Chương 2: Thẻ tre

Nhìn dòng xe cộ qua lại trên đường, tâm trí tôi bắt đầu phiêu lãng, trong đầu chợt nhớ về cuộc điện thoại của Trần Ngôn mấy ngày trước.

Từ lúc nghỉ việc ở công ty cũ, tôi và Trần Ngôn vẫn thường liên lạc, nhưng theo thời gian trôi qua, mối liên hệ ấy cũng dần đứt đoạn.

Mối quan hệ giữa người với người, luôn vì khoảng cách mà trở nên xa lạ.

Lần cuối cùng tôi nhận được điện thoại của hắn đã là nửa năm trước, khi hắn gọi vay tiền, không biết lần này hắn tìm tôi có chuyện gì.

“Tiểu tử, dạo này cậu thế nào rồi?”

Nghe giọng nói vừa quen thuộc lại vừa có chút xa lạ của Trần Ngôn truyền đến từ đầu dây bên kia, tâm trạng tôi bỗng trở nên phấn chấn: “Vẫn thế thôi, sao hôm nay lại nhớ đến tôi thế?”

Tôi trêu chọc: “Chẳng lẽ lại định mượn tiền à? Nói trước là quá một vạn thì cậu tìm người khác đi nhé.”

“Lần này thật sự không phải vay tiền.” Trần Ngôn cười lớn trong điện thoại, “Anh em sắp kết hôn rồi, thứ bảy này, có rảnh không?”

Tôi sững sờ, kết hôn?

Mới bao lâu chứ, cái gã Trần Ngôn cứ thấy phụ nữ là đỏ mặt kia mà cũng sắp kết hôn rồi sao?

“Này, nghe thấy không đấy?”

“À, ừ, nghe thấy, tuần này hả?” Tôi trăm mối cảm xúc ngổn ngang, “Rảnh, rảnh chứ, cậu gửi địa chỉ đi, tôi nhất định đến!”

“Cậu dù không rảnh cũng phải cố mà sắp xếp thời gian cho tôi.”

Trần Ngôn gửi cho tôi một địa chỉ ở Hàm Dương.

Lần cuối tôi đến Tây An là hồi năm hai đại học, đi cùng mấy người bạn xem tượng binh mã, chớp mắt đã bao nhiêu năm trôi qua.

Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng hồi ức, người gọi đúng là Trần Ngôn.

“Alo, đến nơi chưa?” Điện thoại vừa kết nối, giọng Trần Ngôn đã vang lên.

Tôi khẽ cười: “Vừa xuống máy bay, bên cậu thế nào rồi?”

“Mọi thứ hòm hòm cả rồi, chỉ chờ tiệc rượu tối nay thôi. Cậu đang ở đâu, tôi bảo người qua đón.”

Nghe giọng là biết tâm trạng hắn đang rất tốt, cũng phải thôi, hôm nay là ngày đại hỉ của hắn mà.

Tôi cười ha hả: “Không cần đâu, cậu cứ gửi địa chỉ, tôi tự bắt xe qua là được, cậu còn bận rộn cả ngày cơ mà?”

“Không sao, giờ rảnh lắm. Cậu vẫn ở sân bay đúng không? Đợi ở cửa nhé, biển số xe Thiểm DXX82X, hai mươi phút nữa đến.”

Chưa đợi tôi kịp nói gì, Trần Ngôn đã cúp máy. Tôi chỉ biết cười khổ, cái gã này vẫn tính nóng nảy như ngày nào.

Tôi bước ra khỏi sân bay, nhìn quanh quất rồi tìm một vị trí dễ thấy bên lề đường để đứng.

Với cái tính nóng nảy kiểu nhà quê của Trần Ngôn, không biết hắn đã đưa số điện thoại của tôi cho người đón chưa. Thôi kệ, lát nữa không tìm thấy thì họ tự khắc gọi cho tôi.

Tôi châm một điếu thuốc, chán nản lướt điện thoại.

Chẳng bao lâu sau, một chiếc ô tô con dừng lại trước mặt tôi.

Tôi ngẩng đầu nhìn, chiếc Audi màu đen, biển số đúng như Trần Ngôn đã báo.

Nhìn đồng hồ, từ lúc Trần Ngôn cúp máy mới trôi qua mười lăm phút.

Xe vừa dừng hẳn, cửa kính bên ghế phụ đã hạ xuống. Điều làm tôi ngạc nhiên là trên ghế phụ còn có một người, đeo kính râm, cửa sổ vừa hạ xuống đã nhìn ngó xung quanh, rõ ràng là đang tìm người.

Tôi bước tới gõ cửa kính, mỉm cười chào hỏi: “Chắc các anh đang tìm tôi.”

Người nọ lúc này mới nhìn thấy tôi, đẩy kính râm xuống, lộ ra đôi mắt tam giác, đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt cuối cùng dừng lại ở chiếc ba lô của tôi.

Hắn quay đầu nhìn tài xế, cửa sau bật mở, lúc này tôi mới thấy trên ghế sau cũng có người.

Là một gã tóc vàng, vừa nhìn thấy tôi đã lộ ánh mắt bất thiện.

Trần Ngôn cũng chu đáo quá mức rồi, bảo người đến đón không thôi chưa đủ, còn cử tận ba người, sợ tôi đi đường buồn chán sao?

Nhưng mấy người này trông có vẻ kỳ quặc, cảm giác không giống người tốt cho lắm.

Tuy nhiên, không thể trông mặt mà bắt hình dong, dù sao người ta cũng cất công đến đón mình.

“Lên xe.”

Gã mắt tam giác thấy tôi đứng ngẩn ra liền thúc giục. Tôi lúc này mới phản ứng lại, gật đầu chào gã tóc vàng ở ghế sau rồi ôm ba lô chui vào trong.

Chưa kịp ngồi vững, cửa xe đã khóa chặt, cửa kính cũng kéo lên.

Tôi còn chưa kịp tự giới thiệu, gã tóc vàng và gã mắt tam giác nhìn nhau qua gương chiếu hậu, rồi từ bên cạnh lấy ra một chiếc hộp gỗ đưa tới trước mặt tôi.

Chiếc hộp to cỡ bàn phím, cao khoảng hai ngón tay.

Tôi hơi ngơ ngác, thầm nghĩ chẳng lẽ Trần Ngôn lại khách sáo đến mức chuẩn bị sẵn quà gặp mặt cho tôi sao?

Gã mắt tam giác nhìn qua gương chiếu hậu thấy tôi không nhận hộp, giọng trầm thấp nói: “Kiểm tra đồ đi.”

Tôi theo bản năng ậm ừ rồi đón lấy, vừa chạm tay đã thấy nặng trĩu, không biết là do trọng lượng chiếc hộp hay đồ bên trong.

Tôi hơi nghi hoặc, chẳng lẽ đây là phong tục của người Tây An?

Khi cưới xin, bạn bè đến dự bắt buộc phải nhận quà gặp mặt, lại còn phải kiểm tra?

Tôi nghĩ thầm, nếu đúng là vậy thì nhập gia tùy tục thôi.

Một số nơi rất coi trọng các nghi thức truyền thống, nếu làm không tốt thì chuyện nhỏ thành chuyện lớn, phá hỏng không khí ngày vui thì không hay.

Hộp không khóa, chỉ cài chốt, tôi vội vàng mở chốt ra.

Bên trong đồ vật càng làm ta không hiểu ra sao, thứ này nhìn qua vậy mà lại giống như một cuốn thẻ tre?

Cuốn thẻ tre này trông có vẻ đã có từ lâu đời, cổ kính, ngay cả một thường dân như ta cũng biết đây là một món đồ có lịch sử.

Nói không chừng chính là thứ tổ tiên Trần Ngôn truyền lại, chẳng lẽ là gia phả hay thứ gì đó tương tự?

Ta ngẩng đầu, dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Hoàng Mao, muốn biết từ miệng hắn bước tiếp theo của tập tục này nên làm thế nào.

Hoàng Mao nhìn chằm chằm ta không nói một lời, ánh mắt kia quái dị không sao tả xiết, giống như đang đánh giá con mồi, hoàn toàn không có ý định mở miệng.

Ta bị hắn nhìn đến mức thật sự không thoải mái, thầm nghĩ gã này chắc không phải là gay đấy chứ.

Lúc này, gã Mắt Tam Giác phía trước lại lên tiếng: “Mở ra đi.”

Ta đáp lời, đặt chiếc ba lô đang ôm trong lòng lên ghế.

Tầm mắt Hoàng Mao rời khỏi người ta, rơi xuống chiếc ba lô.

Ta chú ý qua gương chiếu hậu thấy tầm mắt Mắt Tam Giác cũng dừng lại trên ba lô của mình.

Ta không dám chậm trễ, đặt hộp gỗ lên đầu gối, hai tay nâng thẻ tre lên.

Nói thẻ tre này trông có vẻ lâu đời chỉ là lời khách sáo, mức độ rách nát của nó, nếu không vứt ở đống rác ngâm ba bốn năm thì tuyệt đối không đạt được hiệu quả như vậy.

Lúc nâng lên, ta gần như cho rằng nó sẽ tan tành tại chỗ.

Điều khiến ta nhẹ nhõm là cho đến khi mở thẻ tre ra, nó vẫn giữ được nguyên vẹn, xem ra công phu bảo dưỡng làm cũng không tệ lắm.

Thẻ tre sau khi mở ra cũng không tính là quá dài, vừa mở ra ta liền thấy những chữ bên trên, nhưng chẳng hiểu lấy một chữ.

Bên trên là một vài kiểu chữ ta chưa từng thấy qua, ta không nghiên cứu về văn học hay thư pháp, cũng không biết đó là kiểu chữ gì, lần này đã khơi dậy sự tò mò của ta.

Tật xấu lớn nhất của ta chính là tính hiếu kỳ đặc biệt nặng, gặp được chuyện cảm thấy hứng thú là thế nào cũng phải tìm hiểu cho ra ngô ra khoai mới thôi.

Truyện liên quan