Quyển 1 · Chương 50: Cuộc thi đấu nhiều bước ngoặt
“Ha hả, đại công tử không cần lo lắng, vừa rồi ta đã hỏi thăm qua, Tử Tiêu Tông chỉ tới một vị phong chủ, hiện đang ở trong hoàng cung.”
Tư Không Tinh nhẹ giọng cười nói.
“Nga, đúng rồi, bản công tử cư nhiên đã quên.”
Đại công tử cũng vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.
“Đại ca, Tư Không Tinh, các ngươi không cảm thấy chính mình làm quá đáng sao?”
Tam công tử lúc này đứng ra trách cứ.
“Tam công tử xin nói cẩn thận, chúng ta làm gì chứ? Chẳng lẽ bọn họ vũ nhục Tư Không tướng quân phủ của ta, không nên chịu trừng phạt sao? Chẳng lẽ xong việc ta cho bọn họ tới phủ ta làm việc, không phải là vì tốt cho bọn họ sao?”
Tư Không Tinh không sợ chút nào, lớn tiếng đáp lại.
“Ngươi... Trong lòng các ngươi rốt cuộc đánh bàn tính gì, chính các ngươi rõ ràng nhất.”
Tam công tử nhất thời nghẹn lời, không biết nên nói gì cho phải.
Tuy rằng biết Tư Không Tinh đang trả đũa, chỉ cần vào giác đấu trường, chỉ sợ trừ bỏ nữ tử mà đại ca nhìn trúng, hai người còn lại đều phải chết.
Nhưng biết thì biết, lời Tư Không Tinh nói lại không có bất cứ sơ hở nào, ngược lại còn có vẻ khoan dung rộng lượng.
“Ba vị huynh đài, vẫn là nắm chặt thời gian rời đi đi, đừng đáp ứng bọn họ tỷ thí.”
Tam công tử không còn cách nào, chỉ có thể nói với Diệp Phong ba người, khuyên họ mau chóng rời đi.
“Vị công tử này không cần lo lắng, mấy mặt hàng này, còn không đủ ta một người đánh.”
Nghịch Thiên Không vỗ bộ ngực, vẻ mặt hào khí can vân nói.
“Ngươi... Ai...”
Tam công tử tức khắc bất đắc dĩ, làm nửa ngày, vì sao hắn lại có cảm giác mình mới là người thừa thãi.
Giống như trừ hắn ra, hai bên đương sự đều vô cùng ham thích với lần tỷ thí này.
“Ha hả, ta hình như bỏ lỡ một màn kịch hay rồi, không biết hiện tại còn kịp góp vui không?”
Bất quá trận tỷ thí này, giống như chú định sẽ không thuận lợi, cư nhiên lại có người ra mặt quấy rối.
Chỉ thấy đám người tách ra, một vị cẩm y công tử dẫn theo thị vệ đi tới.
Thế này thì hay rồi, đám người vây xem vốn đã bị ép ra phía sau, hộ vệ của những người này cũng đã vây quanh Diệp Phong ba người.
“Nhị ca.”
“Nhị công tử.”
Vị Tam công tử kia và Tư Không Tinh vừa thấy người tới, lập tức cung kính chào hỏi.
“Ân.”
Mà Nhị công tử đối với lời chào của hai người, chỉ nhẹ nhàng ừ một tiếng.
“Nhị đệ, hiện tại thấy đại ca, ngay cả lễ nghĩa cũng không giữ sao?”
Đại công tử mở miệng chèn ép.
“Ha hả, là đệ đệ sai, đệ đệ còn tưởng rằng đại ca không để ý mấy lễ nghi phiền phức này đâu.”
“Gặp qua đại ca.”
Nhị công tử nói, khom người hành một lễ vô cùng tiêu chuẩn.
“Hừ.”
Đại công tử hừ lạnh một tiếng, lại dời ánh mắt nhìn về phía một người bên cạnh Nhị công tử.
“Chung tiểu công tử, thế nào? Gia nhập Tử Tiêu Tông sau, liền không để ta vào mắt sao?”
Không cần phải nói, Đại công tử đây là cố ý tìm chuyện, rõ ràng không đối phó với người đệ đệ này.
“Đại ca, hôm nay ở ngoài cung, mọi người đều là thường phục đi ra ngoài, không cần chú trọng nhiều như vậy.”
Chưa đợi vị Chung tiểu công tử kia nói chuyện, Nhị công tử đã giành trước nói.
Chủ yếu là Nhị công tử phát hiện vị bằng hữu này của mình, sau khi vào đây liền có vẻ thất thần.
Sau đó Nhị công tử cũng không đợi Đại công tử tiếp tục tìm chuyện, nói sang chuyện khác:
“Ai có thể nói cho ta biết nơi này đã xảy ra chuyện gì?”
“Nhị ca, là thế này...”
Trọng trách trả lời câu hỏi này, tự nhiên rơi vào người Tam công tử.
“Nga, là như thế này a, đại ca vẫn là bộ dáng cũ, một chút cũng không thay đổi.”
Nghe xong Tam công tử thuật lại, lại cố ý nhìn nhìn Khổng Phàm Nhu, lúc này mới ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ.
Đối với tính nết của đại ca mình, bọn họ quá hiểu rõ.
Đơn giản chính là vừa làm kỹ nữ còn muốn lập đền thờ, rõ ràng coi trọng mỹ phụ nhân kia, cố tình còn phải tìm cho mình một cái cớ.
“Ta thay đổi hay không, không nhọc Nhị đệ nhọc lòng.”
Đại công tử trầm giọng nói.
“Muốn ta nói, đại ca đây là làm điều thừa, ngươi nếu thật sự coi trọng vị phụ nhân này, trực tiếp mang đi là được...”
Nhị công tử vốn định chèn ép Đại công tử thêm chút nữa, nhưng lời chưa nói xong đã bị hai đạo thanh âm đồng thời đánh gãy.
“Nhị ca, sao ngươi cũng nói như vậy.”
“Nhị công tử nói cẩn thận.”
Đạo thanh âm thứ nhất là Tam công tử, hắn rất bất mãn với lời nói của Nhị ca mình.
Nếu nói cách làm của Đại ca có vẻ nham hiểm chút, thì Nhị ca hắn chính là logic cường đạo.
Nhưng hai người đều có một điểm giống nhau, chính là cảm thấy đối phương nên tùy ý để họ sinh sát đoạt lấy.
Thanh âm của Tam công tử là bất mãn, còn người kia đánh gãy Nhị công tử, chính là nôn nóng.
Vị này gần như rống lên mấy chữ đó, trong lúc nhất thời toàn trường đều yên tĩnh xuống, tất cả mọi người nhìn người này.
“Chung huynh, ngươi đây là?”
Nhị công tử cũng ngẩn người một lát, lúc này mới nhíu mày hỏi.
Tuy rằng hắn hiện tại cùng Tể tướng Chung Ly có hợp tác, hơn nữa Chung Mộc Thần bản thân là thân truyền đệ tử Tử Tiêu Tông, nhưng đây không phải lý do để người khác rống hắn.
“Nhị công tử chú ý lời nói của mình là được.”
Đúng vậy, vị Chung tiểu công tử này chính là Chung Mộc Thần.
Lần này người được chọn làm hoàng đế Long Nguyên Vương Triều có quan hệ thiên ti vạn lũ với Chung gia bọn họ, ngay cả hắn cũng bị phụ thân gọi về.
Hắn vừa vào đã thấy Diệp Phong và Khổng Phàm Nhu, cả người đã có dự cảm chẳng lành.
Nghe Tam công tử nói xong, hay lắm, hắn đã thay Đại công tử bi ai, chọc ai không tốt, lại chọc hai vị gia này, cũng may hắn và Đại công tử không thân.
Phải biết trước đó không lâu, tông môn mới vì Diệp Phong mà diệt Hỏa Vân Cung.
Lại diệt thêm một cái nữa, tin tưởng tông môn cũng sẽ không do dự...
Hơn nữa hiện tại Tử Tiêu Tông đều biết, Khổng Phàm Nhu và Diệp Phong là đạo lữ, đắc tội Khổng Phàm Nhu, chẳng phải là đắc tội Diệp Phong sao.
Nhưng đối phương không muốn bại lộ thân phận, Chung Mộc Thần tự nhiên không dám nhiều lời, chỉ có thể nhắc nhở Nhị công tử một tiếng.
“Được, bản công tử nhớ kỹ.”
Nhị công tử gật gật đầu, nhẹ giọng nói.
Phụ thân của Chung Mộc Thần là Tể tướng, tuy rằng hắn mộng tưởng là tu tiên, nhưng đối với những mánh khóe chốn quan trường, nhờ mưa dầm thấm đất mà hắn cũng hiểu rất rõ.
Nhị công tử này rõ ràng đã hiểu lầm ý của hắn, cho rằng hắn đang răn dạy mình, trong lòng đã nảy sinh bất mãn.
Thế nhưng vì kiêng dè địa vị của Tể tướng phủ cùng thế cục hiện tại, nên cũng không phát tác.
“Ai.”
Chung Mộc Thần có thể nói gì đây, điều cần làm hắn đã làm, người ta không cảm kích thì hắn cũng đành chịu.
Dù sao cũng có nhiều người như vậy, cũng không nhất định cứ phải khăng khăng ủng hộ vị Nhị công tử này, có lẽ ủng hộ vị Tam công tử kia cũng không tồi...
“Ha ha, Chung tiểu công tử nói rất đúng, Nhị đệ, phải chú ý lời nói của mình.”
“Chung tiểu công tử, khi nào rảnh rỗi, có thể tới phủ ta ngồi chơi, tin rằng chúng ta sẽ có nhiều chủ đề chung.”
Nhìn thấy hai người này bất hòa, Đại công tử tự nhiên rất vui vẻ, tức khắc cười ha hả.
Chỉ là tiếng cười của hắn không duy trì được bao lâu, rất nhanh đã biến thành vẻ mặt sát khí.
Bởi vì Chung Mộc Thần căn bản không thèm để ý đến hắn, ngay cả một cái liếc mắt cũng không có, hoàn toàn coi như hắn không tồn tại...
Truyện liên quan
Trò Chơi Tu Thành Chân Tiên Sau, Hiện Thực Linh Khí Sống Lại
Vai chính Triệu Trạch là một sinh viên bình thường, vô tình phát hiện mình có thể thông qua trò ...
Hằng Cổ Chúa Tể
Không biết từ khi nào, toàn bộ vũ trụ lâm vào một vòng luân hồi vô tận.. Nhân vật chính ...
Hồng Hoang: Bẩm Sinh Bảo Khí, Khai Cục Phục Khắc Nhiều Bảo Tháp
Lâm Sâm tình cờ xuyên không đến thế giới Hồng Hoang, trở thành một đạo tiên thiên bảo khí bên ...
Vạn Vực Tối Thượng
Đây là thế giới lấy “Vực” làm gốc.. Thế giới duy thủy, mọi người thông qua tu luyện có thể ...
Kiếp Phù Du Bóng Kiếm Giang Hồ
Từ một cậu thiếu niên nông thôn bình thường bắt đầu học những thế võ đầu tiên, theo từng âm ...
Ma Đạo Tiên Đồ
Tay cầm Vạn Hồn Kỳ, mười vạn bạch cốt đúc linh đài. (Truyện không sảng văn, không ngựa giống, không ...