Quyển 1 · Chương 102: Đòn đánh kép, đến rồi
“Bất quá vị sư tôn tiện nghi này của bổn tọa, thật đúng là có chút biến thái a, dù là ở Tiên giới, muốn có tốc độ tu luyện như thế, phỏng chừng cũng chỉ có những người thừa kế của các thế lực lớn mới làm được.”
“Hắn cư nhiên tại hạ giới mà có thể đạt tới mức độ này, nếu một ngày kia phi thăng Tiên giới, chỉ cần không ngã xuống, thành tựu tất nhiên còn xa hơn bổn tọa ngày trước.”
“Có lẽ... Hắn có thể trở thành trợ lực lớn nhất của bổn tọa.”
Đây cũng là vì nơi này không có người ngoài, bằng không nếu để người khác nghe thấy lời Dạ Thanh Thanh nói, nhất định sẽ cho rằng nàng bị điên rồi.
Một tiểu nha đầu mười tám mười chín tuổi, mở miệng ngậm miệng là Tiên giới, thật sự quá quái dị.
Nhưng trên nét mặt Dạ Thanh Thanh lại không có một tia điên cuồng, rất bình đạm, tựa hồ như đang nói một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể.
Kỳ thật vốn dĩ Dạ Thanh Thanh không muốn tới cái Tử Tiêu Tông này, càng không muốn bái cái tên đệ nhất thiên tài kia làm sư.
Lấy cảnh giới tu vi ngày trước của nàng, phi thăng Tiên giới chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Trước kia là vì tuổi còn nhỏ, hơn nữa thế lực của Tam hoàng tử suy yếu, chịu sự chèn ép lớn từ các hoàng tử khác.
Cho nên ngày thường Dạ Thanh Thanh vì an toàn, vẫn luôn áp chế thiên phú của chính mình.
Ngay cả hậu thiên linh căn cũng chưa từng phô bày ra ngoài.
Lúc này Tam hoàng tử ngoài ý muốn lên làm hoàng đế, Dạ Thanh Thanh tính toán không cần cố kỵ nữa, muốn bắt đầu triển lộ thiên phú để sớm ngày trở về Tiên giới.
Nhưng không ngờ ca ca của nàng cứ nhất quyết bắt nàng tới bái Diệp Phong làm sư, mỹ danh rằng để tìm một chỗ dựa cho thế lực của mình.
Dạ Thanh Thanh thật sự không còn cách nào khác, tuy rằng thần thức của nàng là tiên nhân ngày trước, nhưng dù sao từ nhỏ đến lớn cũng là muội muội của người ta, cuối cùng Dạ Thanh Thanh vẫn đi tới nơi này.
Bất quá xét theo kết quả trước mắt, Dạ Thanh Thanh cảm thấy tựa hồ cũng không phải chuyện xấu, ngược lại còn có lợi cho nàng hơn.
“Nếu đã gọi ngươi một tiếng sư tôn, chỉ cần ngươi ở Tu chân giới bảo hộ tốt cho bổn tọa, chờ bổn tọa trở lại Tiên giới, tự nhiên cũng sẽ che chở ngươi.”
Khóe miệng Dạ Thanh Thanh hiếm thấy cong lên một độ cung, nói.
“Cộc cộc cộc.”
“Thanh Thanh sư muội có ở đó không?”
Đúng lúc này, cửa phòng Dạ Thanh Thanh bị người gõ vang, là giọng nói của Mạnh Vui Vẻ.
“Vui Vẻ sư tỷ có việc gì sao?”
Dạ Thanh Thanh thu hồi nụ cười, khôi phục lại dáng vẻ vô cảm ngày thường, mở cửa nói.
Người đã sống qua bao nhiêu năm tháng như nàng, hiểu rất rõ một đạo lý, quá nhiều tình cảm chỉ trở thành chướng ngại vật trên con đường tu hành.
Thậm chí ở một thời điểm nào đó, những thứ gọi là chân tình này còn hóa thành bùa đòi mạng, khiến ngươi mất mạng.
Nàng chính là ví dụ sống sờ sờ.
Cho nên kiếp này, nàng quyết sẽ không để cái gọi là tình cảm trói buộc đôi chân mình nữa.
“Không có việc gì, chỉ là sư muội mới tới, muốn xem có gì cần giúp đỡ không.”
Mạnh Vui Vẻ ôn hòa cười nói.
“Không làm phiền sư tỷ lo lắng, sư muội không có việc gì.”
Dạ Thanh Thanh vẫn bình đạm đáp.
“Vậy được rồi, nếu có việc gì thì cứ tìm ta.”
“Thiên Anh Phong chúng ta ít người, tổng cộng chỉ có ba người chúng ta, sư muội không cần câu nệ.”
Mạnh Vui Vẻ không hề cảm thấy khó chịu vì sự lạnh nhạt của Dạ Thanh Thanh, nàng chỉ cho rằng Dạ Thanh Thanh chưa thích nghi được.
Dù sao Dạ Thanh Thanh cũng là công chúa, ngày thường cẩm y ngọc thực.
Mà cuộc sống ở Thiên Anh Phong nhìn chung vẫn tương đối mộc mạc, hơn nữa vừa tới một nơi xa lạ, nhất thời không quen, không muốn thân cận người khác cũng là chuyện bình thường.
Chỉ là khi Mạnh Vui Vẻ tính toán đi ra ngoài, lại thấy trên bàn có hai cuốn công pháp vẫn chưa hề có dấu hiệu bị lật mở.
“Di? Sư muội còn chưa xem công pháp sư tôn đưa sao?”
“Còn chưa kịp xem.”
Dạ Thanh Thanh tự nhiên không thể nói mình có công pháp tốt hơn, lại còn là loại luyện cả đời, chỉ có thể thuận miệng qua loa nói.
“Ha hả, kỳ thật ta kiến nghị sư muội nên xem nhiều cuốn Huyền Âm Quyết kia.”
Mạnh Vui Vẻ nhẹ giọng cười nói.
“Vì sao?”
Dạ Thanh Thanh hỏi.
“Lúc trước ta nhập môn, sư tôn trực tiếp cho ta Quá Thượng Kiếm Quyết, nhưng tới lượt sư muội lại có thêm một cuốn Huyền Âm Quyết.”
“Với tầm mắt của sư tôn, khẳng định sẽ không đưa ra thứ vô dụng, cho nên ta đoán sư tôn tất có thâm ý.”
“Ngươi thử xem, hẳn là sẽ có kinh hỉ không tưởng được.”
Mạnh Vui Vẻ nói là suy đoán, nhưng biểu tình trên mặt lại vô cùng chắc chắn.
“Đa tạ sư tỷ nhắc nhở, ta sẽ cẩn thận xem xét.”
Dạ Thanh Thanh trả lời.
“Được rồi, vậy không quấy rầy sư muội tu luyện, đúng rồi, Thiên Anh Phong chúng ta có thói quen ăn ba bữa mỗi ngày, sư muội nhớ ăn cơm chiều.”
Nói xong, Mạnh Vui Vẻ liền rời đi.
“Thâm ý? Huyền Âm Quyết?”
Mạnh Vui Vẻ đi rồi, Dạ Thanh Thanh ngược lại cũng nảy sinh chút hứng thú, cầm cuốn Huyền Âm Quyết trên bàn lên, lẩm bẩm.
“Tên thì đúng là cực kỳ phù hợp với Huyền Âm Linh Thể của bổn tọa, chẳng lẽ còn có thể là công pháp chuyên môn chuẩn bị cho Huyền Âm Linh Thể của bổn tọa hay sao?”
“Ha hả, thiên phú có mạnh thì cũng chỉ là người hạ giới, nghĩ đến ngay cả Huyền Âm Linh Thể của bổn tọa hắn cũng không nhìn ra, phỏng chừng chỉ là trùng hợp cái tên mà thôi.”
Tuy ngoài miệng nói không thể nào, nhưng Dạ Thanh Thanh vẫn mở Huyền Âm Quyết ra, tùy ý lật xem vài lần.
Chẳng qua chỉ là vài lần này, đôi mắt Dạ Thanh Thanh càng mở càng lớn, sắc mặt cũng càng ngày càng khiếp sợ.
Cuối cùng ngay cả thân thể cũng không nhịn được run rẩy, tựa hồ thấy được chuyện cực kỳ không thể tưởng tượng nổi...
“Này... Đây là...”
“Công pháp hoàn mỹ phù hợp với Huyền Âm Linh Thể của bổn tọa, quả thực giống như được cố ý khai sáng ra cho bổn tọa vậy.”
Hồi lâu sau, Dạ Thanh Thanh mới hoàn hồn, nhưng khi nói chuyện lại không khống chế được mà lắp bắp.
Lập tức Dạ Thanh Thanh cũng không kìm nén được nội tâm kích động, cũng mặc kệ thời cơ có đúng hay không, trực tiếp bắt đầu tu luyện.
Sau khi tu luyện, Dạ Thanh Thanh càng cảm thấy công pháp này phù hợp với mình hơn cả tưởng tượng.
Chỉ thấy linh khí lưu chuyển trong cơ thể nàng càng lúc càng nhanh.
Luyện Khí sơ kỳ, trung kỳ, hậu kỳ, Trúc Cơ...
“Oanh.”
Cuối cùng vì cảnh giới bạo tăng quá nhiều, hơn nữa tâm thần có chút không yên, nhất thời dẫn đến việc khống chế linh khí mất kiểm soát, trực tiếp làm hỏng đồ đạc trong phòng.
Tiếng động lớn như vậy tự nhiên khiến Diệp Phong chú ý, còn tưởng rằng đã xảy ra chuyện gì, vội vàng chạy tới.
Chỉ là tới nơi nhìn thấy, trong lòng vừa thở phào nhẹ nhõm, Diệp Phong lại có chút thương cảm...
Điều hắn lo lắng vẫn xảy ra, quả nhiên là vậy, lại thu thêm một đệ tử hậu thiên linh căn, đả kích quả nhiên là nhân đôi...
“Chẳng lẽ đối với đám thiên tài này mà nói, tu luyện không hề tồn tại cái gọi là bình cảnh sao?”
Diệp Phong nhìn hơi thở dần dần bình ổn, cảnh giới đã hoàn toàn ổn định ở Khai Quang hậu kỳ của Dạ Thanh Thanh, khóe miệng không kìm được mà co giật.
Trước kia Mạnh Vui Vẻ tu luyện đã là rất nhanh, nhưng cũng không khoa trương đến mức như Dạ Thanh Thanh thế này.
Cư nhiên trực tiếp lướt qua Trúc Cơ, tiến thẳng tới Khai Quang, ngồi hỏa tiễn cũng chẳng thể nhanh đến nhường ấy...
“Đệ tử đa tạ sư tôn.”
Việc đầu tiên Dạ Thanh Thanh làm sau khi ổn định cảnh giới, chính là nhìn về phía Diệp Phong với ánh mắt đầy phức tạp, chần chờ hồi lâu mới quỳ một gối xuống đất, bái lạy.
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...