Quyển 1 · Chương 368: Cuộc họp cấp cao qua loa...

Diệp Phong đi theo Thiên Diễn Tiên Đế cùng Thượng Huyền Tiên Đế tới đây xem náo nhiệt, bởi vì chưa tiến vào Thượng Huyền không gian, dẫn tới Diệp Phong đột nhiên phát hiện mình biến thành một kẻ nhàn rỗi.

Hơn nữa Thiên Diễn Tiên Đế nói nơi này có Tiên Đế tụ hội, Diệp Phong liền thuận tiện đi theo tới.

Bất quá Diệp Phong đáy lòng còn có một tính toán, hắn biết rõ trong đám Tiên Đế còn cất giấu một vị Ảnh Ma, lần này vừa lúc tới xem thử, có thể hay không đem vị Ảnh Ma kia tìm ra.

Diệp Phong đối với Ảnh Ma kiêng kỵ, thậm chí còn ở trên cả Tiên Đế, thứ đó thật sự quá quỷ dị.

Chỉ là Diệp Phong vừa đến, còn chưa kịp nhìn rõ người, đã bị một người nhào tới ôm chầm lấy.

Thiếu chút nữa làm Diệp Phong tưởng địch tập, cũng may Diệp Phong kịp thời phát hiện người này là đệ tử của mình - Đêm Thanh Thanh.

Nhìn thấy đệ tử, Diệp Phong tự nhiên cũng rất vui vẻ.

Nhưng niềm vui này chưa duy trì được vài giây, lại phát hiện Đêm Thanh Thanh đang ở trong lòng ngực mình, hai mắt đẫm lệ ngẩng đầu nhìn hắn.

Khoảnh khắc này khiến Diệp Phong cau mày.

Hắn để Đêm Thanh Thanh bái Quỳnh Lạc Tiên Đế làm sư, là vì muốn Đêm Thanh Thanh có người dạy dỗ, chứ không phải để nàng qua đó chịu uất ức.

Vì thế, hắn đã đem quyển trục trả lại, còn có công pháp hệ thống khen thưởng cũng tặng đi ra ngoài.

Nếu kết quả nhận được là như vậy, Diệp Phong khẳng định không cam lòng.

“Không, không phải, sư tôn đối với con rất tốt, không có khi dễ con.”

Đêm Thanh Thanh thấy ánh mắt phẫn nộ của Diệp Phong, biết hắn hiểu lầm, vội vàng lau nước mắt nói.

“Vậy con đây là...”

Diệp Phong khó hiểu hỏi, khóc đến hoa lê dính hạt mưa như vậy, đây tuyệt đối không giống như không có chuyện gì.

“Con chỉ là nghe nói sư phụ đã xảy ra chuyện, hiện tại thấy sư phụ không có việc gì, cho nên vui vẻ.”

Đêm Thanh Thanh nói.

“Ha hả, là như thế này sao, vi sư không có việc gì, đây không phải vẫn bình an vô sự sao.”

Diệp Phong xoa xoa đầu Đêm Thanh Thanh, cười nói.

Không biết từ khi nào, Diệp Phong cảm thấy sự đồng cảm của mình đối với thế giới này, tựa hồ đã ngày càng mạnh mẽ.

“Sư phụ, cái kia thất...”

Đêm Thanh Thanh muốn dò hỏi một chút về Mất Mát Chi Vực, dù sao đó là nơi ngay cả Quỳnh Lạc Tiên Đế cũng không biết, nàng muốn biết Diệp Phong đã hóa giải hiểm nguy như thế nào.

Chỉ là lời Đêm Thanh Thanh chưa nói xong, đã bị cắt ngang.

“Thanh Thanh, vẫn là để bọn họ tới trước đi, có một số việc lúc sau có thể chậm rãi nói.”

Quỳnh Lạc Tiên Đế nói.

Đúng vậy, người cắt ngang lời Đêm Thanh Thanh, chính là Quỳnh Lạc Tiên Đế.

Lúc này Quỳnh Lạc Tiên Đế đã hoàn hồn, biểu tình cũng khôi phục bình thường.

Khi nói chuyện, nàng còn cùng Diệp Phong nhìn nhau một chút, Quỳnh Lạc Tiên Đế mỉm cười gật đầu, không có bất kỳ dị dạng nào.

“Đúng vậy, chuyện này vẫn là lúc sau lại nói.”

Diệp Phong không chú ý tới thần sắc trước đó của Quỳnh Lạc Tiên Đế, hiện tại nhìn nàng, cũng không cảm thấy có chỗ nào không đúng.

Thậm chí khi Quỳnh Lạc Tiên Đế mỉm cười với hắn, Diệp Phong cũng hồi đáp một nụ cười, còn mang theo một chút cảm tạ.

Được rồi, bởi vì Diệp Phong cũng không muốn nói về chuyện Mất Mát Chi Vực, nơi đó cất giấu vô số bí mật, đâu thể nói trước công chúng.

“Là đệ tử lỗ mãng.”

Đêm Thanh Thanh cũng nhận ra trường hợp không đúng, vội vàng nói.

“Ha hả, Thiên Diễn, Thượng Huyền, các ngươi rốt cuộc tới.”

Cửu U Tiên Đế hô.

Cửu U Tiên Đế vẫn như phong thái thường ngày, tựa hồ đối với hết thảy mọi việc ngoài câu cá đều không quan tâm.

Cứ việc hiện tại không khí có chút quái dị, nhưng hắn tựa hồ không phát hiện ra, vẫn như cũ tận trách làm một chủ nhà.

“Có chút việc trì hoãn, chủ yếu là có hai con chuột cống chán ghét chạy đến Thượng Huyền Tiên châu nháo sự, giải quyết hậu quả cần một chút thời gian.”

Thượng Huyền Tiên Đế vẻ mặt ghét bỏ nói.

“Ngươi nói ai...”

Dao Quang nghe vậy, cọ một cái liền đứng lên, chỉ vào Thượng Huyền Tiên Đế quát mắng, bất quá lại bị Quá Côn Tiên Đế cản lại.

“Ha hả, như thế nào? Thượng Huyền huynh, chẳng lẽ là còn vì đền bù không gian hỏng mất của ngươi mà buồn rầu sao?”

Quá Vây Tiên Đế châm biếm nói.

“Ngươi muốn chết?”

Thượng Huyền Tiên Đế nghe vậy, trong hai mắt tức khắc phụt ra hai đạo hàn quang, lạnh băng nói.

Riêng nhìn tư thế này, mọi người cũng đoán được, phỏng chừng Thượng Huyền không gian của Thượng Huyền Tiên Đế, thật sự bị Quá Côn Tiên Đế hố thảm.

Diệp Phong nhìn thần sắc giận không thể át của Thượng Huyền Tiên Đế, trong lòng nhịn không được giơ ngón tay cái cho hắn.

Đây đều là lão diễn viên cả, kỹ thuật diễn này, thỏa mãn tiêu chuẩn Oscar.

Nếu không phải Diệp Phong biết Thượng Huyền không gian không có việc gì, phỏng chừng cũng bị Thượng Huyền Tiên Đế lừa, tưởng rằng không gian thật sự hỏng mất rồi.

“Vài vị, hôm nay mọi người tụ tập ở đây, cũng không phải vì chuyện cũ.”

“Nếu vài vị cứ muốn rối rắm chuyện khác, vậy xin hãy rời khỏi Cửu U Tiên châu của ta, giải quyết xong xuôi rồi hãy trở lại.”

Giọng Cửu U Tiên Đế lần đầu tiên trầm xuống.

Có thể là mấy ngày nay bị tranh đấu liên miên, làm cho có chút phiền lòng.

Ngay cả người luôn có tính tình tốt như Cửu U Tiên Đế, cũng có chút tức giận.

“Hừ.”

Thấy vậy, Thượng Huyền Tiên Đế cùng Quá Côn Tiên Đế hừ lạnh một tiếng, cũng không tiếp tục đấu võ mồm nữa.

“Nếu mọi người còn nguyện ý tạm thời buông thù hận, vậy lão phu cũng không chậm trễ thời gian của mọi người, lần này công việc Tiên châu bắt đầu đi.”

“Chư vị có ý tưởng gì có thể nói ra, nếu không có, vậy giống như trước đây, duy trì nguyên trạng.”

Cửu U Tiên Đế nói.

Lời này vừa nói ra, một chúng Tiên Đế đều không có bất kỳ vẻ ngoài ý muốn nào.

Nhưng Diệp Phong ở bên cạnh lại có chút trợn mắt há hốc mồm, cái này có phải hay không quá qua loa...

Phải biết, đây chính là đại sự hội tụ bảy vị Tiên Đế, bất luận nhìn thế nào, khí thế đều phải tràn đầy mới đúng...

Sao hiện tại lại giống như tiệc cơ động vậy, Diệp Phong nghe ý tứ trong lời nói, tựa hồ chỉ vài giây là có thể kết thúc sự việc...

Mà sự tình cũng đúng như Diệp Phong nghĩ, sau khi Cửu U nói xong, cũng không có bất kỳ vị Tiên Đế nào phát biểu ý kiến.

“Vậy tốt, đã như vậy, lần này công việc Tiên châu liền định ra...”

Cửu U Tiên Đế cũng không làm mọi người đợi lâu, trực tiếp tuyên bố sự việc lần này viên mãn kết thúc.

Tuy Diệp Phong vẫn luôn khắc chế, nhưng vẫn nhịn không được trợn trắng mắt...

Diệp Phong hiện tại cảm thấy dùng từ qua loa, cũng không đủ để hình dung sự việc lần này.

Tuy nhiên, thấy mọi chuyện sắp kết thúc, Diệp Phong cũng chẳng còn tâm trí đâu mà càm ràm, chính sự của hắn vẫn còn chưa xong...

Diệp Phong vội vàng giả vờ lơ đãng, đưa mắt nhìn lướt qua đám Tiên Đế.

Hắn muốn tìm ra kẻ Ảnh Ma đang ẩn nấp kia, nhưng cứ nhìn như vậy, Diệp Phong thật sự không tài nào nhận ra ai có vẻ giống Ảnh Ma.

Mà hệ thống lúc này vẫn im hơi lặng tiếng như mọi khi, căn bản không đưa ra lấy một lời gợi ý.

Diệp Phong biết, đây là vì trên người hắn đang gánh một nhiệm vụ Yêu Sơn.

Truyện liên quan