Quyển 1 · Chương 22: Chuyện bát quái

Ninh Bách Sơn: “Ha hả, đúng vậy, không hướng dẫn thì ta đã lạc đường rồi.”

Lôi Ngũ Thúc nhìn sang bên cạnh, kinh ngạc không thôi, trong rừng bước ra hai cô gái trẻ tuổi mạo mỹ.

“Cái kia, Lôi Ngũ Thúc, hai cô gái này cũng bị lạc đường, còn đụng phải một kẻ lưu manh, chúng ta đưa các cô ấy đến đồn công an thị trấn để báo án.”

“Đụng phải lưu manh? Mau lên xe báo án đi. Ai, không phải ta nói chứ, con gái con lứa không nên chạy loạn trong cánh rừng ở Hà Gia Thôn này, không an toàn!” Lôi Ngũ Thúc nói.

Ninh Bách Sơn mở cửa xe cho hai cô gái, Tô Khanh Duật cùng Tiểu Cầm lên xe xong liền nói lời cảm ơn với hai người.

“Lôi Ngũ Thúc vì sao lại nói như vậy?” Ninh Bách Sơn vừa hỏi vừa khởi động xe hướng về phía thị trấn.

“Cánh rừng này trước kia rất bình thường, lúc còn trẻ ta thường xuyên tới đây đào măng. Nhưng khoảng mười mấy năm trước, cứ hễ đến gần cánh rừng là sương mù lại bao phủ, sương mù dày đặc rất dễ lạc đường. Trước kia có một người đàn ông ở Hà Gia Thôn vào rừng đã bị vây hãm ở đó vài ngày, lúc người ta phát hiện ra thì đã chết rồi.”

“Người già trong thôn đều không cho ai vào đó nữa. Những hộ gia đình gần cánh rừng cũng gặp phải chuyện không yên ổn, sau đó đều dọn đi hết. Hà Gia Thôn hiện tại cũng chỉ có đầu thôn là náo nhiệt một chút, cuối thôn không ai dám bén mảng tới.”

Mười mấy năm trước, người đó có phải đã chết từ mười mấy năm trước không?

Ninh Bách Sơn lại hỏi: “Mười mấy năm trước, ở Hà Gia Thôn có chuyện gì kỳ quái xảy ra không?”

Lôi Ngũ Thúc suy nghĩ: “Cách nhau một thôn, làm sao biết rõ được, khi đó ta đang làm công trong xưởng ở huyện, cũng không để ý.”

Ninh Bách Sơn lại hỏi: “Vậy có chuyện bát quái nào không?”

Lôi Ngũ Thúc trầm ngâm một lát rồi nói: “Nói đến bát quái thì ta đúng là từng nghe một chuyện, cũng là nghe nhân viên tạp vụ trong xưởng kể lại, ở Hà Gia Thôn có một lão già góa vợ diễm phúc không cạn, cưới được người vợ rất xinh đẹp.”

“Chuyện này thì có gì mà bát quái?”

“Lão già góa vợ cưới một cô gái đáng tuổi con gái mình thì chẳng phải kỳ quái sao? Nhưng cưới không bao lâu, nghe nói cô gái kia đã bỏ trốn.” Lôi Ngũ Thúc vẫn còn nhớ rõ nhân viên tạp vụ đó từng trà dư tửu hậu kể lại chuyện này.

Có một nhân viên tạp vụ trẻ tuổi từng gặp qua vợ của lão già góa vợ, cô ấy thực sự rất xinh đẹp. Nhìn lại lão già góa vợ bẩn thỉu kia, đúng là đóa hoa nhài cắm bãi cứt trâu.

Nhân viên tạp vụ kia bất bình thay, tự hỏi tại sao mình tướng mạo đường hoàng thế này lại không cưới được người vợ xinh đẹp như vậy.

Sau đó nhân viên tạp vụ nghe tin cô gái bỏ trốn, vui sướng khi người gặp họa rất lâu, còn tìm hắn uống rượu chúc mừng, cứt trâu sao xứng với hoa tươi, cô gái bỏ trốn là tốt rồi!

Bởi vì vẻ đẹp của cô vợ nhỏ này được nhân viên tạp vụ ca tụng là chỉ có trên trời, sau này khi đi xem mắt, anh ta luôn lấy tiêu chuẩn của cô gái này ra để tìm, kết quả không ưng ý ai, kéo dài đến tận 30 tuổi vẫn chưa kết hôn.

Lôi Ngũ Thúc cũng thường xuyên khuyên anh ta, nhan sắc không thể ăn thay cơm, cưới vợ nên cưới người hiền thục.

Về sau nhân viên tạp vụ bị mẹ anh ta ép cưới một cô vợ đanh đá mới chịu bỏ cuộc. Bởi vậy bao nhiêu năm trôi qua, Lôi Ngũ Thúc đối với chuyện này vẫn còn chút ấn tượng.

Ninh Bách Sơn nghe xong, lập tức nghĩ đến chuyện buôn bán phụ nữ.

“Lôi Ngũ Thúc, lúc đó mọi người không nghi ngờ cô gái kia có lẽ bị lão già góa vợ lừa bán sao?” Ninh Bách Sơn hỏi.

Lôi Ngũ Thúc nói: “Không thể nào, khi kết hôn người nhà cô gái cũng tới dự, sau khi cưới còn tới thăm cô ấy. Cô gái bỏ trốn, lão già góa vợ còn dẫn theo mấy gã đàn ông trong thôn chạy tới nhà cô gái đòi người.”

Tất nhiên, những việc này cũng là nghe nhân viên tạp vụ kể lại.

Không phải lừa bán, vậy có lẽ cô gái đó bị gia đình ép gả. Dù thế nào đi nữa, việc bỏ trốn chứng tỏ khả năng cao là cô ấy vẫn còn sống, còn sống là còn hy vọng.

Vậy người bị chôn dưới gốc đại thụ trong rừng kia là ai?

Ngồi ở ghế sau, Tô Khanh Duật và Tiểu Cầm im lặng, dường như vẫn chưa hoàn hồn sau biến cố vừa rồi.

Điện thoại của Lôi Nguy đột nhiên gọi tới, Ninh Bách Sơn bắt máy.

“Giả Sơn, vừa rồi lại có thêm mấy người họ hàng xa tới, ta đoán ba ta không đủ thuốc lá, lúc quay về ngươi mang thêm hai cây nữa nhé.”

“Được. Còn cần mang gì nữa không?”

“Mang thêm chút tiền giấy đi, ta sợ ông nội ở dưới không đủ dùng.”

“Được.”

Xe nhanh chóng chạy đến cửa đồn công an thị trấn. Điện thoại của Lôi Ngũ Thúc reo không ngừng, toàn là những cuộc gọi thúc giục mang đồ tới.

Ninh Bách Sơn sờ túi, tìm được một chiếc khẩu trang đóng gói riêng, đưa cho Tô Khanh Duật.

“Cảm ơn.” Tô Khanh Duật mở ra đeo vào, thầm khen Ninh Bách Sơn chu đáo.

Lôi Ngũ Thúc nói với bọn họ: “Giả Sơn, ngươi đã giúp thì giúp cho trót, đưa các cô ấy vào đồn công an báo án để bắt kẻ lưu manh, nếu không con gái, phụ nữ trong thôn đều không an toàn. Ta đi mua đồ, lát nữa chúng ta gặp nhau ở chợ thị trấn.”

“Được, vất vả cho Ngũ Thúc.”

Lôi Ngũ Thúc xua tay, lái xe rời đi.

Đồn công an thị trấn hơi cũ nát và lạnh lẽo. Ninh Bách Sơn dẫn hai người đi vào, một người phụ nữ mặc trang phục công sở dẫn theo mấy gã đàn ông cao lớn cũng chạy tới.

“Khanh Duật, cô không sao chứ?” Người phụ nữ kéo Tô Khanh Duật kiểm tra từ trên xuống dưới, vẻ mặt lo lắng.

“Văn tỷ, em không sao, may mắn có Ninh tiên sinh cứu giúp, nếu không hậu quả không dám tưởng tượng.” Tô Khanh Duật nhìn thấy người quen, cuối cùng cũng an tâm.

Văn tỷ đánh giá Ninh Bách Sơn một lượt rồi mới nói: “Đa tạ Ninh tiên sinh, phiền Ninh tiên sinh bước ra ngoài một chút để nói chuyện.” Mấy gã vệ sĩ mặc đồ đen phía sau cô ta cũng vây lại.

Ninh Bách Sơn đại khái đoán được cô ta muốn làm gì, chắc chắn là muốn anh giữ bí mật, tránh để những tin đồn bất lợi về hình tượng của người của công chúng xuất hiện.

Dù Tô Khanh Duật là người bị hại, nhưng sự kiện này một khi lan truyền trên mạng, không biết sẽ bị thổi phồng thành cái gì.

Chỉ cần một cái miệng bịa đặt, người bị hại phải chạy gãy chân để đính chính.

Ninh Bách Sơn nói: “Được, nhưng tôi muốn báo án trước, xin chờ một lát.”

Văn tỷ thiếu kiên nhẫn nói: “Chuyện báo án cứ để tôi xử lý, không làm phiền Ninh tiên sinh.”

“Chuyện của Tô tiểu thư tôi đương nhiên sẽ không nhúng tay, tôi muốn báo một sự việc khác.”

Tô Khanh Duật ngăn Văn tỷ đang định nói tiếp: “Ninh tiên sinh, anh cứ đi làm việc của mình đi, hôm nay cảm ơn anh.” Cô biết Ninh Bách Sơn muốn báo án chuyện gì.

“Không khách khí.”

Văn tỷ vẫn không yên tâm về Ninh Bách Sơn, sợ anh nói sai lời ảnh hưởng đến Tô Khanh Duật, nên đi theo phía sau.

Ninh Bách Sơn nói với cảnh sát: “Tôi muốn báo án, trong rừng ở Hà Gia Thôn có thi thể.”

Người cảnh sát đang mơ màng buồn ngủ lập tức tỉnh táo: “…… Cậu thanh niên, báo án giả là phải chịu xử phạt đấy.”

“Tôi biết, tôi không báo án giả. Không tin các anh đi cùng tôi đào lên là biết.”

Văn tỷ: “……” Cô ta lén hỏi Tô Khanh Duật: “Người này có vấn đề gì không? Nhìn đầu óc không bình thường lắm.”

Tô Khanh Duật như không nghe thấy lời Văn tỷ, nói: “Tôi cũng muốn báo án.”

Văn tỷ ngăn lại đã không kịp.

“Hà Gì Cường ở Hà Gia Thôn có ý đồ cưỡng bức tôi nhưng không thành, may mắn có Ninh tiên sinh cứu giúp.”

Cảnh sát: “……” Gần đây tới tận hai vụ án! Phải gọi người hỗ trợ!

Văn tỷ đỡ trán nói: “Tôi muốn gặp trưởng đồn của các anh.”

Cảnh sát: “……”

Cảnh sát lại hỏi: “Sao cậu biết nơi đó có thi thể?”

“Tôi cảm nhận được âm khí.”

Cảnh sát cố nhịn tính tình nói: “Cảm giác không thể dùng làm chứng cứ!”

“Các anh đi đào lên chẳng phải sẽ biết tôi có nói sai hay không.”

“Cảnh lực không phải dùng vào việc cảm nhận của cậu!” Cảnh sát Trần Dược Hướng mới tốt nghiệp không lâu, là người kiên định theo chủ nghĩa vô thần, căn bản không tin lời Ninh Bách Sơn, cũng không định lập án cho anh.

“Gọi trưởng đồn của các anh ra đây, tôi sẽ nói chuyện với ông ấy.”

“Cậu đừng có càn quấy.”

Văn tỷ đứng bên cạnh cũng nói: “Chúng tôi tới Ninh Hành Trấn quay phim, cũng là để tuyên truyền cho thị trấn các anh. Hiện tại nghệ sĩ của chúng tôi gặp phải sự kiện an toàn nghiêm trọng như vậy, các anh lại có thái độ phá án thế này sao? Tôi muốn gặp trưởng đồn của các anh!”

“Ta muốn thấy sở trường của các ngươi!” Ninh Bách Sơn nói như một con vẹt lặp lại.

Truyện liên quan