Quyển 1 · Chương 34: Nhảy mệt rồi

Chỉ là Diệp Phong buồn bực, tới chỗ lão giả này, vậy chỉ còn chấn kinh rồi.

Diệp Phong tuổi này, có thể đạt tới Động Hư kỳ đã là không thể tưởng tượng, vậy mà làm sao có thể chống lại yêu thú Động Hư trung kỳ?

Phải biết, chiến lực yêu thú phổ biến cao hơn nhân loại một bậc, dù đây không phải yêu thú chính thống, chỉ là do hắn tế luyện ra, nhưng cũng là kẻ xuất sắc trong hàng Động Hư trung kỳ đấy.

Thế mà Diệp Phong ngoại trừ bị điện cho chật vật một chút, lại chẳng hề hấn gì.

Bất quá lão giả không biết chính là, Diệp Phong cũng không phải không hề hấn gì đâu.

Hắn cảm giác chính mình như sắp chín tới nơi rồi...

Chẳng qua nhờ có hệ thống hỗ trợ, khả năng chịu đựng của hắn mới cao hơn uy lực lôi điện của Lôi Ưng một chút.

Diệp Phong thậm chí muốn ngất đi cho rồi, nhưng ngất không nổi, còn phải chịu đựng nỗi khổ bị điện liên tục, chuyện này chỉ có một mình hắn mới thấu hiểu.

Nhìn lại lão nhân trên không trung, hảo gia hỏa, lúc này trông như vừa ăn đại thuốc bổ, cả người chòm râu, quần áo bay loạn, đang liều mạng rót linh lực vào người Lôi Ưng.

“Ngươi nói xem, một lão già rồi, còn liều mạng làm gì, cái này cũng không biết khi nào mới là điểm dừng.”

Diệp Phong trong lòng phun tào, điệu nhảy lại càng nhiệt liệt vài phần...

Thời gian cứ thế từng phút từng giây trôi qua, cụ thể đã bao lâu, Diệp Phong cũng không biết.

Ngay cả người đầy vết thương, chỉ có thể đứng ngoài quan chiến là Kim Lão Quỷ cũng không nhớ rõ.

Hắn chỉ thấy phi kiếm của Diệp Phong vẫn luôn chống đỡ Lôi Ưng, sau đó lão nhân Hỏa Vân Cung vẫn luôn bổ sung linh lực, còn Diệp Phong thì vẫn luôn bị điện.

Vừa mới bắt đầu Kim Lão Quỷ còn rất khẩn trương, sợ Diệp Phong không chống đỡ nổi, dù sao đây là lôi điện của Lôi Ưng, người ta chính là dựa vào cái này để kiếm cơm.

Nhưng sau khi xem Diệp Phong bị điện đã lâu mà vẫn sinh long hoạt hổ, ngoại trừ trên người bốc khói đen ra thì không có dấu hiệu gì là không trụ được, Kim Lão Quỷ cũng an tâm rồi.

Dù sao lúc này Kim Lão Quỷ đã bắt đầu xử lý vết thương của mình, còn về phần chiến đấu của Diệp Phong, hắn không còn hứng thú xem nữa...

“Pi...”

Đang lúc Kim Lão Quỷ cẩn thận xử lý vết thương trên mông do lão nhân kia cào ra, liền nghe thấy Lôi Ưng phát ra một tiếng hét thảm.

Kim Lão Quỷ ngẩng đầu nhìn lại, nơi đó đã không còn bóng dáng Lôi Ưng, lão giả Hỏa Vân Cung cũng đang từ giữa không trung phiêu đãng rơi xuống.

Lại nhìn Diệp Phong, ừm, đã không còn nhảy múa, đang cháy đen bốc khói khắp người...

“Hô...”

Diệp Phong hộc ra một ngụm khói đen dài, giờ khắc này, hắn cảm giác mình thật sự sắp chín, hơn nữa không biết có phải ảo giác hay không, hắn như ngửi thấy mùi thịt nướng.

“Diệp phong chủ? Ngươi không sao chứ?”

Kim Lão Quỷ suy nghĩ một chút, cảm thấy dù xuất phát từ tình đồng môn hay lý do khác, hắn đều nên quan tâm một câu.

“Thông thấu.”

Chỉ là câu trả lời của Diệp Phong khiến Kim Lão Quỷ trở tay không kịp.

Theo suy tính của Kim Lão Quỷ, Diệp Phong hoặc là sẽ chửi bới, hoặc là sẽ cố tỏ ra trấn định mà nói không sao.

Câu “thông thấu” này là thế nào, chẳng lẽ bị điện đến nghiện rồi sao?

Hảo đi, Diệp Phong đúng là rất thông thấu, lúc bị điện thì rất khó chịu, nhưng hiện tại kết thúc rồi, ngoại trừ hơi tê dại, ngược lại cũng không đau đớn gì.

Hơn nữa có lẽ do bị điện thời gian dài, Diệp Phong cảm giác kinh mạch toàn thân đều thông suốt, còn rất sảng khoái...

“Vậy có muốn ta đi dẫn một con nữa tới không?”

Thấy Diệp Phong ngoại trừ trông thê thảm thì đúng là không sao, Kim Lão Quỷ chần chờ một chút rồi hỏi.

“Thôi bỏ đi, ta hiện tại tiêu hao cũng hơi lớn, vẫn là nghỉ ngơi một chút đi.”

Diệp Phong lúc này cũng không rảnh lo thông thấu hay không, vội vàng nói.

Hắn thật sự không muốn đánh nữa, tuy có hệ thống nên không thể thua, nhưng mệt là thật sự mệt.

Đặc biệt là hắn vừa nhảy điệu nhảy đó lâu như vậy...

“Có muốn ăn chút gì không?”

Từ chối đề nghị của Kim Lão Quỷ, Diệp Phong ngồi trở lại phiến đá lúc trước, lại lấy ra bánh mỡ lợn của mình, còn chu đáo đưa cho Kim Lão Quỷ một cái.

“Ngươi còn ăn cái gì nữa?”

Kim Lão Quỷ trợn to mắt, nhìn đồ ăn thuận tay nhận lấy, có chút không thể tin nổi.

Đạt tới cảnh giới của bọn họ, không ai còn ăn đồ ăn nữa, dù có ăn cũng chỉ là thiên tài địa bảo.

Giống như loại phàm thực này, ăn vào cơ thể còn phải bài trừ tạp chất, tuy rất đơn giản nhưng ít nhiều cũng phiền toái.

“Đương nhiên rồi, người là sắt, cơm là thép, một bữa không ăn đói lả người, ngươi chưa từng nghe qua sao?”

Diệp Phong gật đầu đầy đương nhiên, không ăn? Không ăn hắn chết đói mất...

“Chưa từng nghe qua.”

Kim Lão Quỷ lắc đầu.

“Chưa nghe qua cũng không sao, ngươi nếm thử đi, đây là ta tự tay làm, ăn rất ngon.”

Diệp Phong giơ tay ý bảo, hắn rất tự tin với tay nghề của mình.

Hơn nữa bánh mỡ lợn này vẫn còn nóng hổi, khẩu vị vừa vặn.

Đây cũng là một cách dùng khác của nhẫn trữ vật mà Diệp Phong phát hiện, quả thực là vật chứa đồ ăn cực phẩm.

Đồ ăn ném vào thế nào, lấy ra vẫn y nguyên như vậy, vĩnh viễn không biến chất.

Điều này dẫn đến trong nhẫn trữ vật của Diệp Phong, ngoại trừ vài bộ quần áo, còn lại cơ bản đều là đồ ăn.

“Được... Được thôi.”

Tuy Kim Lão Quỷ cảm thấy hành động của Diệp Phong có chút khác loại, nhưng vẫn quyết định phối hợp.

Hơn nữa hắn cũng đã nhiều năm không ăn phàm thực, nhất thời cũng nảy sinh chút hứng thú.

“Thế nào? Ăn ngon chứ?”

Kim Lão Quỷ vừa cắn một miếng bánh, Diệp Phong đã gấp gáp hỏi.

“Ừm, hương vị quả thực không tồi.”

Hai mắt Kim Lão Quỷ hơi sáng lên, hắn cảm thấy rất mỹ vị.

Thực ra không phải một cái bánh rán có thể ngon đến thế, mà là tu sĩ Tu Chân giới một lòng theo đuổi phi thăng, trường sinh, dục vọng ăn uống đối với họ ngược lại sẽ ảnh hưởng tâm cảnh.

Kim Lão Quỷ bình thường cũng vậy, lúc này nể mặt Diệp Phong nên mới ăn một miếng, bao năm không chạm vào, đột nhiên ăn lại, tự nhiên thấy ngon miệng.

“Ha ha, ta đã nói mà, tới tới tới, ta vẫn còn đây.”

Là người xuyên không từ quốc gia sành ăn, tìm được một người cùng chung chí hướng ăn uống cũng là một chuyện rất vui vẻ.

Diệp Phong nháy mắt coi mình như chủ nhà, sau đó Kim Lão Quỷ thấy nhẫn trữ vật của Diệp Phong không ngừng lóe sáng, từng món mỹ thực phàm nhân được lấy ra.

“Nhẫn trữ vật của ngươi chứa nhiều thứ này thế sao?”

Kim Lão Quỷ nhìn Diệp Phong, lại nhìn bảy tám đĩa thức ăn nhỏ trên phiến đá, còn có hai bầu rượu, có chút hoài nghi mình nhìn nhầm.

“Chỉ là vài món ăn vặt tùy tiện thôi.”

Diệp Phong không hề để ý phất tay, hắn cũng chưa lấy ra cái gì ghê gớm, chỉ là thịt bò, thịt heo các loại, còn đều là đồ kho, những món phức tạp hơn còn chưa trưng ra đâu.

“Nào, uống đi.”

Dưới sự chiêu đãi nhiệt tình của Diệp Phong, Kim Lão Quỷ thậm chí chẳng buồn bận tâm đến vết thương trên mông mình, cứ thế nửa nằm nửa ngồi cùng Diệp Phong uống rượu.

Truyện liên quan