Quyển 1 · Chương 242: Anh nhất định đừng hiểu lầm

Nhìn trên mặt đất nằm hai cái “Nữ sát thủ”, Mã Thu Long đem che ở cái mũi thượng bức màn phá bố hơi hơi buông ra.

Thiển hút một ngụm, không có ngửi được cái loại này thanh hương vị.

Hẳn là cùng mở ra phòng cửa sổ có quan hệ.

Ánh mắt hướng dưới cửa phòng nhìn lại, Quang Tử vừa rồi nhét vào tới kia khối trang giấy còn ở.

Vì thế bước nhanh đi đến nhặt lên tới, phát hiện loại này trang giấy trung gian bộ vị ao hãm xuống, đem nó cầm chậm rãi tới gần mũi, không có cái loại này thanh hương vị.

Phỏng chừng là thuốc mê đã phát huy xong rồi.

Mã Thu Long thuận tay đem cửa phòng khóa trái, tiếp theo xoay người đi đến mép giường, phục hạ thân tử duỗi tay dò xét khống Dương Mật hơi thở: Hô hấp đều đều, không có gì vấn đề.

Ấn vừa rồi Từ Mỹ theo như lời, hẳn là trúng loại này gây tê khí thể, có thể làm người hôn mê ba cái giờ.

Làm Dương Mật trước tiên tỉnh lại cũng rất đơn giản, châm cứu cùng dùng nội lực thúc giục huyệt bức độc đều có thể.

Mà hai nữ sát thủ này đến bốn tiếng đồng hồ mới có thể tự nhiên tỉnh lại, muốn làm các nàng trước tiên tỉnh lại, phải dùng đầu đao châm một chút huyệt Dũng Tuyền ở lòng bàn chân.

Mã Thu Long thuận tay đem chăn trên giường đắp lên cho Dương Mật, sau đó ngồi vào vị trí giường đuôi.

Hai chân tùy ý đạp lên trên đùi Từ Mỹ xoa bóp, đầu óc bắt đầu phân tích.

Làm hắn trong lòng buông lỏng chính là: Mộc Hi ra lệnh cho hai người bọn họ là bắt sống mình, Dương Mật cũng không có bị xếp vào phạm vi mục tiêu, mang đi nàng chỉ là nhân tiện.

Ngược hướng suy luận, Mộc Hi cũng không có quy tội mình về việc Ngọc Như Ý mất tích.

Nhưng nếu hai nữ sát thủ này hành động thất bại rồi mất tích, Mộc Hi chắc chắn hoài nghi đến trên đầu mình.

Như vậy kế hoạch hành động tiếp theo của nàng, phỏng chừng sẽ càng thêm chu đáo chặt chẽ.

Có thể tạo cơ hội cho các nàng tới “bắt sống mình”, bất quá địa điểm phải chọn tốt, có thể đặt ở trên núi Bạch Hổ, ngôi cổ mộ tượng đá bỏ hoang kia rất thích hợp........

Mã Thu Long nhanh chóng xoay suy nghĩ trở lại, trước xử lý chuyện hiện tại.

Camera theo dõi khách sạn này bị hư hỏng, đối “sát thủ nhóm” mà nói sẽ bớt đi một ít phiền toái, đối mình mà nói cũng vậy.

Không biết lần hành động này, các nàng tới mấy người?

Bên ngoài khách sạn có phải hay không còn có người tiếp ứng?

Nghĩ đến đây, Mã Thu Long tiện tay kéo cái túi nilon lại gần, lấy từng chiếc ba cái điện thoại bên trong ra, thuận tiện ấn nút màn hình.

Trên cùng màn hình điện thoại đều không có thông báo tin tức, hơn nữa ba bộ điện thoại này đều đặt mật mã.

Vậy lại chờ hai mươi phút nữa, nếu ba bộ điện thoại này không có tin tức tới, chứng tỏ lần hành động này chỉ có hai người bọn họ.

Mã Thu Long đứng dậy khỏi giường, đi tới bên cửa sổ nhìn xuống phía dưới: Trước cửa khách sạn chỉ dừng một chiếc xe bán tải.

Mà trước cửa một nhà tiệm cơm ngay phía trước khách sạn, lại dừng một chiếc xe thương vụ cỡ lớn.

Đúng lúc Mã Thu Long nổi lên tâm tư xuống lầu điều tra, chiếc xe thương vụ này lại trực tiếp lái đi.

Mà ba bộ điện thoại đặt trên giường không có bất kỳ động tĩnh nào, chứng tỏ chiếc xe thương vụ này không có vấn đề.

Nghĩ ngược lại, nếu có người tiếp ứng, chiếc xe phỏng chừng sẽ đậu ở chỗ âm u, sau khi Từ Mỹ và Quang Tử đắc thủ sẽ phát một tin nhắn, xe rất nhanh có thể lái tới tiếp ứng.

Mã Thu Long xoay người đi tới chỗ cửa phòng, tắt đèn trong phòng, rồi lại đi tới bên cửa sổ chờ.

Thời điểm này đường phố huyện thành rất yên tĩnh, không có gì người đi đường, đèn đường cũng cách vài chục mét mới sáng một chiếc.

Nhìn từ trên xuống dưới, đoạn đường phố cơ bản là tối đen.

Mà đèn đường trên lối đi bộ bên phải khách sạn cũng tắt hết, tạo cho người cảm giác quạnh quẽ.

Mã Thu Long đứng bên cửa sổ kiên nhẫn chờ nửa tiếng đồng hồ, thế nhưng không có bất kỳ tình huống gì?

Vậy hành động.

Đem hai “Nữ sát thủ” này đưa vào không gian trước nhốt lại đã.

Mã Thu Long không bật đèn trong phòng, mà nương ánh trăng lọt qua cửa sổ, kéo hai người phụ nữ trên mặt đất lại gần nhau.

Rồi ôm eo các nàng bằng hai tay, thúc giục nội lực ý niệm chợt lóe, tại chỗ lóe vào không gian Ngọc Giới.

Lần này trần trụi hai chân vào không gian, dẫm phải kỳ nhông thì lòng bàn chân đầu tiên truyền tới cảm giác lạnh lẽo, ngay sau đó là ấm áp, làm Mã Thu Long giật mình.

Cúi đầu nhìn lại, hoá ra ôm hai người phụ nữ vào làm tăng trọng lượng, lập tức dẫm nát nội tạng con kỳ nhông dưới chân.

Trên bàn chân toàn là máu cá, Mã......

Mà tiếng kêu thảm thiết lúc lâm chết của con kỳ nhông này, làm toàn bộ kỳ nhông trong không gian đều im lặng xuống.

Hướng phòng giam Thạch Quy, giọng Ngọc Như Ý vang lên: “A Long, là ngươi tới rồi sao?”

Tiếp đó lại giải thích: “A Long, lần trước ta lo lắng ngươi gặp chuyện, ta chạy ra lều trại, ngươi ngàn vạn đừng hiểu lầm..........”

Mã Thu Long cũng không đáp lại, mặc cho nàng tiếp tục nói.

Hắn ném thẳng hai người phụ nữ ôm ở hông xuống đất đen, thân trần đi tới bên hồ rửa chân, tại chỗ lóe ra không gian.

Trong phòng khách sạn, Mã Thu Long bật đèn, trước hết đẩy chiếc xe phục vụ kia ra ngoài.

Tiếp đó nhặt chiếc áo ngực rơi trên mặt đất lên, nhét vào túi nilon “Chiến lợi phẩm”.

Kiểm tra nghiêm túc tình huống trong phòng: Dấu vết hai nữ sát thủ từng vào hoàn toàn không còn.

Để xoá hết mọi dấu vết, Mã Thu Long lấy một chiếc khăn lông từ trong phòng vệ sinh, lau luôn chỗ sàn nhà dính bùn đất đen.

Sau khi rửa sạch cát dính trên khăn lông này, tiện tay ném lên bồn rửa.

Đi tới mép giường kiểm tra lại lần ba bộ điện thoại kia: Vẫn không có bất kỳ tin tức gì.

Xem ra hành động bắt sống mình đêm nay, chính là hai người bọn họ.

Nhìn Dương Mật nằm trên giường, Mã Thu Long nghĩ nghĩ liền dùng ngón út tay phải móc túi nilon “Chiến lợi phẩm”, rồi xốc chăn ôm ngang nàng, lóe vào không gian Ngọc Giới.

Như vậy tương đối an toàn, trước để nàng ngủ một lát trong không gian.

Chờ xử lý xong hai nữ sát thủ, lại ôm nàng về phòng khách sạn ngủ.

Mã Thu Long nhẹ nhàng đặt Dương Mật lên giường đệm mềm lều trại thứ hai nguyên lai, túi nilon cũng tiện tay đặt bên cạnh nàng.

Rồi dẫn theo quần hai nữ sát thủ đi về phía phòng giam Thạch Quy.

Làm hắn cảm thấy xấu hổ là, mới đi được mười bước hơn, Từ Mỹ bị tay phải dẫn theo, quần nàng không chịu nổi trọng lượng cơ thể, trực tiếp rách toạc rơi xuống đất.

Mà Quang Tử bị tay trái dẫn theo cũng gần như vậy, quần cũng “xé” một tiếng rách toạc, chỉ là bị Mã Thu Long kịp thời chống đầu gối, không rơi xuống đất.

Hơi kỳ lạ, quần lót hai nữ sát thủ này mặc trên người, hoá ra chỉ là một mảnh vải?

Mà tiếng quần áo rách toạc, còn có tiếng trầm đục cơ thể Từ Mỹ rơi xuống đất, khiến Ngọc Như Ý lại kêu lên: “A Long, xảy ra chuyện gì?”

Truyện liên quan