Quyển 1 · Chương 374: Rồi thì sao?

Ngoài cửa vang lên giọng nói của một nữ nhân.

“Là ngươi... Ngươi là...”

Diệp Phong cảm thấy câu trả lời của nữ nhân này thật có vấn đề, cái gì gọi là là ngươi, chính mình không biết mới hỏi chứ...

“Quỳnh Lạc Tiên Đế?”

Cũng may hôm nay nhìn thấy nữ nhân cũng không nhiều lắm, ngược lại cũng không khó đoán.

“Ân, là ta.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế đáp.

“Kẽo kẹt.”

“Có chuyện gì sao?”

Diệp Phong mở cửa phòng, hỏi.

“Không có việc gì, chỉ là muốn cùng Diệp huynh tâm sự về chuyện của Thanh Thanh.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế ngay khoảnh khắc cửa phòng mở ra, vô cùng tự nhiên bước vào phòng, hơn nữa tự mình ngồi xuống.

Thao tác này tuy rằng làm Diệp Phong không được tự nhiên, nhưng Quỳnh Lạc Tiên Đế nói là về chuyện của Dạ Thanh Thanh, Diệp Phong cũng không nghĩ nhiều.

“Thanh Thanh làm sao vậy?”

Diệp Phong vội vàng hỏi, ngay cả cửa phòng cũng chưa kịp đóng.

Có thể làm Quỳnh Lạc Tiên Đế đêm khuya tới chơi, thuyết minh sự tình hẳn là không đơn giản, rất có thể là Dạ Thanh Thanh xảy ra chuyện gì.

Chỉ là Diệp Phong hỏi xong, Quỳnh Lạc Tiên Đế cũng không lập tức trả lời, mà là tùy ý phất tay, cửa phòng theo tiếng mà đóng.

Theo sát đó, Diệp Phong lại thấy Quỳnh Lạc Tiên Đế trong phòng bày ra một đạo kết giới, ngăn cách cảm nhận của người bên ngoài.

Một phen thao tác này làm Diệp Phong mày gắt gao nhíu lại, xem ra chuyện Quỳnh Lạc Tiên Đế nói không nhỏ...

Chỉ là điều làm Diệp Phong khó hiểu chính là, ban ngày hắn cùng Dạ Thanh Thanh ở bên nhau, cũng chưa thấy nàng có gì không đúng.

Chẳng lẽ là trong khoảng thời gian tách ra này, lại xảy ra chuyện gì không thành.

Diệp Phong đã bắt đầu miên man suy nghĩ...

Nhưng ngồi trên ghế, Quỳnh Lạc Tiên Đế tựa hồ cũng không sốt ruột, chỉ là cười nhạt doanh doanh nhìn Diệp Phong.

Đây là một loại nụ cười gì đây, Diệp Phong còn khó hình dung, dù sao chính là quái quái, tựa hồ có chút hương vị câu dẫn...

Đúng vậy, Diệp Phong chính là ẩn ẩn có cảm giác như vậy.

Bất quá Diệp Phong biết, khẳng định sẽ không phải là dạng này.

Lần trước thấy Quỳnh Lạc Tiên Đế, Diệp Phong đã nhìn ra tính cách nàng, đó là thanh lãnh cao ngạo, vừa gặp đã muốn đoạt đệ tử.

Nếu không phải chính mình có hệ thống khen thưởng Thái Dương Tinh Khí, lúc ấy còn không trấn áp nổi Quỳnh Lạc Tiên Đế đâu.

Nhưng nụ cười này vẫn làm Diệp Phong đáy lòng có chút phát mao, dưới chân không tự chủ được lùi lại hai bước, thoáng kéo ra một chút khoảng cách với Quỳnh Lạc Tiên Đế.

“Nếu không...”

“Chúng ta vẫn là mau nói xem Thanh Thanh đã xảy ra chuyện gì đi...”

Diệp Phong hỏi dò, không biết vì sao, lúc nói chuyện, tự tin đều có chút không đủ...

“Nga, hảo.”

Lúc này Quỳnh Lạc Tiên Đế lại rất sảng khoái đáp lời, đồng thời nụ cười trên mặt cũng hơi thu liễm một chút.

“Thanh Thanh gần nhất tu luyện rất nỗ lực, đặc biệt là sau khi biết Diệp huynh xảy ra chuyện, tu luyện càng là mất ăn mất ngủ, hiện tại đã là Đại La Kim Tiên chi cảnh.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế tùy ý nói.

Nếu Dạ Thanh Thanh lúc này ở đây, nghe thấy lời này của Quỳnh Lạc Tiên Đế, khẳng định sẽ chỉ vào mũi nàng mà nói nàng nói dối.

Bởi vì ngay không lâu trước đó, vị sư tôn này của Dạ Thanh Thanh còn nói nàng tu luyện có chút thất thần, hiện tại lại biến thành mất ăn mất ngủ...

“Ân, nha đầu Thanh Thanh này vẫn luôn rất nỗ lực.”

Diệp Phong nghe vậy, cũng gật đầu tán đồng một phen.

Hai vị đệ tử của hắn đều rất nỗ lực, cảnh giới tiến triển nhanh, mấy độ làm Diệp Phong đều sinh ra ghen ghét...

“Sau đó thì sao?”

Bất quá hiện tại không phải lúc nghe những lời khách sáo này, Diệp Phong ý bảo Quỳnh Lạc Tiên Đế có thể nói chính sự.

Quỳnh Lạc Tiên Đế nửa đêm tới đây, vào cửa liền thiết trí kết giới, tổng không thể chỉ vì nói Dạ Thanh Thanh đã là Đại La Kim Tiên đi...

“Cái gì sau đó?”

Chỉ là điều làm Diệp Phong mê mang chính là, Quỳnh Lạc Tiên Đế thập phần khó hiểu nhìn hắn, hỏi ra một câu như vậy.

Biểu tình trên mặt nàng rất chân thành, khiến Diệp Phong tin rằng, Quỳnh Lạc Tiên Đế tựa hồ thật sự không biết sau đó có cái gì...

“Liền không còn chuyện khác?”

Diệp Phong mê mang sau một lát, chưa từ bỏ ý định chỉ chỉ chính mình, lại chỉ chỉ Quỳnh Lạc Tiên Đế, cuối cùng chỉ chỉ ngoài cửa phòng, nói.

Ý tứ rất rõ ràng, đêm hôm khuya khoắt, trai đơn gái chiếc, ngươi tới đây chỉ để nói cái này???

“Nga, xác thật còn có một chuyện quan trọng.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế thấy hành động của Diệp Phong, tựa hồ cũng nhớ ra cái gì, bừng tỉnh đại ngộ nói.

Nghe vậy, trên mặt Diệp Phong lại lộ ra vẻ vội vàng.

Quả nhiên, khẳng định có việc.

Chỉ là tính tình Quỳnh Lạc Tiên Đế quá mức ác liệt, có việc không nói thẳng, cố tình muốn treo người ta.

“Vui Vẻ ăn đan dược ngươi cấp, hiện tại đang bế quan trong họa trung thế giới của ta.”

“Lần này không mang nàng tới, mà lưu lại Quỳnh Lạc Tiên Châu, bất quá an toàn ngươi không cần lo lắng.”

“Hơn nữa Vui Vẻ hiện tại cũng là Đại La Kim Tiên chi cảnh, ít ngày nữa liền sẽ đột phá Cửu Thiên Huyền Tiên.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế nói.

“Sau đó thì sao?”

Được rồi, mặc dù đây cũng là tin tức Diệp Phong muốn biết, nhưng so với những gì hắn nghĩ trong lòng, vẫn có sự chênh lệch rất lớn.

“Sau đó? Không sau đó nữa, nên nói ta đều đã nói hết rồi.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế buông tay, tỏ vẻ chính mình đã biết gì nói hết...

“Chẳng lẽ ngươi đêm khuya tới tìm ta, không phải vì Thanh Thanh xảy ra chuyện gì sao?”

Diệp Phong cảm thấy vẫn là mình nên trực tiếp dò hỏi, bằng không hắn thật sự không nhìn thấu thao tác của Quỳnh Lạc Tiên Đế.

“Xảy ra chuyện? Vì cái gì sẽ xảy ra chuyện?”

“Trong trang viên này tụ tập bảy vị Tiên Đế, ai có năng lực nháo sự ở đây chứ.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế kinh ngạc nói.

“Vậy nói cách khác, ngươi tới chỗ ta, chính là vì nói cho ta biết, Thanh Thanh hiện tại là Đại La Kim Tiên?”

Diệp Phong chớp chớp đôi mắt to, vẫn như cũ không thể tin tưởng hỏi.

“Đương nhiên không phải, ta đến muộn như vậy, tự nhiên còn có chuyện quan trọng hơn.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế hơi nghiêng đầu, chỉ để Diệp Phong thấy được nửa bên mặt cùng vành tai thấp thoáng dưới mái tóc đẹp.

Hơn nữa Diệp Phong cũng không biết có phải do sắc trời quá mờ hay không, khiến tầm nhìn có chút lệch lạc, hắn dường như thấy tai của Quỳnh Lạc Tiên Đế đỏ lên...

“Chuyện gì? Yên tâm, chỉ cần là việc ta có thể làm, xem ở mặt mũi Thanh Thanh, ta khẳng định sẽ không chối từ.”

Diệp Phong vỗ ngực, thề thốt cam đoan.

Hắn đã hiểu rõ, Quỳnh Lạc Tiên Đế tới đây không phải vì chuyện của Dạ Thanh Thanh, mà là vì chính nàng có việc muốn nhờ.

Lúc này nhìn dáng vẻ e thẹn kia, hắn liền hiểu nguyên nhân, rõ ràng là vì ngượng ngùng khi cầu cạnh người khác nên mới xấu hổ không thôi...

Diệp Phong cảm thấy mình đã nhìn thấu hết thảy...

Hơn nữa, cả hai hiện tại đều là sư phụ của Dạ Thanh Thanh, mối quan hệ vốn dĩ đã vô cùng thân thiết.

Cho nên nếu là việc trong khả năng, Diệp Phong quả quyết sẽ không cự tuyệt...

Truyện liên quan