Chương 4: Thoát hiểm

Đây là muốn đưa ta đi đâu?

“Đại ca, nếu là hiểu lầm, vậy có thể cho ta xuống xe trước được không?”

Ta thận trọng thăm dò hỏi, ba người trên xe lại chẳng ai trả lời.

Không khí trong xe ngột ngạt vô cùng, ta đành co rúm vào một góc, cố gắng giữ khoảng cách với gã tóc vàng bên cạnh, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe tự hỏi bước tiếp theo nên làm gì.

Điện thoại đang nằm trong tay gã mắt tam giác, cầu cứu là chuyện không thể nào.

Nếu cửa xe không khóa, ta còn có thể tìm cơ hội nhảy xe khi tốc độ còn chậm, nhưng cửa xe đã bị khóa chặt.

Đánh nhau ư? Ba gã này nhìn qua đều là hạng người tàn nhẫn, mấu chốt là bọn chúng còn có súng, thật sự động thủ thì cái thân hình mảnh khảnh này của ta chỉ có nước bị làm thịt.

Nghĩ tới nghĩ lui cũng chẳng tìm ra phương pháp nào hay, suy đi tính lại vẫn thấy cứ án binh bất động là tốt nhất.

Ít nhất cho đến hiện tại, bọn chúng vẫn chưa có ý định xử lý ta, ta tạm thời vẫn an toàn.

Nếu làm ra hành động gì chọc giận bọn chúng, nói không chừng lại thành ra khéo quá hóa vụng.

Hiện tại chỉ đành đặt hy vọng vào Trần Ngôn, mong rằng hắn có thể nhận ra tình cảnh của ta mà báo cảnh sát.

Điện thoại của ta đột nhiên lại vang lên, tuy không nhìn thấy màn hình nhưng ta biết chắc chắn là Trần Ngôn.

Ta vốn chẳng có bạn bè, cái điện thoại quèn này một tháng nhận được ba cuộc gọi đã là nhiều lắm rồi.

Gã mắt tam giác liếc nhìn, tắt máy, tháo pin, mở cửa sổ xe rồi ném thẳng điện thoại ra ngoài.

“Này anh…”

Ta theo bản năng muốn nổi cáu, nhưng chỉ thốt ra được hai chữ đã nhận thức được tình cảnh cá nằm trên thớt của mình, đành nuốt hết những lời định nói vào trong bụng.

Điện thoại mất thì mua cái khác là được, mạng mà mất thì có bao nhiêu tiền cũng không mua lại được.

Ta vốn không phải kẻ hèn nhát, hồi nhỏ mỗi lần nghe hàng xóm gọi là Thiên Sát Cô Tinh, ta đều xông lên đánh bọn chúng, bất kể đối phương đông người thế nào.

Tuy hầu như lần nào cũng vì chênh lệch quân số mà bị đánh sưng mặt như đầu heo, nhưng ta vẫn cứ càng thua càng đánh.

Hơn nữa ta là kẻ rất thù dai, mấy đứa trẻ bắt nạt ta mà ta đánh không lại, ta sẽ chờ lúc chúng lẻ loi một mình rồi cho một trận tơi bời.

Thời gian lâu dần, đám trẻ đó đều sợ ta, người dám gọi biệt danh của ta cũng ngày càng ít đi.

Nhưng hiện tại là tình thế bắt buộc, hơn nữa đối phương còn có súng.

Công phu cao đến mấy cũng sợ dao phay, ngươi có cường hãn đến đâu cũng sợ viên đạn, ta dù có ngầu đến mấy cũng không đỡ được đạn.

“Đại ca, giờ làm sao đây?”

Gã tài xế nãy giờ im lặng lên tiếng hỏi, gã mắt tam giác lại đeo kính râm lên, từ gương chiếu hậu không thể nhìn rõ ánh mắt hắn.

Hắn không trả lời, chỉ nhìn thẳng về phía trước, không biết đang suy tính điều gì.

Đúng lúc này điện thoại vang lên, tiếng chuông phát ra từ trong lòng gã mắt tam giác.

Gã mắt tam giác nhìn màn hình, ấn nút nghe, áp điện thoại vào tai nhưng không nói gì, vừa nghe vừa liếc nhìn ta qua gương chiếu hậu.

“Năm phút nữa chúng ta đến.” Gã mắt tam giác chỉ nói vỏn vẹn một câu rồi cúp máy, sau đó ra lệnh cho tài xế quay đầu.

Gã tóc vàng vui vẻ hỏi: “Đại ca, là lão bản ạ?”

Gã mắt tam giác nhìn ta qua gương chiếu hậu một cái rồi ừ một tiếng.

Gã tóc vàng lập tức tươi cười rạng rỡ, lại chỉ vào ta hỏi: “Vậy còn hắn thì sao?”

Tim ta thắt lại, cuối cùng cũng nhắc đến ta rồi.

Không đợi gã mắt tam giác mở miệng, ta vội vàng nói: “Cái đó… các vị đại ca, nếu các anh đã tìm được người cần tìm, ta cũng không làm chậm trễ việc của các anh nữa. Tất cả chỉ là hiểu lầm nhỏ, các anh đều là người làm việc lớn, cần gì phải so đo với tiểu nhân vật như ta, không bằng thả ta đi?”

Gã mắt tam giác dường như đang cân nhắc, có lẽ vì người mua thực sự sắp đến nên tâm trạng hắn khá hơn, hắn không vì lời nói của ta mà nổi giận.

Thấy hắn không có dấu hiệu tức giận, ta tiếp tục nói: “Hơn nữa, các anh giao dịch mà mang theo người ngoài cũng không tiện, ta cái gì cũng không biết, chỉ là…”

Ta vốn định nói là chỉ thấy các anh có súng, nhưng lại không dám nói ra, sợ nhắc nhở gã mắt tam giác, sợ hắn phát rồ lên mà diệt khẩu ta.

Thực ra trong lòng ta thừa biết đây chắc chắn là giao dịch phi pháp.

Đang lúc giao dịch ai lại làm thần thần bí bí như vậy, mấu chốt là còn mang theo súng, đâu phải đang đóng phim truyền hình.

Thẻ tre kia hẳn là vật phẩm giao dịch, nhìn bộ dạng dàn trận sẵn sàng đón quân địch của bọn chúng thì phi vụ này chắc chắn không nhỏ.

Ta đoán thẻ tre này có lẽ là cổ vật, mấy gã này chắc là dân buôn đồ cổ.

Dân buôn đồ cổ tuy không bằng tội phạm ma túy, nhưng quốc gia nghiêm khắc đả kích việc buôn bán cổ vật, bị bắt được chắc chắn sẽ bị xử rất nặng.

Cho nên độ tàn nhẫn của dân buôn cổ vật so với tội phạm ma túy cũng chẳng kém cạnh là bao.

Gã mắt tam giác trầm ngâm một hồi, như đã đưa ra quyết định, chậm rãi mở miệng: “Nếu chuyện hôm nay có người khác biết…”

Vừa nghe gã nói vậy, ta lập tức yên tâm hơn một chút, không đợi hắn nói hết câu, ta vội vàng bày tỏ thái độ: “Ta đảm bảo chuyện hôm nay tuyệt đối không tiết lộ nửa lời, nếu không thì thiên lôi đánh chết, không được chết tử tế!”

Gã mắt tam giác cười quỷ dị: “Không cần phiền đến ông trời, mấy anh em chúng ta sẽ tiễn ngươi một đoạn.”

Gã tài xế và gã tóc vàng ha hả cười, tiếng cười nghe âm trầm, ta cũng chỉ đành gượng cười theo hai tiếng.

Đột nhiên nghe thấy tiếng chụp ảnh phía trước, tiếp đó gã mắt tam giác ném một thứ vào người ta.

Ví tiền của ta.

Phía trước, gã mắt tam giác quơ quơ điện thoại ra hiệu cho ta xem, trên màn hình là ảnh chụp căn cước công dân của ta.

“Thân phận của ngươi chúng ta đã nắm trong tay, hòa thượng chạy được chứ miếu không chạy được, nếu xảy ra vấn đề gì, mấy anh em chúng ta sẽ tới tận cửa bái phỏng.”

Tôi liên tục xua tay: “Không dám, không dám, đại ca cứ yên tâm, hôm nay tôi chẳng nhìn thấy gì cả.”

Tôi vừa định thu hồi ví tiền, gã tóc vàng đã nhanh tay hơn cướp lấy, vét sạch mấy trăm đồng trong ví nhét vào túi mình, rồi mới ném ví trả lại cho tôi.

Tôi không dám ý kiến, vội vàng nhét ví vào túi.

Gã mắt tam giác cười khinh miệt: “Dọn dẹp đồ đạc của ngươi đi.”

Tôi như được đại xá, vơ vội đống đồ gã tóc vàng vừa lục lọi nhét vào ba lô, bao lì xì tám trăm tệ trong đó cũng bị gã lấy mất, tôi đương nhiên không dại gì mà đòi lại.

Tiền quan trọng hay mạng quan trọng, đạo lý này tôi hiểu rõ.

Đồ đạc vừa nhét xong, tôi nghe gã mắt tam giác ra lệnh: “Dừng xe.”

Xe vừa đỗ lại, tôi chẳng kịp kéo khóa ba lô, vội vã mở cửa xe, trốn chạy như một kẻ mất hồn.

Cửa xe đóng sầm, cửa kính hạ xuống, gã mắt tam giác quơ quơ chiếc điện thoại trên tay, tôi hiểu ý gật đầu.

Chiếc xe lao vút đi, tim tôi vẫn đập loạn nhịp, mãi chưa thể bình tĩnh lại.

Đúng là chuyện quái gì thế này, đi ăn tiệc cưới mà suýt chút nữa bỏ mạng ở Tây An.

Lúc này tôi mới nhớ ra mục đích đến Tây An, định gọi điện cho Trần Ngôn, sờ vào người mới nhớ ra điện thoại đã bị gã mắt tam giác ném mất rồi.

Cú sốc này khiến tôi hoảng sợ không ít, hồn vía lên mây, đầu óc cũng trở nên trì trệ.

Tôi nhìn quanh tìm người mượn điện thoại, số của Trần Ngôn là do tôi và cậu ấy cùng đi đăng ký, hai số chỉ khác nhau đúng một chữ số, nếu không thì tôi cũng chẳng tài nào nhớ nổi.

Truyện liên quan