Quyển 1 · Chương 36: Nguyên nhân hung thủ tử vong

Ninh Bách Sơn nghỉ ngơi trong chốc lát, lại đẩy mười phút, Lôi Nguy cưỡi một chiếc xe điện khác tới.

“Ta lên nhà bà nội mượn thêm một chiếc, tới, đem dây thừng tròng vào.”

“Cảm ơn.”

“Hôm nay sao khách khí như vậy?”

“Cao hứng, ta báo thù cho Lôi gia gia.”

Lôi Nguy sửng sốt: “Ngươi nói gì?”

“Ngươi kéo xe đi, chúng ta về nhà rồi nói.”

Về đến nhà, hai người đều đói bụng. Ninh Bách Sơn đi phòng bếp nấu mì.

Lôi Nguy như cái đuôi nhỏ đi theo Ninh Bách Sơn: “Mau nói cho ta nghe xem rốt cuộc là chuyện gì?”

Ninh Bách Sơn vừa nấu mì, vừa kể lại sự tình cho Lôi Nguy nghe.

Mì nấu xong, chuyện cũng kể xong.

Lôi Nguy nghe đến miệng há hốc, kinh ngạc đến mức có thể nuốt trọn một quả trứng gà.

“Thất thần làm gì? Ăn mì đi! Để lâu là lạnh đấy.” Ninh Bách Sơn thúc giục.

Tranh thủ lúc Lôi Nguy còn đang tiêu hóa tin tức, thất thần vùi đầu ăn mì, hắn vào bếp múc một bát cho Hồi Long, đặt ở ngoài cửa sổ phòng bếp.

Hồi Long ngửi ngửi, đây là lần đầu tiên hắn ăn đồ ăn của con người, mùi rất thơm, không biết ăn vào sẽ có vị gì?

Chờ Ninh Bách Sơn ngồi xuống bắt đầu ăn mì, Lôi Nguy mới nói: “Cho nên đêm nay ngươi chém giết một con Nhất Túc Xà! Hóa ra cây đào trong thôn đều là do gia gia ngươi bố trí trận pháp… Giả Sơn, ngươi được đấy! Thật sự kế thừa y bát của gia gia rồi!”

“Ta còn non lắm. Nhưng ta xác thực nên nghiêm túc nghiên cứu những thứ gia gia để lại. Ta quyết định ở lại trong thôn, ngày mai ta sẽ đi thuê người tu sửa lại nhà cũ.”

“Ngươi ở nhà ta cũng được mà, ta cũng định ở nhà một thời gian. Hiện tại quay video nông thôn mỹ thực, làm ruộng rất có lưu lượng, ta xem có thể làm nổi tài khoản không.”

Lôi Nguy học chuyên ngành truyền thông, tốt nghiệp xong từng làm ở công ty tiếp thị internet, hiện tại muốn tự làm video ngắn.

“Ngươi biết nấu cơm? Biết làm ruộng?” Ninh Bách Sơn nhìn từ trên xuống dưới thân thể da thịt non mịn, đôi bàn tay mười ngón không dính nước của hắn, nghi ngờ hỏi.

“Ngươi đừng xem thường ta, quay video quan trọng là hình ảnh, là ý cảnh và cảm giác truyền đạt ra, ăn ngon hay không không quan trọng.” Lôi Nguy nói.

“Vậy chúc ngươi may mắn.”

“Giả Sơn, ngươi có biết vẽ bùa không? Vẽ cho ta lá bùa tăng lượng truy cập, làm cho tỉ lệ click video của ta tăng vọt ấy!” Lôi Nguy hưng phấn nói.

Ninh Bách Sơn ăn xong, lau miệng: “Ta mà biết vẽ mấy thứ này thì còn phải đi làm trâu ngựa à? Ngươi đi rửa bát đi.”

“Ta rửa thì ta rửa. Không phải ta nói chứ, ngươi nên nghiên cứu mấy loại trợ lực sự nghiệp này đi, phát tài, thiên tài, mấy loại lá bùa này chắc chắn rất nhiều người mua! Dù sao ta là người đầu tiên mua!”

Ninh Bách Sơn ngẫm lại cũng đúng, nếu lá bùa có thể kiếm tiền, hắn cũng sẽ không phải ăn bữa nay lo bữa mai.

Tiền tích góp sau mấy năm đi làm, tu sửa lại căn nhà cũ chắc cũng chẳng còn lại bao nhiêu.

Hắn cũng không thể đi tìm việc làm nữa, làm trâu ngựa thì làm sao tìm yêu thú? Hắn không muốn giai đoạn cuối của cuộc đời lại trôi qua trên cương vị công việc.

Tìm yêu thú kiếm thọ mệnh, cùng với kiếm tiền đều là việc quan trọng!

Hắn đẩy cửa sổ phòng bếp, Hồi Long đã ăn xong, đang quay về nhà cũ của Ninh gia.

Hắn thu bát đĩa bỏ vào bồn rửa, Lôi Nguy thấy thừa ra một cái bát, hỏi: “Sao lại có ba cái bát?”

Mạnh Cực Miêu vẫn đang ngủ, hơn nữa nàng có bát riêng.

Ninh Bách Sơn đáp: “À, ta thu nhận một người bạn mới, chờ khi nào hắn muốn làm quen với ngươi, ta sẽ giới thiệu.”

Hồi Long mặt lạnh thích tĩnh lặng, không giống người thích kết bạn, mỗi lần nhìn thấy người là trốn đi. Ninh Bách Sơn cũng không miễn cưỡng hắn, mỗi người có đạo kết giao riêng.

“Bạn gì thế? Là A Phiêu tiểu tỷ tỷ hay mỹ nữ tiểu yêu tinh nào? Trông thế nào? Có xinh đẹp không?”

“Một đứa trẻ thôi.”

“À.” Thế thì không hứng thú, Lôi Nguy tiếp tục rửa bát.

Hôm nay trôi qua thật sự quá kinh tâm động phách, Ninh Bách Sơn mệt đến mức đặt lưng xuống là ngủ. Trước khi ngủ nhìn Mạnh Cực Miêu, hy vọng ngày mai nàng có thể tỉnh lại.

Tia nắng ban mai cắt ngang bầu trời đêm, ánh rạng đông mới nở rộ trên mặt đất, thôn nhỏ yên tĩnh trong tiếng gà gáy, mở ra một ngày mới.

Ninh Bách Sơn đang ngủ say thì bị tiếng chuông điện thoại đánh thức.

“Alo… ai đấy?”

“Ninh tiểu tiên sinh, ta là Du sở trưởng, hôm qua căn cứ theo manh mối ngươi cung cấp, chúng ta đã tăng ca suốt đêm rà soát, tìm được người mua lại các cô gái bị lừa bán trong rừng, cũng đã xác định được nghi phạm.”

Ninh Bách Sơn lập tức tỉnh táo lại: “Ngươi nói tiếp đi.”

“Thông tin DNA của thi thể nữ vẫn chưa có kết quả, nên chưa kịp đối chiếu với cơ sở dữ liệu dân cư bị mất tích, nhưng hôm nay chắc chắn sẽ có kết quả, chỉ cần người nhà của cô ấy có đăng ký trong cơ sở dữ liệu thì việc tìm người nhà không thành vấn đề.”

“Hung thủ đâu?”

“Theo lời ngươi nói hung thủ giết chết thi thể nữ là người què, chúng ta đã rà soát thông tin tất cả đàn ông bị què ở Ninh Hoành trấn và các thị trấn lân cận, xác định được Hà Gia thôn có Vịnh Tin. Mười năm trước hắn nói với bên ngoài là vợ bỏ theo người khác, không tìm thấy. Nhưng hắn đã chết trong rừng từ chín năm trước.”

Chín năm trước? Hắn nhớ Lôi ngũ thúc từng nói sau khi một người đàn ông chết trong rừng, khu rừng bắt đầu sương mù dày đặc, không còn ai dám vào, người đàn ông đó chính là Vịnh Tin?

Tại sao Vịnh Tin lại chết trong rừng? Liệu có phải Tiểu Nguyệt báo thù? Chín năm trước, Tiểu Nguyệt vẫn là tân hồn, có năng lực giết hắn sao?

“Vịnh Tin chết như thế nào?” Ninh Bách Sơn hỏi.

Du sở trưởng nhìn hồ sơ vụ án năm đó nói: “Toàn thân gãy nhiều chỗ, nguyên nhân tử vong là do gáy đập vào đá, mất máu quá nhiều mà chết, thi thể một tuần sau mới được tìm thấy, đã bị côn trùng chuột bọ gặm nhấm đến biến dạng.”

Chín năm trước hắn không phải trưởng đồn công an Ninh Hoành trấn, vụ án này cũng không phải do hắn xử lý. Hiện tại mở lại mới phát hiện nhiều điểm nghi vấn.

Nếu như hồ sơ ghi, Vịnh Tin lạc đường trong sương mù dày đặc, không may trượt chân ngã xuống sườn núi, cơ thể va đập gãy nhiều chỗ, gáy đập vào đá ngất xỉu, rồi vì không ai phát hiện nên mất máu quá nhiều mà chết, thì nghe cũng hợp lý. Nhưng hắn chú ý đến một chi tiết trong biên bản khám nghiệm tử thi, trên trán Vịnh Tin có vết thương, trông giống như do dập đầu mạnh tạo thành?

Năm đó cảnh sát đã rà soát nhiều mặt, không tìm thấy nghi phạm sát hại, nên định tính là tai nạn.

Cha mẹ Vịnh Tin đã qua đời nhiều năm, khi xảy ra chuyện chỉ có đứa con trai đang học tiểu học là Vịnh Phượng Thắng, mới chín tuổi. Sau khi Vịnh Tin mất tích, chính Vịnh Phượng Thắng đã tự mình đến đồn công an báo án.

Ninh Bách Sơn cũng cảm thấy kỳ quặc, hắn đã ký khế ước với Hồi Long, có thể thông qua Hồi Long hỏi chuyện hồn phách Tiểu Nguyệt, hắn muốn gặp Tiểu Nguyệt.

“Du sở trưởng, ta muốn vào rừng xem thử, có tiện cho ta vào hiện trường vụ án không?”

“Được.”

“Đúng rồi, vụ án của A Hương có manh mối gì không?”

Du sở trưởng thở dài nói: “Theo phán đoán ban đầu của pháp y, A Hương chết từ mười lăm năm trước, chồng của cô ấy cũng chính là nghi phạm sau khi xảy ra chuyện đã nói vợ mang theo con gái bỏ trốn, sau đó đi nơi khác làm thuê, không bao giờ quay lại, hiện tại vẫn đang bị truy nã.”

Ninh Bách Sơn nói: “Du sở trưởng, các ngươi có thể tra thử đứa con gái bị lừa bán của A Hương không?”

Chấp niệm của A Hương có lẽ không chỉ là muốn hung thủ chịu trừng phạt, cô ấy còn hy vọng biết tin tức về con gái mình.

“Chúng ta sẽ cố gắng hết sức để tìm.”

Truyện liên quan