Quyển 1 · Chương 244: Để ngày mai xử lý tiếp

Mã Thu Long rõ ràng có thể cảm nhận được sự dao động cảm xúc của Ngọc Như Ý.

Chính mình cũng chưa nhắc đến việc giết Quang Tử và Tử Mỹ, nàng thế nhưng tự mình suy diễn ra chuyện giá họa Tân Môn Mã gia.

Hơn nữa nói năng có phần lộn xộn.

Lúc đầu là nói đừng giết Sơn Điền Quang Tử, ngay sau đó lại nói đừng giết cả hai người bọn nàng.

Trong chuyện giá họa Tân Môn Mã gia, lời Ngọc Như Ý vừa nói không nhất quán với kiến nghị trước đó của nàng.

Trước đó nàng từng nói là giết người rồi quăng xác vào địa bàn sản nghiệp của Mã gia.

Hiện tại lại xía vào: Chỉ có giết chết Mộc Hi cấp bậc tổ trưởng mới có tác dụng?

Đối với hai nữ sát thủ này và Ngọc Như Ý, ý tưởng của Mã Thu Long vẫn giống như trước: Giam các nàng ở trong không gian ngọc giới trước, chờ sự tình kết thúc rồi mới quyết định.

Đang muốn há miệng đáp lời, Ngọc Như Ý duỗi tay chỉ về phía Quang Tử, nài nỉ: "A Long, ngươi ngàn vạn đừng giết nàng, hãy tha mạng cho cả hai người bọn ta!"

Ngọc Như Ý này đã chủ động đề nghị dâng thân rất nhiều lần rồi;

Nàng lôi luôn cả đứa tên Quang Tử này vào, chắc là muốn giữ mạng cho nàng.

Đối với hai nữ sát thủ này, Mã Thu Long cũng không nảy sinh sát tâm.

Bèn gật gật đầu với Ngọc Như Ý: "Đừng vội, hôm nào ta rảnh rồi hãy nói!"

Mã Thu Long khẩu thị tâm phi, ở cái tuổi này rất muốn nếm thử tư vị của phụ nữ trung niên, nhưng lúc này thời cơ không mấy thích hợp.

Hơn nữa, những người như Ngọc Như Ý và người đàn bà tên Quang Tử này đều còn non, chăn gối xong, các nàng chẳng khác nào là phụ nữ của mình.

Đến lúc đó thả ra cũng không hay, mà giết đi lại càng không phải.

Cái loại tâm lý tình kết kỳ lạ đặc thù này của hắn, người bình thường không thể hiểu được.

Nếu để nhà tâm lý học phân tích thì: Hắn là một người đàn ông có "trách nhiệm tâm" và "tình yêu" đều cực kỳ mãnh liệt.

Nhìn cặp mắt ướt át của Ngọc Như Ý, Mã Thu Long đưa tay gãi gãi trán, lảng sang chuyện khác: "Mọi ngóc ngách trong sơn cốc này, nàng đều kiểm tra qua chưa?"

Ánh mắt nóng bỏng trong mắt Ngọc Như Ý dần tắt đi, nàng gật đầu đáp:

"Ừ, ta không định bỏ trốn, chỉ đi loanh quanh thôi, trong cái hồ kia kỳ nhông nhiều quá."

Đầu óc Mã Thu Long linh cơ vừa động, tiện thể tiết lộ cho nàng chút thông tin:

"Nơi này vốn dĩ là để nuôi kỳ nhông, vì điều tiết nhiệt độ và chất lượng không khí ở đây, toàn bộ sơn cốc được bao bọc bằng pha lê đặc biệt."

Bí ẩn lớn nhất trong lòng Ngọc Như Ý là: A Long đã vào đây từ nơi nào.

Nghe hắn nói vậy, lập tức nghĩ thông suốt mấu chốt: Lối ra vào của sơn cốc này được thiết đặt "cơ quan".

Mã Thu Long thấy ánh mắt nàng có chút biến hóa, bèn hỏi tiếp: "Người đàn ông bị nhốt trong chiếc lều kia, nàng cũng đi nhìn rồi chứ?"

"Nhìn rồi, ta chỉ đứng ở cửa nhìn hai mắt, không đi vào, nơi đó thối lắm." Ngọc Như Ý hít hít mũi.

"Vậy nàng có nói chuyện với hắn không?"

"Không, lúc ta lén nhìn hắn, hắn đang nghiêng đầu ngủ."

Để tiếp tục dời đi sự chú ý của Mã Thu Long, không truy cứu chuyện tự ý chạy ra khỏi lều nữa, Ngọc Như Ý nói tiếp bằng giọng điệu đáng thương:

"A Long, ngươi giúp ta thay băng gạc cầm máu được không?"

Thực ra trước đó hai giờ, nàng đã tự thay thuốc một lần rồi.

Mà Mã Thu Long đối với chiêu lảng tránh chuyện như vậy của nàng trong lòng rõ như ban ngày, nên cũng không vạch trần, gật đầu: "Nàng chuẩn bị sẵn băng gạc và nước muối đi."

Trong lòng Ngọc Như Ý thở phào nhẹ nhõm, nàng rất rõ ràng thân phận tù phạm của mình trước mắt.

A Long chịu thay băng gạc, đồng nghĩa với việc chuyện chạy ra khỏi lều đã được bỏ qua.

Nàng gật đầu, vẻ mặt biết ơn nói: "A Long, ta vẫn không để vết thương dính bẩn, không cần nước muối rửa, cứ thay băng gạc trực tiếp là được."

"Biết rồi!"

Nhìn Ngọc Như Ý đứng dậy đi lấy hộp y dược.

Mã Thu Long thúc giục nội lực điểm vào đầu và ngực Sơn Điền Quang Tử.

Thời điểm này cũng khoảng đêm khuya, cách điểm huyệt này có thể khiến nàng hôn mê tám tiếng, sau khi tỉnh dậy còn toàn thân vô lực thêm hai tiếng nữa.

Kéo dài mười tiếng trước đã, ngày mai lại tiến vào không gian xử lý.

Ý tưởng của Mã Thu Long là: Cần mua thêm ba chiếc lều, dựng một chiếc ở vị trí chớp vào không gian, hai chiếc còn lại dựng cạnh phòng giam rùa đá.

Về con rùa đá, ở quảng trường ngôi cổ mộ Bạch Hổ Sơn còn một con;

Cũng có thể bỏ tiền đặt làm hai cái lồng sắt thép để giam người, đối phó với "tù phạm" có nội lực thì phải dùng thép to.

Sau khi điểm xong huyệt vị trên người Sơn Điền Quang Tử, Mã Thu Long xoay người lật thi thể Tử Mỹ lại, ra tay điểm luôn vài huyệt.

Tên nữ nhân chết tiệt này quần áo trên người rách bươm thành mấy mảng lớn, thân thể bị ngăn lại như vậy, mảnh vải nhỏ hẹp kia trông rất bắt mắt.

Vì thế.......

Truyện liên quan