Quyển 1 · Chương 89: Thế mà tin rồi?

Không chỉ người sáng suốt, ngay cả Kiếm Vô Ngân và những người khác đều ngơ ngác.

Họ tự hỏi liệu Sở Thương Lan có phải bị đệ tử đoạt mất sinh khí hay không, nên mới phất tay áo rời đi.

Nhưng chỉ là một đệ tử mà thôi, với khí độ của Sở Thương Lan, cũng không đến mức như vậy chứ.

Lúc này tại sơn môn Tử Tiêu Tông.

Diệp Phong, Khổng Phàm Nhu và Tuyết Di Ninh sau gần một tháng lên đường, cuối cùng đã trở về nơi này.

Chỉ là Diệp Phong còn chưa kịp cảm thán niềm vui khi về nhà, một đạo không gian thông đạo đột nhiên xuất hiện bên cạnh khiến hắn hoảng sợ.

“Diệp Phong chủ?”

“Tông chủ.”

Khi người từ trong đạo không gian thông đạo trước mặt Diệp Phong bước ra, hai người nhìn nhau, vẻ mặt mờ mịt.

“Tông chủ, nghi thức chào đón này có chút đặc biệt nhỉ.”

Sau một lát trầm mặc, Diệp Phong gượng cười lên tiếng.

“Đạo hữu, không biết tới Tử Tiêu Tông ta có việc gì?”

Sở Thương Lan không trả lời Diệp Phong ngay, mà đưa mắt nhìn về phía Tuyết Di Ninh.

Vừa rồi hắn nhận được phản hồi từ hộ tông đại trận, cư nhiên có yêu thú tiến vào Tử Tiêu Tông, hơn nữa thực lực hư hư thực thực là Độ Kiếp kỳ.

Đây không phải chuyện nhỏ, yêu thú như vậy vào Tử Tiêu Tông, nếu có ác ý, ngay cả hắn đối phó cũng cực kỳ vất vả.

Nói không chừng, phải mời những lão gia hỏa kia rời núi.

“Về nhà.”

Tuyết Di Ninh vô cảm nói.

Dường như ngoại trừ lúc gây khó dễ cho Diệp Phong thì mới cố ý thay đổi sắc mặt, còn những lúc khác, nàng luôn giữ nguyên một vẻ mặt như vậy.

“Về... về nhà?”

Dù là tâm cảnh của Sở Thương Lan, nghe thấy câu trả lời này cũng không khỏi ngẩn người.

Hắn đã suy nghĩ rất nhiều khả năng, thậm chí trong lòng còn dựng lên một kịch bản nhỏ.

Ví dụ như ngàn vạn năm trước, người của Tử Tiêu Tông bắt nạt con yêu thú này, giờ đây người ta tu luyện thành công nên đến trả thù.

Mà Diệp Phong cùng Khổng Phàm Nhu chính là con tin bị yêu thú này bắt giữ...

Nhưng lý do “về nhà” này quả thực khiến người ta trở tay không kịp.

“Không sai.”

Lời Tuyết Di Ninh vẫn ngắn gọn như cũ.

“Thứ cho ta không hiểu ý đạo hữu. Xin đạo hữu hãy nói rõ mục đích thực sự.”

“Đạo hữu thực lực cao cường, nhưng Tử Tiêu Tông ta cũng không phải nơi đạo hữu có thể tùy ý trêu chọc.”

Sở Thương Lan không hiểu con yêu thú này muốn làm gì, trầm giọng nói.

Diệp Phong và Khổng Phàm Nhu cũng nhìn Tuyết Di Ninh, dọc đường đi họ đều tò mò, cuối cùng cũng có thể biết được mục đích thực sự của nàng.

Chẳng qua cuộc đối thoại tiếp theo, hai người Diệp Phong lại không nghe được một chữ nào.

Bởi vì họ thấy biểu cảm của Sở Thương Lan và Tuyết Di Ninh khẽ động, nhưng không ai mở miệng, rõ ràng hai người đang truyền âm bằng thần thức.

Đến cuối cùng, thần sắc Sở Thương Lan không chỉ khẽ biến, mà trở nên vô cùng cổ quái.

Đầu tiên là nhìn Diệp Phong, lại nhìn Khổng Phàm Nhu, cuối cùng ánh mắt quay lại Tuyết Di Ninh, nói:

“Nếu là việc tư của đạo hữu, vậy ta cũng không dò hỏi thêm, sau này đạo hữu cứ việc ở lại Tử Tiêu Tông.”

Sở Thương Lan nói rồi ném cho Tuyết Di Ninh một tấm ngọc bài.

Ngọc bài này mỗi đệ tử Tử Tiêu Tông đều có, Diệp Phong cũng có, đó là ngọc bài của Phong chủ.

Đây cũng là căn bản để đệ tử Tử Tiêu Tông tùy ý ra vào tông môn mà không kích hoạt hộ tông đại trận.

“Đa tạ.”

Tuyết Di Ninh cũng không khách khí, trực tiếp thu lấy ngọc bài.

“Thế là xong rồi?”

Diệp Phong vẫn luôn chờ kết quả có chút ngơ ngác, việc này có phải quá qua loa rồi không?

Hai người rốt cuộc đã nói gì mà Sở Thương Lan lại tin tưởng một người xa lạ như vậy?

“Tuyết đạo hữu tới Tử Tiêu Tông ta là có việc cần làm, Diệp Phong chủ và Khổng Phong chủ không cần quá lo lắng.”

Sở Thương Lan nói.

Diệp Phong và Khổng Phàm Nhu còn có thể nói gì nữa, Tông chủ đã lên tiếng, họ không có quyền từ chối.

Nhưng trong lòng Diệp Phong vẫn thấy khó chịu.

Nếu Tuyết Di Ninh cố ý tới Tử Tiêu Tông làm việc, thì lúc mới gặp mặt nói thẳng mục đích là được rồi.

Cớ sao cứ phải trêu chọc hắn, làm ra vẻ như hắn là kẻ phụ bạc.

Nhưng sự oán trách này nhanh chóng bị một âm thanh cắt ngang.

【 Đinh: Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ bảo hộ cấm luyến. 】

【 Phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ: Ngũ phẩm phi kiếm, thăng cấp Lá Phong phi kiếm, Vạn Kiếm Quyết (có thể truyền thụ), đã phát. 】

“Cuối cùng cũng xong, xem ra tiểu Tuyết Chồn đã giải quyết xong nội loạn yêu thú ở dãy núi Côn Sơn.”

Diệp Phong thầm nghĩ.

Trước đó nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, nhưng hệ thống cũng không thông báo thất bại.

Diệp Phong đoán chừng là cần phải giải quyết xong nội loạn ở dãy núi yêu thú mới được.

Nhưng tiểu Tuyết Chồn đã đi từ lâu, hắn cũng không biết nó ở đâu, dù muốn giúp cũng không biết dốc sức vào đâu.

Hiện tại nhiệm vụ đột nhiên thông báo hoàn thành, vậy chắc chắn là tiểu Tuyết Chồn đã giải quyết xong mọi chuyện.

Vốn dĩ Diệp Phong còn oán trách việc tiểu Tuyết Chồn ra đi không từ biệt, dù sao hắn cũng đã dùng không ít thứ tốt cho nó.

Nhưng giờ nhiệm vụ đã hoàn thành, Diệp Phong cảm thấy nên tha thứ cho nó, dù sao hai người bọn họ sau này chắc cũng không còn gặp lại.

“Hôm nay là ngày tổng tuyển cử đệ tử tông môn, chúng ta đừng ở đây nữa.”

Sở Thương Lan nói, tùy tay mở ra một đạo không gian thông đạo.

“Tổng tuyển cử đệ tử tông môn? Một năm?”

Diệp Phong kinh ngạc hỏi.

“Ừ, hai người các ngươi đã rời đi gần một năm rồi.”

Sở Thương Lan gật đầu.

Diệp Phong biết thời gian ở trong cổ mộ rất dài, nhưng không ngờ đã lâu đến một năm.

Tuy nhiên hắn phát hiện Khổng Phàm Nhu đối với điều này lại không có phản ứng gì, chỉ có thể cảm thán bản thân vẫn chưa thích ứng được với việc người tu chân coi thường thời gian.

Mấy người bước vào không gian thông đạo, khi xuất hiện trở lại, đã về tới quảng trường Huyền Môn.

“Bái kiến sư tôn.”

Diệp Phong vừa từ trong không gian thông đạo bước ra, Mạnh Hoan Hỷ lập tức hành lễ nói.

“Sao lại nhiều người như vậy?”

Diệp Phong cũng bị quy mô trước mắt làm cho kinh ngạc, năm nay người đến phá lệ đông đúc.

“Sư tôn, là thế này ạ.”

“Ba ngày sau chính là tông môn đại bỉ trăm năm một lần của Đông Thần Châu, mà địa điểm tổ chức, chính là Tử Tiêu Tông chúng ta.”

“Cho nên những người này đều tới tham gia tông môn đại bỉ, tiện thể quan sát buổi tổng tuyển cử đệ tử của tông môn.”

Mạnh Hoan Hỷ nhỏ giọng giải thích cho Diệp Phong.

“Sở tông chủ vội vã ra ngoài, chính là vì tiếp đón mấy người này sao?”

Diệp Phong đang nghe Mạnh Hoan Hỷ giới thiệu tình hình hiện trường, thì phía sau truyền đến một giọng nói âm dương quái khí.

“Tổng tuyển cử tiếp tục đi.”

Sở Thương Lan đương nhiên không thấy cần thiết phải giải thích với Kiếm Vô Ngân, ông thản nhiên nói, điều này khiến Kiếm Vô Ngân tức giận không thôi.

“Được, vậy đệ tử có linh căn hoàn mỹ này của quý tông, ta xin nhận về Kiếm Tông, đa tạ Sở tông chủ.”

Kiếm Vô Ngân nói.

“Sư tôn, người này là linh căn hoàn mỹ, hắn muốn gia nhập Thiên Anh Phong chúng ta, nếu chúng ta không đồng ý, hắn sẽ gia nhập Kiếm Tông.”

“Nhưng vừa rồi đệ tử đã từ chối hắn.”

Mạnh Hoan Hỷ đúng lúc giải thích cho Diệp Phong, trong lòng vẫn có chút thấp thỏm, dù sao đây cũng là nàng tự ý quyết định.

“Không cần, hạng mèo mã gà đồng nào cũng muốn gia nhập Thiên Anh Phong, tưởng chúng ta là nơi thu gom phế phẩm sao?”

Diệp Phong nghe vậy, không chút do dự mà từ chối thẳng thừng.

Chỉ là lời vừa dứt, khiến không khí toàn trường trở nên có chút quái dị...

Truyện liên quan