Quyển 1 · Chương 394: Chiêu thức học lén

Hơn nữa hắn cũng không cảm thấy lời này có vấn đề gì, lúc trước Viêm Long đáp ứng hắn chính là ký kết bảo hộ khế ước, cho nên Diệp Phong mới đưa hệ thống khen thưởng Huyết Mạch Tinh Luyện Đan dược cho Viêm Long.

Tổng không thể hiện tại chỉ vì mấy câu nói của đám lão tổ Long tộc này mà khiến cho ước định trở thành phế thải được.

Diệp Phong cũng không phải là người vô tư phụng hiến như vậy, có nhân mới có quả, dù là Long tộc cũng không thể chỉ muốn quả rồi vứt bỏ nhân đi được.

Huống hồ, tuy rằng lão nhân kia cũng hứa hẹn Long tộc sẽ tiếp tục tuân thủ khế ước, nhưng Diệp Phong tỏ vẻ, lời hứa miệng sao đáng tin bằng khế ước...

Ở thế giới kiếp trước của hắn, nếu tùy tiện tin lời người khác nói thì chỉ có nước bị bán đi cắt thận mà thôi...

“Ngươi chẳng lẽ không biết Long tộc cả đời chỉ được sử dụng khế ước chi lực một lần sao? Ngươi đây là đang coi chúng ta ngang hàng với đám yêu thú cấp thấp đó à?”

Đại trưởng lão trầm giọng nói, bộ dáng như thể vừa chịu nhục nhã.

Bốn lão nhân còn lại cũng đồng thời phẫn nộ nhìn chằm chằm Diệp Phong, nếu không phải Đại trưởng lão chưa ra lệnh, bọn họ hiện tại đã lao vào cắn xé tên nhân loại này rồi.

Chủng tộc cao cao tại thượng như bọn họ, sao có thể giống đám yêu thú huyết mạch cấp thấp, tùy tiện ký khế ước chơi đùa...

Khế ước của Long tộc là thần thánh, là thứ cần phải kính sợ.

Ngay cả chủ tớ khế ước trong mắt Long tộc cũng vẫn như vậy.

Chẳng qua trong mắt bọn họ, nếu có ký kết chủ tớ khế ước thì chủ nhân đương nhiên phải là Long tộc bọn họ, chứ không phải nhân loại.

“Nguyên lai là như thế này, ngượng ngùng, ta cũng không rõ lắm.”

Diệp Phong tuy không thể đồng cảm với điểm phẫn nộ của năm lão nhân này, nhưng vẫn bày tỏ chút xin lỗi.

“Bất quá, nếu khế ước không thể thay đổi, vậy cũng đành chịu.”

“Các ngươi giao Viêm Long ra đây đi, ta muốn mang hắn đi.”

Diệp Phong nói.

Nhượng bộ đã làm xong, nhưng nếu không được thì Diệp Phong cũng chỉ đành xin lỗi.

“Xem ra ngươi quyết tâm không muốn giải trừ khế ước rồi.”

“Đã như vậy, vậy năm người chúng ta đành lĩnh giáo thủ đoạn của các hạ một chút.”

Đại trưởng lão trầm giọng nói.

Hắn không phải kẻ kiêu ngạo, đám Long tộc nằm la liệt trên mặt đất đã chứng minh thực lực của Diệp Phong không tầm thường.

Cho nên Đại trưởng lão vừa mở miệng đã là năm người cùng lên, chứ không phải đơn đả độc đấu.

“Rống...”

Theo tiếng Đại trưởng lão dứt lời, bốn vị trưởng lão Long tộc vốn đã không thể chờ đợi thêm được nữa, tức khắc ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng.

Ngay sau đó, năm đầu Long tộc dài chừng ngàn trượng xuất hiện trong Long Cốc.

Năm đầu rồng này tương ứng với màu tóc phi chủ lưu của năm lão nhân kia: vàng, xanh lục, xanh lam, đỏ, vàng đất.

Tuy Diệp Phong đã xem qua hàng trăm đầu rồng biến thân, nhưng khi nhìn thấy năm đầu Long tộc này, hắn vẫn cảm thấy tặc lưỡi.

Không phải vì vấn đề màu sắc, mà là vì chúng quá dài...

Long tộc trước đó nhiều nhất cũng chỉ dài ba bốn trăm mét.

Mà năm đầu rồng này, chỉ riêng việc chúng quấn lấy nhau thôi đã gần như che lấp cả chiêu Thần Kiếm Ngự Lôi Chân Quyết phía trên.

“Nhân loại, đã bao nhiêu năm tháng rồi chúng ta không ra tay, có thể chết dưới móng vuốt của chúng ta là vinh hạnh của ngươi.”

Đầu Long tộc màu vàng vênh váo tự đắc nói.

“Xác thật rất lợi hại, từ khi ta tiến vào Tiên giới tới nay, trừ mấy cái thượng cấp tiên châu ra, đúng là không có nơi nào mạnh hơn các ngươi.”

Diệp Phong đồng tình gật đầu.

Đây là lời nói thật lòng của Diệp Phong, bởi vì năm đầu rồng này đều là cảnh giới Xúc Đạo.

Đặc biệt là đầu rồng màu vàng vừa lên tiếng, Diệp Phong cảm thấy khí thế của nó hoàn toàn không kém gì Đao, thậm chí còn ẩn ẩn vượt trên cả Đao.

Một nơi mà có tới năm kẻ cảnh giới Xúc Đạo, thế lực này có thể nói là khủng bố.

Dù sao Diệp Phong nhìn khắp các trung cấp tiên châu, cũng chưa thấy châu chủ nào đạt tới cảnh giới Xúc Đạo cả.

“Nhân loại, cũng có chút nhãn lực đấy, nhưng đáng tiếc cũng chỉ là có chút mà thôi.”

“Năm người chúng ta không chỉ là cảnh giới Xúc Đạo, dưới sự hợp lực của chúng ta, ngay cả Tiên Đế cũng không dám nói có thể hoàn toàn thắng được.”

Đại trưởng lão nói.

Trong lúc nói chuyện, năm đầu rồng ngừng bơi lội trên bầu trời, không biết là cố ý hay vô tình mà năm đầu rồng vừa vặn đứng ở năm phương vị.

Mà Diệp Phong, đang ở ngay trung tâm phía dưới năm phương vị đó.

“Lạc...”

“Ách...”

“Các ngươi muốn hợp lực?”

Diệp Phong không để ý tới những thứ đó, tay cầm lá phong đã giơ cao quá đỉnh đầu, miệng khẽ nói, chuẩn bị cho lôi điện rơi xuống.

Chỉ là đến cuối cùng, Diệp Phong chú ý tới điều gì đó nên đột ngột dừng lại.

“Không sai, đây là chiêu thức hợp kích độc hữu của Long tộc chúng ta, hội tụ sức mạnh ngũ hành kim, mộc, thủy, hỏa, thổ.”

“Bất quá dưới đòn tấn công này, chúng ta cũng không thể bảo toàn tính mạng cho ngươi.”

“Cho nên hỏi ngươi lần cuối, thật sự không muốn giải trừ khế ước với Viêm Long sao?”

Đại trưởng lão lạnh giọng nói.

Vừa nói, trên người Đại trưởng lão vừa xuất hiện kim quang.

Bốn vị trưởng lão Long tộc còn lại cũng lần lượt tỏa ra ánh sáng tương ứng với màu sắc cơ thể.

Hơn nữa những luồng sáng này âm thầm có thế hô ứng lẫn nhau, vừa mới xuất hiện đã khiến uy áp trên người năm vị trưởng lão Long tộc tăng vọt.

“Kim lão, các ngươi thật sự không có huynh đệ nào khác sao?”

Thấy cảnh này, Diệp Phong hơi sững sờ, vội vàng hỏi lại Kim lão.

Bởi vì ánh sáng trên người năm vị trưởng lão Long tộc này sao mà nhìn quen mắt đến thế.

Càng nhìn càng giống Ngũ Hành Kiếm...

Trừ màu sắc hơi khác biệt, còn lại chẳng có gì khác nhau.

Năm đầu Long tộc tỏa ra là kim, lục, lam, hồng, vàng.

Mà Ngũ Hành Kiếm tỏa ra là trắng, lục, đen, hồng, vàng.

Nhưng điểm khác biệt nhỏ này, nhiều lắm cũng chỉ là cách mô tả màu sắc khác nhau mà thôi.

“Đã như vậy, chúng ta cũng không rảnh lo việc Viêm Long sẽ trách cứ chúng ta nữa.”

“Nếu ngươi đã chết, Long tộc chúng ta sẽ lấy lễ nghi của cường giả để an táng ngươi.”

Đại trưởng lão thấy Diệp Phong không trả lời mà lại có chút xuất thần.

Cuối cùng cũng mất kiên nhẫn, chọn cách trực tiếp ra tay.

Ngay sau đó, sự việc khiến Diệp Phong càng thấy quen mắt hơn đã xảy ra.

Chỉ thấy năm đầu rồng thế mà lại nối đuôi nhau, sau đó bắt đầu xoay tròn...

“Mẹ kiếp, hệ thống, đừng bảo là kiếm trận của ngươi là đi học trộm của người ta đấy nhé.”

Chiêu thức này vừa tung ra, Diệp Phong không nhịn được mà buột miệng chửi thề.

Đây không còn là vấn đề giống hay không giống Ngũ Hành Kiếm nữa, mà là chiêu thức này lại tương tự với Ngũ Hành Kiếm Trận đến thế.

Hệ thống đương nhiên vẫn như mọi khi, chẳng hề trả lời câu hỏi của Diệp Phong.

“Kim lão, hay là...”

“Ông chơi đùa với bọn họ một chút nhé?”

Do dự một chút, Diệp Phong lên tiếng.

“Được thôi.”

Kim lão tỏ vẻ hứng thú, trực tiếp đáp lời.

“Nhân loại, ngươi định bỏ cuộc rồi sao?”

“Nếu bây giờ ngươi chịu phối hợp giải trừ khế ước, chúng ta còn có thể dừng chiêu thức lại, chứ để muộn hơn, thì dù là chúng ta cũng lực bất tòng tâm.”

Đại trưởng lão nhìn lôi vân phía trên chậm rãi tan đi, cứ ngỡ Diệp Phong đã đổi ý nên lên tiếng.

Truyện liên quan