Quyển 1 · Chương 46: Ta già rồi sao?

Đó là cảnh xem mà không mua, chui vào phòng thử đồ rồi không chịu ra.

Tuy rằng Diệp Phong hai đời làm người đây cũng là lần đầu tiên thể nghiệm cảm giác bồi nữ nhân đi dạo phố, nhưng hắn tỏ vẻ, loại cảm giác này tựa hồ cũng không mấy dễ chịu...

“Khổng tỷ tỷ, chúng ta còn không quay về sao?”

Khi Khổng Phàm Nhu lại định bước vào một tiệm quần áo khác, Diệp Phong rốt cuộc vẫn là thận trọng lên tiếng hỏi.

“Chờ một chút, đây là cửa tiệm cuối cùng rồi.”

Khổng Phàm Nhu tùy ý đáp lại một câu rồi chui tọt vào trong.

Diệp Phong cũng không hiểu nổi, nàng là đại tu sĩ như vậy, chẳng lẽ còn thiếu quần áo sao?

“Haizz.”

Diệp Phong thở dài, dứt khoát không bước vào nữa, dù sao vào đó cũng là chờ, chi bằng ở bên ngoài phơi nắng còn hơn.

Còn về việc ngắm mỹ nữ thay quần áo cũng là một loại hưởng thụ, Diệp Phong tỏ vẻ, lại không phải thay trước mặt mình, xem nhiều rồi, tổng sẽ bị thẩm mỹ mệt mỏi.

“Ngươi cởi bộ quần áo này ra, ta muốn.”

“Ta đang nói chuyện với ngươi đấy, ngươi không nghe thấy sao? Đem bộ quần áo trên người ngươi cởi ra, ta muốn.”

“......”

Diệp Phong vốn đang tựa người vào tường cạnh cửa tiệm, ngẩng đầu nhìn trời, mặc sức tưởng tượng tương lai.

Được rồi, Diệp Phong là thật sự không có việc gì làm, thuần túy đang ngẩn người...

Nhưng sự ngẩn người này bị âm thanh bén nhọn đột ngột truyền ra từ trong tiệm cắt ngang.

“Muội muội, đừng náo loạn nữa, bộ quần áo này là vị phu nhân kia nhìn trúng trước, muội đừng có vô cớ gây rối.”

“Ta mặc kệ, ta chính là muốn bộ quần áo này.”

“Đừng hồ nháo, vị phu nhân này, ngượng ngùng, gia muội tuổi còn nhỏ, xin đừng trách tội.”

“Ca, một kẻ đê tiện hạ đẳng, huynh xin lỗi nàng ta làm gì? Bộ quần áo này Kỳ Vân ca ca nhất định sẽ thích, ta muốn mặc cho huynh ấy xem.”

“Ta đã nói rất nhiều lần rồi, muội và hắn là không có khả năng, môn không đăng hộ không đối, chúng ta có thể thu lưu hắn đã là ban ân lớn lao lắm rồi, những thứ khác, muội đừng hòng nghĩ tới.”

“......”

Diệp Phong vươn cổ nhìn vào trong, lúc này cửa tiệm đã bị đám người xem náo nhiệt chặn kín, Diệp Phong thử nửa ngày vẫn chẳng thấy gì.

Tuy nhiên từ những lời cãi vã truyền ra, Diệp Phong cũng nghe ra được không ít chuyện, một câu chuyện có chút cẩu huyết.

Một thiên kim đại tiểu thư coi trọng một gã tiểu tử nghèo sa sút, người nhà phản đối, sau đó thiên kim đại tiểu thư liền như trúng ma, cứ nhất quyết muốn bám lấy.

Thậm chí cẩu huyết hơn là, gã tiểu tử nghèo kia có khi còn chẳng thèm để mắt tới thiên kim đại tiểu thư.

“Nhưng cô muội muội này có chút điêu ngoa ngang ngược, người ca ca thì còn khá, vẫn còn chút gia giáo.”

“Nhưng nhìn ra được, gia thế nhà này không nhỏ, phỏng chừng là hào môn vọng tộc trong hoàng thành, người bị bắt nạt kia chắc chẳng dám nói lời nào.”

Diệp Phong thầm đánh giá trong lòng.

“Ta mặc kệ, ta muốn mặc về cho Kỳ Vân ca ca xem, huynh ấy nhìn thấy nhất định sẽ thích ta.”

“Tư Không Linh, muội còn như vậy nữa, ta chỉ có thể bẩm báo phụ thân đại nhân nhốt muội lại.”

Bên trong lại truyền đến tiếng đối thoại của hai huynh muội, Diệp Phong nghe xong suýt chút nữa bật cười thành tiếng.

Hắn chỉ tùy tiện đoán mò mà lại trúng phóc, đúng là thiên kim đại tiểu thư yêu tiểu tử nghèo.

Cũng không biết sau này có tình tiết tiểu tử nghèo xoay người vả mặt hào môn quý tộc hay không, nếu là như vậy thì đúng là khuôn mẫu vai chính rồi.

“Đừng lấy phụ thân đại nhân ra áp chế ta, ca, huynh không phải là coi trọng tiện nhân này rồi chứ? Nàng ta bao nhiêu tuổi rồi cơ chứ.”

Tuy rằng Diệp Phong không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, nhưng chỉ nghe đối thoại thôi cũng đã thấy rất thú vị.

Ngay cả nỗi buồn chán khi đi dạo phố của Diệp Phong cũng tiêu tán không ít.

“Ngươi nói cái gì?”

“Bốp.”

Ngay lúc Diệp Phong đang nghe rất chăm chú, trong tiệm vang lên một âm thanh quen tai, sau đó là một bóng người lướt qua đám đông, từ trong tiệm bay ra ngoài.

Tầm mắt Diệp Phong cũng theo bóng người đó, cuối cùng là một tiếng “bịch” vang lên, bụi đất bay mù mịt.

“Rầm...”

Theo bóng người bay ra, đám đông vốn vây kín cửa tiệm lập tức tránh ra một con đường.

Diệp Phong vốn đứng ở ngoài cùng, nay thuận lý thành chương trở thành người đứng giữa lối đi.

Tiếp đó liền thấy ở đầu kia lối đi là Khổng Phàm Nhu đang sa sầm mặt mũi.

“Trách không được âm thanh lại quen tai như vậy, hóa ra là Khổng tỷ tỷ.”

“Nhưng lá gan này cũng đủ lớn, đến Khổng tỷ tỷ mà cũng dám mắng.”

Diệp Phong thầm nghĩ.

Hắn biết Khổng Phàm Nhu ở trong tiệm, nhưng không ngờ chuyện này lại liên quan đến nàng, hắn không ngờ lại có kẻ không có mắt đến thế.

“Vị phu nhân này, gia muội tuy có sai, nhưng tại hạ cũng đã xin lỗi, ngươi làm như vậy có phải quá đáng quá rồi không.”

Giọng người đàn ông kia lại vang lên, Diệp Phong nhìn theo hướng âm thanh, thấy một nam tử trẻ tuổi mày kiếm mắt sáng, trông vô cùng uy vũ bất phàm.

Lúc này người nam tử kia đang phẫn nộ nhìn Khổng Phàm Nhu, nhưng với trực giác của một người đàn ông, Diệp Phong cảm thấy trong ánh mắt kẻ này ẩn giấu chút sắc dục.

Tất nhiên, Diệp Phong chắc chắn sẽ không thừa nhận, loại ánh mắt này hắn nhìn Khổng Phàm Nhu cũng thường xuyên có, nên mới thấy quen thuộc...

“Diệp Phong, ngươi nói xem ta có già không?”

Ngay lúc Diệp Phong đang đánh giá người nam tử kia, Khổng Phàm Nhu đã chạy tới trước mặt hắn, vẻ mặt nghiêm túc hỏi, trong sự nghiêm túc còn có một chút chờ mong.

“Già cái gì mà già? Ai mù mắt mà dám nói nàng già, theo ta thấy, nàng đang ở độ tuổi đẹp nhất, mặc kệ người khác nói thế nào, dù sao ta chính là thích độ tuổi này.”

Diệp Phong không chút do dự, lập tức nói năng hùng hồn, âm điệu còn cao lên vài phần.

Đùa gì vậy, đừng bao giờ nói phụ nữ già, đây là định luật, cho dù người phụ nữ đó có thể làm bà nội ngươi, thì vẫn phải gọi là đại tỷ...

Hơn nữa kết quả cũng rất rõ ràng, lời này của Diệp Phong hiệu quả vô cùng tốt.

Hắn vừa dứt lời, liền cảm nhận được cánh tay mình truyền đến một xúc cảm mềm mại.

Ân, là Khổng Phàm Nhu đang ôm cánh tay hắn, rất thoải mái, rất mỹ diệu, Diệp Phong còn làm bộ lơ đãng cử động vài cái.

Dù vậy, Khổng Phàm Nhu cũng không buông tay ra.

“Ân, câu này nói rất đáng giá, còn giá trị hơn cả việc đưa thanh kiếm kia đi.”

“Quả nhiên, tuổi tác mới là đại sát khí tuyệt đối để đối phó với phụ nữ mà!!”

Diệp Phong không khỏi thầm cảm thán trong lòng.

“Ca, giết tiện nhân này cho ta, nàng ta dám đánh ta, từ nhỏ đến lớn, ngay cả phụ thân đại nhân cũng chưa từng đánh ta.”

Bị Khổng Phàm Nhu tát bay ra ngoài, nữ tử tên Tư Không Linh lúc này mới bò dậy từ dưới đất, đang nhảy dựng lên gào thét.

Nhưng cũng chỉ dám gào thét, bản thân nàng ta căn bản không dám tiến lên một bước.

Vừa rồi nàng ta còn không nhìn rõ Khổng Phàm Nhu ra tay thế nào, chỉ cảm thấy gò má tê rần, cả người đã bay lên.

Rõ ràng thực lực của Khổng Phàm Nhu mạnh hơn nàng ta gấp mấy lần, xông lên cũng chỉ là tự chuốc lấy nhục.

Hai vị, đợi lát nữa các ngươi hãy cứ ân ân ái ái, còn chuyện này, các ngươi phải cho Tư Không tướng quân phủ ta một lời giải thích.

Truyện liên quan