Quyển 1 · Chương 15: Xảy ra chuyện rồi

Ô đạo trưởng tính tình thẳng thắn, có chuyện nói thẳng: “Nơi này sao có thể tùy tiện loạn thí?”

Chiêu hồn pháp sự hao tâm tốn sức, một cái sơ sẩy không biết sẽ gọi về thứ gì, tính mạng của Trần Trừng liền khó bảo toàn.

Ninh Bách Sơn: “……”

Ngô Hoa lại thành khẩn nói: “Trương đạo trưởng, Ô đạo trưởng, khẩn cầu thử một lần.”

Trương đạo trưởng tầm mắt dừng lại trên người Ninh Bách Sơn hồi lâu, như đang phán đoán lời cậu nói, sau đó mới bảo Ô đạo trưởng: “Thử xem đi.”

Ô đạo trưởng luôn nghe lời sư huynh, không nói gì thêm nữa.

Hai người bắt đầu bày trận chiêu hồn, An Quân cũng trận địa sẵn sàng đón quân địch, tùy thời chuẩn bị tiễn đi những cô hồn dã quỷ không phải Trần Trừng.

Ninh Bách Sơn xem như tận mắt chứng kiến hiện trường chiêu hồn.

Hai vị đạo sĩ, một người phe phẩy Tam Thanh linh, một người dùng kiếm gỗ đào khơi mào hoàng phù, miệng đều lẩm nhẩm thần chú.

Tiếng chuông Tam Thanh này rất giống với tiếng lục lạc trong trí nhớ của Ninh Bách Sơn về ông nội, nhưng lại có chút khác biệt, chiếc Tam Thanh linh trong tay Ngô đạo trưởng nặng nề hơn một chút.

Nói thật, nếu không biết hai vị đạo trưởng có bản lĩnh thật sự, chỉ nhìn thuần túy hiện trường chiêu hồn này, chẳng khác nào hai kẻ điên từ bệnh viện tâm thần chạy ra đang hành nghề lừa đảo.

Nhưng Ninh Bách Sơn đã khai Tuệ Nhãn, cậu nhìn thấy một thế giới khác biệt.

Hai vị đạo sĩ niệm thần chú, hoàng phù cùng tiếng Tam Thanh linh đều hóa thành từng đạo linh quang màu trắng hướng về phía Tây Nam.

Ninh Bách Sơn hai mắt nhìn chằm chằm những vệt bạch quang đó.

Một bên Ngô Hoa không có Tuệ Nhãn, ông không nhìn thấy bạch quang, nhưng cảm nhận được Ninh Bách Sơn có thể nhìn thấy những thứ người thường không thấy. Đây chính là nhân tài hiếm có!

Thời gian chiêu hồn kéo dài hơn mười phút, Tuệ Nhãn của Ninh Bách Sơn không thể kiên trì lâu như vậy, chưa đầy mười phút, đôi mắt cậu đã quá tải, tầm nhìn bắt đầu mơ hồ, cậu vội nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Không biết qua bao lâu, khi Ninh Bách Sơn khôi phục thị lực, Trương đạo trưởng và Ô đạo trưởng đột nhiên kích động hẳn lên.

Trần Trừng ở trung tâm trận pháp mí mắt chuyển động, bắt đầu tỉnh lại.

An Quân tung lưới bắt hồn ra, Trần Trừng giận dữ nói: “An Quân, lúc anh tung lưới bắt hồn lên người tôi có thể nhẹ tay chút không! Rất đau anh có biết không!”

……

“Cô thật sự là Trần Trừng! Một hồn hai phách kia đã gọi về được rồi!” An Quân vui mừng gỡ lưới khỏi người Trần Trừng.

Trương đạo trưởng và Ô đạo trưởng lại kiệt sức ngã xuống đất, Ngô Hoa và Ninh Bách Sơn vội vàng đỡ họ dậy.

Ô đạo trưởng lần này tâm phục khẩu phục, nói với Ninh Bách Sơn: “Người trẻ tuổi quả nhiên lợi hại! Bần đạo bội phục.”

“Muốn nói lợi hại vẫn là hai vị đạo trưởng, hôm nay con xem như mở rộng tầm mắt!” Ninh Bách Sơn hồi tưởng lại những gì vừa thấy qua Tuệ Nhãn, không thể tưởng tượng nổi nói.

Trương đạo trưởng hỏi: “Người trẻ tuổi sư thừa nơi nào? Còn nhỏ tuổi mà thiên phú dị bẩm quá!”

Ninh Bách Sơn gãi gãi đầu, ấp úng nói: “Sư thừa ông nội con, bất quá ông đã qua đời rồi.”

Trương đạo trưởng: “Ông nội cháu tên họ là gì?”

“Ông nội con tên Ninh Tàng, là một vị Âm Dương tiên sinh.”

“Ninh Tàng……” Trương đạo trưởng lặp lại, nghĩ thầm cái tên này nghe thật lạ, trong giới này cũng không có tiền bối hay đồng hành nào họ Ninh.

Ninh Bách Sơn cũng không trông chờ có thể gặp người quen của ông nội, ông cả đời hành sự ở vùng nông thôn hẻo lánh, rất ít khi tới thành phố, Trương đạo trưởng chưa từng nghe qua cũng là chuyện bình thường.

Trần Trừng tỉnh lại, đầu đau như búa bổ, hỏi: “Tôi bị sao vậy?”

An Quân nói: “Cô không nhớ rõ sao? Tối hôm qua cô bị dã quỷ nhập thân, nó muốn cướp đoạt thân thể cô, chúng tôi vất vả lắm mới đuổi được nó đi, kết quả cô mất một hồn hai phách, hôn mê bất tỉnh.”

“Trương đạo trưởng và Ô đạo trưởng chiêu hồn mãi không được. May mắn Ninh tiên sinh đây nhìn ra hồn của cô rơi ở hướng Tây Nam, hai vị đạo trưởng mới tập trung pháp lực tấn công hướng đó, gọi hồn phách cô về.”

“Hồn tôi bị lạc?” Trần Trừng lắc đầu, trong đầu xuất hiện một vài ký ức không thuộc về mình.

Cô nói: “Tôi cứ tưởng mình đang nằm mơ, mơ thấy thời đại học, nhưng mà……”

Cô đâu có học đại học quý tộc nào…… Đại học trong mơ thật xa lạ, bạn học cũng rất xa lạ, nhưng trải nghiệm và cảm giác bị bắt nạt lại vô cùng chân thực……

Ngô Hoa thấy cô tinh thần uể oải, nói: “Đừng nghĩ nhiều nữa, hồn phách vừa trở về chưa ổn định, cứ nghỉ ngơi dưỡng sức đã. Hai vị đạo trưởng cũng vất vả rồi, tôi đưa mọi người về nghỉ ngơi.”

Trương đạo trưởng xua tay: “Đến tuổi trung niên, thể lực đúng là không bằng người trẻ, nhưng tự đi về thì vẫn được.”

Nói xong, ông cùng Ô đạo trưởng dìu nhau rời đi.

Trần Trừng nói với Ninh Bách Sơn: “Cảm ơn Ninh tiên sinh ra tay tương trợ, nếu không có anh, tôi không biết bao giờ mới tỉnh lại.”

“Trần tiểu thư không cần khách khí, tôi cũng chẳng giúp được gì nhiều, đều là công lao của hai vị đạo trưởng.”

An Quân: “Ninh tiên sinh quá khiêm tốn, anh vào nhà nhìn vài lần đã biết hồn phách Trần Trừng ở hướng Tây Nam, thế mà còn không lợi hại?”

Ninh Bách Sơn lắc đầu: “Nói đi cũng phải nói lại, là Trần tiểu thư tự cứu mình. Cục Điều tra Tình huống Đặc biệt các người phá bao nhiêu vụ án quỷ quyệt, làm bao nhiêu việc thiện tích công đức, chính công đức hộ chủ mới giúp tôi nhìn thấy phương hướng.”

Ngô Hoa nói: “Dù thế nào, Cục Điều tra Tình huống Đặc biệt đều nên cảm ơn cậu.”

“Ngô đội trưởng không cần khách khí. Tôi còn có việc quan trọng phải về quê một chuyến, không nói nhiều nữa. Nếu có tin tức về Trăm Huyễn Điệp, xin hãy báo cho tôi, nhờ cả vào anh.” Ninh Bách Sơn dặn dò.

“Tôi sẽ,” Ngô Hoa nhìn đồng hồ trên cổ tay, “Đến giờ cơm rồi, nếu Ninh tiên sinh không vội bắt xe, thì ở lại ăn bữa cơm đạm bạc, ăn xong tôi đưa cậu đi.”

“Đúng vậy, Ninh tiên sinh ở lại ăn bữa cơm đi, cơm của Cục Điều tra Tình huống Đặc biệt vẫn rất ngon.” Trần Trừng nói.

An Quân cũng phụ họa: “Cứ vậy đi, tôi bảo lão Dương dưới bếp trổ tài chiêu đãi!”

Ninh Bách Sơn từ chối không được, cậu đã đổi vé máy bay sang buổi chiều trên đường đến nhà Lưu Khuynh Gia. Thế là cậu ở lại Cục Điều tra Tình huống Đặc biệt dùng bữa.

Phải nói thật, cơm ở Cục Điều tra Tình huống Đặc biệt đúng là rất ngon.

Trần Trừng chóng mặt không ăn nổi, về trước nghỉ ngơi. Ba người còn lại vừa ngồi xuống chuẩn bị ăn, điện thoại của Ngô Hoa và An Quân gần như vang lên cùng lúc.

An Quân nghe điện thoại xong không nói lời nào, vội vã chạy ra ngoài.

Ngô Hoa sắc mặt nghiêm trọng, nói với Ninh Bách Sơn: “Bà của An Quân xảy ra chút chuyện, chúng tôi đi một chút sẽ về, chiêu đãi không chu đáo, mong Ninh tiên sinh thông cảm.”

“Người già quan trọng hơn, các anh cứ đi làm việc đi, đừng bận tâm tôi.”

Cuối cùng chỉ còn mình Ninh Bách Sơn ăn hết một bàn đầy thức ăn. Cậu và Mạnh Cực Miêu ngược lại rất vui, không có ai nhìn, Mạnh Cực Miêu muốn ăn gì thì ăn.

Một người một mèo, ăn uống thỏa thích, không cần nói cũng biết là sảng khoái thế nào.

Chờ Ngô Hoa vẻ mặt áy náy quay về, phát hiện Ninh Bách Sơn đã ăn no nê và gọi taxi ra sân bay.

Ngô Hoa móc điện thoại muốn tìm Ninh Bách Sơn, vừa nhấn vào đã thấy tin nhắn WeChat của cậu, nói rằng sợ lỡ chuyến bay nên ăn xong liền xuất phát trước.

Ngô Hoa hồi đáp: Xin lỗi, chiêu đãi không chu đáo, lần sau lại mời cậu ăn cơm.

Ninh Bách Sơn nhìn thấy, trả lời: Không sao, tôi ăn rất no, cơm của bộ phận các anh đúng là ngon thật!

Ngô Hoa: Lần sau lại đến.

Ninh Bách Sơn gửi một biểu tượng cảm xúc đứa trẻ cầm bát lớn và thìa, nước miếng chảy ròng ròng.

Ngô Hoa nhìn thấy, không nhịn được cười, hồi đáp: Tiện nghe điện thoại không?

Ninh Bách Sơn: Chưa lên máy bay, được ạ.

Ngô Hoa gọi một cuộc điện thoại tới, câu đầu tiên thốt ra là: “Hồn phách của Trịnh Vi Lâm đã bị ăn mất rồi.”

Truyện liên quan