Quyển 1 · Chương 254: Diện mạo trông cực kỳ xấu xí

Cái này dùng để nhốt người, lồng sắt phải lớn hơn một chút, cho người chút không gian đi lại, Mã Thu Long nghĩ nghĩ nói: “Độ cao hai mét, độ rộng và chiều dài mỗi cái ba mét đi!”

“Vậy lồng sắt này cậu có yêu cầu gì?” Chủ tiệm tiếp tục hỏi.

Mã Thu Long nghĩ nghĩ đáp lại: “Thanh sắt dài hai mươi centimet, độ rộng năm centimet đi!”

“Được, cậu chờ một lát, tôi lấy hai cây thép cho cậu xem.”

Chủ tiệm xoay người đi vào trong tiệm, rất nhanh liền lấy ra hai đoạn thép ngắn cũ giới thiệu: “Đây là thép thường, loại này là thép vân tay, cậu muốn dùng loại nào?”

Mã Thu Long duỗi tay nhận lấy hai đoạn thép đó đối chiếu một chút.

Chỉ bằng trọng lượng và xúc cảm, liền cảm thấy loại sau chất lượng tốt hơn một chút.

Vì thế trực tiếp chọn thép vân tay, hỏi giá tiền: “Lão bản, dùng loại thép này hàn cái lồng sắt hết bao nhiêu tiền?”

Thương nhân phản ứng đầu óc đều rất nhanh.

Chủ tiệm cũng lười nghĩ đối phương làm lồng sắt to như vậy để làm gì.

Hắn trực tiếp hỏi ngược lại: “Cậu muốn đặt làm mấy cái, số lượng nhiều thì giá chắc chắn thấp hơn một chút.”

Mã Thu Long suy nghĩ một chút rồi đáp: “Vậy đặt làm ba cái lồng sắt hết bao nhiêu tiền?”

“Ít nhất phải sáu nghìn tệ, tôi còn phải chịu trách nhiệm giao hàng tận nhà.”

Chủ tiệm nói những lời này là cố ý quay đầu nhìn vào trong tiệm, dùng ánh mắt liếc quan sát phản ứng biểu tình của khách hàng.

Sáu nghìn thì sáu nghìn.

Thân gia trăm vạn Mã Thu Long cũng lười mặc cả, gật đầu với chủ tiệm: “Mấy ngày nay có thể làm xong không?”

“Khoảng ba ngày, đúng rồi, lồng sắt làm xong thì giúp cậu giao đến đâu?”

Cái lồng sắt thép này thể tích lớn, tốt nhất là giao hàng buổi tối, có thể giao đến ngoài đường thôn ngoại Đào Hoa thôn ruộng bắp đó.

Nghĩ đến đây, Mã Thu Long lấy điện thoại ra lắc lắc: “Chúng ta thêm WeChat, làm xong cậu báo cho tôi.”

“Được!”

Hai người sau khi thêm bạn bè, chủ tiệm có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu: “Tiểu tử, vậy cậu trước đặt cọc một nửa tiền đi!”

“Không thành vấn đề!”

Mã Thu Long sau khi trả tiền xong, nhíu mày: “Lão bản, ba ngày thời gian quá dài, tôi thêm năm trăm tệ, bảo con trai cậu gọi thêm vài người làm gấp, tối nay có thể làm xong không?”

“Tôi giúp cậu hỏi xem!”

Chủ tiệm lập tức gọi điện thoại cho con trai, rất nhanh có kết quả:

Muốn lấy hàng tối nay thì thêm một nghìn tệ nữa.

Mã Thu Long làm việc cũng sảng khoái.

Chuyển trước tiền tăng giá một nghìn tệ cho chủ tiệm, rồi chỉ vào đồ mình mua: “Vậy cậu giao hàng miễn phí một chuyến.”

“Không thành vấn đề.”

Tiếp đó Mã Thu Long mở xe điện đi theo sau xe ba bánh nhỏ, một trước một sau chạy tới ruộng bắp ngoại ô huyện thành, mất khoảng mười phút.

Chủ tiệm rất không hiểu cách sắp xếp giao hàng như vậy của hắn.

Lúc hỗ trợ dỡ hàng thuận miệng hỏi: “Tiểu tử, mảnh ruộng bắp này là nhà cậu à?”

“Nhà anh họ tôi!”

“Vậy cậu mua lều trại là để dựng ở đây à?”

Mã Thu Long tùy tiện tìm lý do: “Tôi mua hộ người khác, chúng ta dỡ đồ ở đây là được, lát nữa sẽ có người tới lấy.”

“Ồ!”

“Vậy ba cái lồng sắt tối nay cũng giao tới đây à?”

Mã Thu Long lắc đầu: “Không phải, là một người bạn ở thôn Hạnh Hoa nhờ tôi đặt làm, đến lúc đó cậu giao lồng sắt trước tới quốc lộ khẩu thôn Đào Hoa.”

Câu nói này nghe có vẻ kỳ quái, mà chủ tiệm cũng không để ý.

Hắn hôm nay nói nhiều nguyên nhân rất đơn giản: Anh chàng đẹp trai này mua đồ rất sảng khoái, làm quen một chút, sau này biết đâu còn có sinh ý khác tới cửa.

Vì thế bắt đầu làm quen: “Tiểu tử, cậu là thôn nào? Có bạn gái chưa?”

Quả nhiên có chút thu hoạch.

Mã Thu Long vì không muốn trả lời vấn đề của hắn, chuyển chủ đề: “Lão bản, loại lều lớn nhà bạt đó, cậu có thể điều hàng tới không?”

Câu này vừa nói xong hắn liền có chút hối hận.

Hoàn toàn có thể mua trên điện thoại, nhờ người khác mua thì tương đương lại qua một tay.

Mà đáp lại của chủ tiệm lại rất nhiệt tình: “Cậu tìm đúng người rồi, cháu gái tôi chuyên bán loại lều trại này, chất lượng chuẩn cmnr.”

“Đúng rồi, loại lều lớn này linh kiện nhiều, dựng lên rất phiền toái, bất quá tôi biết dựng, cậu muốn mua mấy cái?”

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của chủ tiệm, Mã Thu Long cũng không biết hắn nói thật hay giả.

Vì thế thuận miệng đáp: “Cậu có thể điều hàng là được, khi nào tôi muốn mua sẽ nhắn tin cho cậu.”

“Tốt.”

Hàng trên xe ba bánh vốn không nhiều, sau khi chủ tiệm bê xuống một chồng thùng nước nhỏ, chà chà tay nói:

“Tôi ở chợ bán sỉ thành tây làm hơn hai mươi năm, sau này cậu cần gì cứ nói với tôi, tôi đều có thể giúp cậu giải quyết, giao hàng tận nhà miễn phí.”

Mã Thu Long lịch sự gật đầu với hắn: “Tốt!”

“Ừ, vậy tôi đi trước, tối gặp.”

Nhìn chủ tiệm điều khiển xe ba bánh nhỏ rời đi, Mã Thu Long cố ý đi theo ra khỏi ruộng bắp, nhìn hai bên đường đất: Một bóng người đi đường cũng không có.

Vì thế quay người đi tới bên đống vật tư trong ruộng bắp bắt đầu làm việc.

Đầu tiên hai tay xách năm cái lều trại lóe vào không gian Ngọc Giới, có chút ngoài ý muốn là: Ngọc Như Ý thế nhưng chạy ra khỏi lều Thạch Quy, nằm trên giường đệm mềm ngủ?

Chiếc giường đệm mềm này cách điểm dừng chân khi lóe vào không gian khoảng chừng năm mét.

Mã Thu Long thấy thân thể nàng nằm nghiêng, vừa khéo quay lưng về phía mặt hồ, mình đột nhiên lóe vào không gian, nàng cũng không phát hiện.

Mà hộp giấy hạt giống nhân sâm trước kia đặt trên giường, cùng túi nilon “chiến lợi phẩm”, thì bị nàng đặt xuống chân giường.

Con đàn bà chết tiệt này thế nhưng lấy áo tắm dài cởi ra làm gối đầu, trên người chỉ mặc cái quần lưới đánh cá, cũng không biết gương mặt nàng bây giờ sưng thành dạng gì?

Điều làm Mã Thu Long cảm thấy có chút bực bội là:

Bên hồ những con kỳ nhông kêu to rất lớn, mà Ngọc Như Ý trong tình huống như vậy vẫn ngủ được?

Trước tiên đem đồ bên ngoài di chuyển vào đã.

Mã Thu Long nhẹ nhàng đặt túi lớn lều trại đang xách xuống, rồi lập tức lóe ra khỏi không gian.

Đem hai bó dây thừng thô, túi nhựa đựng thuốc bắc, thùng nước nhỏ đều ném vào thùng nước lớn, hai tay ôm rồi lại lóe vào không gian.

Lần này vừa vào liền nghe tiếng mắng chửi khàn khàn ầm ĩ của Đao Ca:

“Tao chửi tổ tông nhà mày, có người không, lão tử đói rồi, mang cho tao ít đồ ăn, tao chửi.”

Tiếp đó hắn lại mắng: “Tao chửi cả nhà mày, ngồi tù cũng có giường ngủ, có người không? Tao chửi tổ tông mười chín đời nhà mày.”

Mã Thu Long lúc này mới nhớ ra, lần trước cho Đao Ca ăn bánh bao vẫn là ngày hôm qua, xem ra phải cho hắn ăn thêm chút gì đó.

Phỏng chừng là bị Đao Ca tức giận mắng Thanh Sở ảnh hưởng, nằm ở đệm mềm trên giường Ngọc Như Ý thực đột nhiên mà trở mình, ngay sau đó liền ngồi dậy.

Chỉ thấy nàng nửa bên mặt sưng thành đầu heo, bầm tím màu xanh lơ.

Một con mắt cũng bị ép thành khe hẹp, bộ mặt thoạt nhìn kỳ xấu vô cùng.

Truyện liên quan