Quyển 1 · Chương 379: Giết người diệt khẩu...

Nói tới đây, Quỳnh Lạc Tiên Đế trên mặt cũng hiện lên một tia nghĩ mà sợ.

Đừng nhìn nàng là Tiên Đế, có được vô tận thọ nguyên, nhưng đây cũng là lần đầu tiên nàng gặp phải Ảnh Ma.

“Tấm tắc...”

Diệp Phong nghe Quỳnh Lạc Tiên Đế tự thuật, nhất thời không nhịn được, tặc lưỡi hai cái.

Diệp Phong cảm thấy Quỳnh Lạc Tiên Đế hẳn là vị Tiên Đế phế nhất, ai cũng có thể bắt nạt nàng...

Đầu tiên là đồ vật bị trộm, hiện tại lại bị đoạt xá, chuyện xui xẻo gì cũng đều rơi vào đầu nàng...

“Ta kia thật là nhất thời đại ý.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế tựa hồ nhìn ra sự khinh thường của Diệp Phong, nghiêm túc nhấn mạnh.

“Ân, đại ý, ta tin tưởng ngươi.”

Diệp Phong nghiêm túc gật đầu, trả lời.

Chỉ là ánh mắt lộ ra vẻ hài hước, đã rõ ràng biểu đạt nội tâm hắn.

“Ngươi...”

“Hô...”

“Ngươi là làm sao nhận ra ta bị Ảnh Ma đoạt xá?”

Thái độ của Diệp Phong khiến Quỳnh Lạc Tiên Đế rất tức giận, nhưng nghĩ đến Diệp Phong là ân nhân cứu mạng, lại còn là sư phụ của đệ tử mình, Quỳnh Lạc Tiên Đế vẫn hít sâu một hơi, cố gắng đè nén ý định giết người diệt khẩu.

Bất quá Quỳnh Lạc Tiên Đế đã không muốn tiếp tục chủ đề cũ, bèn lên tiếng hỏi.

“Bởi vì nàng lên giường lại muốn cởi giày.”

Diệp Phong nhìn nhìn chân Quỳnh Lạc Tiên Đế, tùy ý nói.

“Cởi giày?”

“Chỉ vì chuyện nhỏ như vậy, ngươi liền dám khẳng định ta bị đoạt xá?”

Quỳnh Lạc Tiên Đế có chút không tin nổi, tuy rằng nàng ngày thường xác thật không hay đi giày, nhưng điều đó cũng không phải là tuyệt đối.

Diệp Phong chỉ vì lý do đó mà trực tiếp ra tay, chẳng phải là quá qua loa sao.

“Bởi vì ta tới nơi này, vốn dĩ chính là để tìm kiếm Ảnh Ma.”

“Tuy rằng không biết ngươi có phải hay không, nhưng thử một chút cũng không có hại gì, ngươi nếu không phải Ảnh Ma, cũng không thể nào bị ta một kích là chết ngay được.”

Diệp Phong nhẹ nhàng nói.

Đây là suy nghĩ của Diệp Phong, tục ngữ nói rất đúng, có táo hay không, cứ đánh hai gậy là biết ngay...

“Nói cách khác, nơi này xác thật còn có một tên Ảnh Ma khác?”

Diệp Phong nói nhẹ nhàng, nhưng Quỳnh Lạc Tiên Đế đã bắt được điểm mấu chốt, nhíu mày nói.

“Ngươi cũng biết? Là kẻ nào, chúng ta hai người liên thủ giết hắn.”

Diệp Phong vội vàng nói.

“Không biết, lúc thần thức ta bị áp chế, có thể cảm nhận được Ảnh Ma đang giao lưu bằng một phương thức đặc thù.”

“Tuy rằng chưa thấy được kẻ đó, nhưng ta cảm giác được, Ảnh Ma đối với kẻ đó rất cung kính.”

“Cho nên ta suy đoán, kẻ đó khả năng cũng là một trong các Tiên Đế.”

“Lời ngươi nói, không nghi ngờ gì đã chứng thực phỏng đoán của ta.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế cũng oán hận nói.

Kế tiếp hai người tìm được chủ đề chung, bắt đầu phân tích thân phận của vị Ảnh Ma kia.

Bất quá kết quả cuối cùng chính là, nhìn ai cũng giống, ngay cả Thiên Diễn và Thượng Huyền cũng không thể bài trừ nghi ngờ...

Phân tích giằng co rất lâu, đến tận hừng đông mới kết thúc.

“Chuyện ngày hôm qua...”

Rời khỏi phòng Diệp Phong, Quỳnh Lạc Tiên Đế do dự nói.

Khi nói chuyện, trên mặt nàng còn ửng lên một tia đỏ hồng.

Không cần nói rõ, Diệp Phong cũng biết Quỳnh Lạc Tiên Đế muốn nói đến chuyện gì.

“Đừng, chuyện đó cứ coi như chưa từng xảy ra, chúng ta ai cũng không cần nhắc lại.”

Chưa đợi Quỳnh Lạc Tiên Đế nói xong, Diệp Phong đã vội vàng xua tay, vẻ mặt nghĩ mà sợ nói.

“......”

Vốn đang đỏ mặt, Quỳnh Lạc Tiên Đế sắc mặt nháy mắt biến trắng, đây là bị Diệp Phong làm cho tức giận.

Biểu cảm đầy vẻ ghét bỏ này của Diệp Phong là có ý gì? Là đang ghét bỏ nàng sao?

Rõ ràng nàng mới là người chịu thiệt có được không???

Không biết vì sao, Quỳnh Lạc Tiên Đế lại có ý định giết người diệt khẩu.

“Hừ.”

Nhưng Quỳnh Lạc Tiên Đế cuối cùng cũng không thể nói gì hơn, chỉ có thể hừ lạnh một tiếng rồi rời khỏi phòng.

Chẳng lẽ muốn nàng hỏi Diệp Phong, vì sao lại ghét bỏ như vậy, là cảm giác không tốt sao???

“Nhìn cái gì mà nhìn?”

Ra khỏi cửa phòng, Quỳnh Lạc Tiên Đế đôi mắt híp lại, lạnh giọng quát.

Giây tiếp theo, mấy đạo ý niệm từ nơi này biến mất.

Xem ra mặc dù là Tiên Đế, cũng có một trái tim hóng hớt.

Nhưng Quỳnh Lạc Tiên Đế hiển nhiên không muốn thỏa mãn sự tò mò của những kẻ này, nàng là Tiên Đế, cũng cần sĩ diện chứ.

Nếu để người khác biết nàng bị Ảnh Ma đoạt xá, còn làm ra chuyện như vậy, thì mặt mũi Tiên Đế của nàng còn để đâu...

Một canh giờ sau.

Vẫn là bên hồ đó, mọi người lại tụ tập ở đây.

Bất quá bầu không khí vốn dĩ nên ngưng trọng như hôm qua, lúc này lại có chút quái dị.

Ánh mắt hầu hết mọi người đều cố ý vô tình tập trung lên người Diệp Phong và Quỳnh Lạc Tiên Đế.

Mà Diệp Phong cùng Quỳnh Lạc Tiên Đế, giống như hoàn toàn không cảm nhận được ánh mắt của mọi người, chỉ lo cúi đầu trầm tư...

Muốn nói lúc này ai không có hứng thú với hai người, phỏng chừng cũng chỉ có Quá Côn Tiên Đế và Thiên Diễn Tiên Đế.

“Thiên Diễn, nếu không thì cứ trực tiếp giao Thanh Minh Tiên Châu cùng các hạ cấp tiên châu dưới quyền cho ta đi, như vậy ngươi cũng có thể giảm bớt thương vong.”

Quá Côn Tiên Đế đắc ý nói.

Tối hôm qua hắn vẫn luôn chú ý tin tức chiến tranh, không ra mấy ngày nữa, Thanh Minh Tiên Châu liền sẽ biến thành địa bàn của Quá Côn Tiên Châu.

“Chờ ngươi thắng rồi hãy nói sau.”

Thiên Diễn Tiên Đế lạnh lùng nói.

Hắn cũng đang chú ý chiến tranh, nhưng Tư Thành lại không nghe theo mệnh lệnh lui lại của hắn, ngược lại còn đang cứng đối cứng với Thủy Nguyệt Tiên Châu.

Đối với chuyện này, Thiên Diễn Tiên Đế trước mắt cũng chẳng thể làm được gì.

“Sư phụ, Đại sư nương ở Vấn Kiếm Tiên Châu không biết có tham chiến hay không ạ?”

Dạ Thanh Thanh ngồi bên cạnh Diệp Phong, lên tiếng hỏi.

“Chắc là không đâu, Lý Vô Trần biết rõ quan hệ giữa Phàm Nhu và Thanh Minh Tiên Châu, nếu hắn tham chiến thì chắc chắn phải cân nhắc cảm nhận của Phàm Nhu.”

Diệp Phong cân nhắc một chút rồi nói.

“Cũng phải, Lý Vô Trần coi trọng Đại sư nương như vậy, chắc chắn không dám đắc tội người.”

“Không biết Đại sư nương đã ra khỏi Kiếm Trì chưa, hiện tại đã đạt tới cảnh giới gì rồi?”

Dạ Thanh Thanh nói.

“Làm gì có chuyện nhanh như vậy, tính đi tính lại cũng mới được một năm, Lý Vô Trần đã nói ít nhất cũng phải mười năm mà.”

Diệp Phong đáp.

“Là nha, đệ tử quên mất, đã lâu không gặp Đại sư nương, đệ tử có chút nhớ người.”

Dạ Thanh Thanh khẽ cười nói.

“Đúng vậy, mười năm thời gian, quả thực là hơi dài.”

Diệp Phong cũng chậm rãi nói.

Bởi vì Khổng Phàm Nhu bế quan mười năm, điều này chứng tỏ hắn còn phải nhịn thêm mười năm nữa, hơn nữa trải nghiệm tối hôm qua vẫn còn khiến hắn thấy hơi khó chịu...

Vấn Kiếm Tiên Châu.

Kiếm Trì.

Người mà thầy trò Diệp Phong đang ngày đêm mong nhớ, Khổng Phàm Nhu, lúc này đang khoanh chân ngồi trên một ngọn núi kiếm.

Kiếm Trì gọi là trì, nhưng thực chất là một ngọn núi, một ngọn núi được tạo thành từ vô số thanh kiếm.

Khổng Phàm Nhu đang lơ lửng ngồi xếp bằng phía trên, vô số phi kiếm vô hình đang xoay quanh đỉnh đầu nàng.

Mà cách Khổng Phàm Nhu không xa, một nam tử mặc bạch y đang chắp tay sau lưng, đứng thẳng giữa hư không, gương mặt mỉm cười nhìn nàng.

Nam tử trông như một thanh niên, diện mạo vô cùng tuấn tú, khí chất trên người lại càng siêu phàm thoát tục.

Truyện liên quan