổng Phàm Nhu lắc đầu, không nói thêm gì nữa, chỉ có thể cho rằng đây là sự tự tin của thiên tài Diệp Phong.
Đặt lên người khác, phỏng chừng đều coi Độ Kiếp Đan như bảo vật, chỉ có người như Diệp Phong mới coi nó là ngoại lực hèn mọn.
“Bất quá, thật không ngờ tới, một con Tiểu Tuyết Chồn hoàn toàn không cảm nhận được yêu lực, lại là một con đại yêu mười hai giai đỉnh phong.”
“Nghĩ đến nàng chính là một trong mười đại yêu hoàng của dãy núi Côn Sơn, mà những chuyện xảy ra trước đó, cũng là nội loạn giữa đám yêu thú chúng nó.”
Khổng Phàm Nhu đổi đề tài, nói.
“Bất quá lợi hại nhất vẫn là ngươi, có phải ngươi đã sớm nhìn ra cảnh giới của nàng, cho nên mới luôn bảo hộ nàng không?”
Khổng Phàm Nhu nhìn chằm chằm Diệp Phong hỏi.
“Không có, ta ban đầu chỉ nghĩ làm cho nàng một chiếc khăn quàng cổ bằng lông chồn.”
Diệp Phong thuận miệng đáp.
“Nói hươu nói vượn.”
Khổng Phàm Nhu lườm Diệp Phong một cái, miệng thì quở trách nhưng gương mặt lại không kìm được lộ ra nụ cười, rõ ràng là rất hài lòng với câu trả lời của Diệp Phong.
Khoảng thời gian sau đó là sự chờ đợi.
Diệp Phong thu bức họa trên tường lại, ba gian phòng ốc cũng theo đó biến mất, bọn họ lại trở về giữa đại trận hoang vắng kia.
Hóa ra cái gọi là cổ mộ chỉ là không gian bên trong bức họa này, giống như nhẫn trữ vật vậy, chỉ có điều bức họa này có thể chứa cả người.
Tiếng sấm kéo dài khoảng một ngày rồi mới dần dần dứt.
Thế nhưng sau khi tiếng sấm ngưng bặt, Diệp Phong vẫn không thấy Tiểu Tuyết Chồn quay trở về.
Mãi đến một ngày sau, có một con yêu thú đi tới giữa màn sương trắng cất tiếng gọi.
“Nhân loại bên trong nghe đây, Yêu Hoàng đại nhân nhà ta nói, các ngươi hiện tại có thể rời khỏi Côn Sơn bất cứ lúc nào.”
Diệp Phong và Khổng Phàm Nhu đương nhiên không thể dễ dàng tin vào chuyện hoang đường như vậy, biết đâu đó là âm mưu của yêu thú, chỉ cần họ rời khỏi đại trận sẽ bị vây công.
Nhưng sau khi con yêu thú kia hô thêm hai chữ, Diệp Phong và Khổng Phàm Nhu liền tin.
Bởi vì hai chữ đó là ‘khăn quàng’...
Cũng đúng như lời con yêu thú kia nói, Diệp Phong và Khổng Phàm Nhu cho đến khi rời khỏi dãy núi Côn Sơn đều không gặp bất kỳ con yêu thú nào ra ngăn cản.
“Đại tỷ, chính là hai tên nhân loại này cứu tỷ sao?”
Thế nhưng trên bầu trời nơi hai người không nhìn thấy, đang có hai bóng người đứng đó.
“Ừ, chính là bọn họ.”
Một trong hai bóng người đó chính là Tuyết Di Ninh.
“Đáng lẽ nên cảm tạ bọn họ tử tế một chút, nếu không Yêu thú nhất tộc ta đã rắn mất đầu rồi.”
Một gã đàn ông cao gầy lên tiếng.
“Đúng rồi, sau này Yêu thú nhất tộc ở Côn Sơn liền giao cho đệ.”
Tuyết Di Ninh nhìn gã đàn ông, nói.
“Đại tỷ, đừng nói giỡn, đệ làm sao đảm đương nổi chuyện này.”
Gã đàn ông cuống quít từ chối.
“Ta đã độ kiếp, chỉ có thể giống như mấy lão già kia, lui về phía sau màn.”
“Tin tưởng bản thân mình đi, đệ làm được.”
Tuyết Di Ninh nói xong, không cho gã đàn ông cơ hội phản bác, hóa thành một đạo lưu quang biến mất.
“Tỷ đi hướng này không phải Vạn Yêu Đảo mà, là thế giới nhân loại rồi...”
Gã đàn ông bất đắc dĩ lắc đầu, bởi vì hướng Tuyết Di Ninh rời đi chính là hướng của hai người kia.
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...