Chương 6: Mắc kẹt

Tôi sửng sốt, lập tức ý thức được mình đã bị gài bẫy.

Thật không ngờ lại bị chơi xỏ, kẻ này trông vẻ ngoài hiền lành mà hóa ra cũng là một lão cáo già thâm độc.

“Vẽ ra đi.” Đầu Đinh không dây dưa với tôi về vấn đề trí nhớ tốt hay xấu, đưa giấy và bút tới.

Tôi cũng chẳng màng việc hắn có kiêng dè gì vì tôi nhớ quá tốt hay không, nhận lấy giấy bút, hồi tưởng một lát rồi vẽ lên giấy.

Tôi nhớ rõ tổng cộng có ba chữ, một chữ rất giống chữ Hậu nhưng thiếu mất nét ngang ở giữa, một chữ tương tự chữ Bảo.

Còn một chữ là chữ Thổ bên trên thêm chữ U, tôi nhớ được chữ này không phải vì nó giống chữ Hán nào, mà hoàn toàn là do hình dáng nó khá đặc biệt, dễ ghi nhớ.

Tôi đưa giấy lại cho Đầu Đinh: “Tôi chỉ nhớ được mấy chữ này, không dám đảm bảo chính xác trăm phần trăm, nhưng hình dáng thì đại loại là như vậy.”

Đầu Đinh nhận lấy xem xét, có lẽ không nhìn ra manh mối gì nên lấy điện thoại ra chụp ảnh, sau đó bấm vài cái, chắc là gửi đi đâu đó, tôi lập tức quay đầu sang chỗ khác.

Trên TV, những người biết càng nhiều thường chết càng nhanh, tôi đã thấy mặt mũi bọn họ rồi, biết càng ít thông tin thì mạng sống của tôi càng được đảm bảo.

Tôi chợt nhớ tới điện thoại của mình, trong đó còn lưu ảnh chụp thẻ tre, giá mà không bị ném đi thì tốt biết mấy.

Tôi còn đang tiếc rẻ chiếc điện thoại đã gắn bó hơn một năm, thì cảm thấy vai bị ai đó chạm vào.

Tôi quay đầu nhìn lại, Đầu Đinh đang cầm một vật trên tay: “Điện thoại này của ai?”

Tròng mắt tôi suýt nữa thì rơi ra ngoài, đúng là muốn gì được nấy, chẳng phải đây là chiếc điện thoại đáng thương đã bị ném ra ngoài xe của tôi sao!

Tôi chộp lấy điện thoại, cầm trong tay mới sực nhớ ra tình cảnh hiện tại, trong lòng rùng mình, thấy Đầu Đinh không hề tức giận, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Tôi hơi ngượng ngùng, mở khóa điện thoại rồi đưa lại: “Ngại quá, điện thoại của tôi, phản xạ có điều kiện, phản xạ có điều kiện thôi.”

Đầu Đinh lại không mấy để tâm, cũng không có ý định nhận lấy: “Ồ, điện thoại của cậu? Sao lại bị bọn họ ném đi?”

“Ai mà biết bọn họ lên cơn gì chứ.”

Đầu Đinh và Mắt Tam Giác rõ ràng không cùng một phe, thấy hắn không trách cứ, cũng không có ý lấy lại, tôi cũng bạo dạn hơn, cúi đầu xem xét điện thoại.

Tôi vốn dĩ gan dạ, lúc trước trên xe Mắt Tam Giác sở dĩ sợ hãi là vì một là bọn họ có súng, hai là vì ác ý không chút che giấu của bọn họ.

Tôi gan dạ không sai, nhưng cũng chẳng phải kẻ ác.

Gặp phải kẻ ác thực sự, lại còn cầm súng, dù sao cũng phải khiếp sợ ba phần.

Đầu Đinh thì khác, hắn chưa từng biểu lộ chút ác ý nào, nói chuyện cũng ôn tồn nhã nhặn, khiến người ta tự nhiên có thiện cảm, nên đối mặt với hắn tôi không thấy sợ hãi là bao.

Điện thoại có vài vết va đập rõ rệt, không biết có bị hỏng không, tôi ấn nút khởi động, màn hình vậy mà vẫn sáng.

Bóc lớp dán màn hình đã vỡ nát như mạng nhện ra, màn hình bên dưới vẫn nguyên vẹn không chút tổn hại, không uổng công tôi bỏ ra hơn hai mươi tệ mua miếng dán này.

Tôi chợt nhớ tới chuyện ảnh chụp, để nâng cao ấn tượng của mình trong mắt Đầu Đinh, hòng tăng khả năng được thả, vội nói: “Điện thoại tôi có một tấm ảnh chụp thẻ tre!”

Đầu Đinh ngẩn ra, chộp lấy điện thoại, động tác của hắn rất nhanh, tôi căn bản không kịp phản ứng.

Điện thoại vừa khởi động xong, hiện ra giao diện mật mã.

“Mật mã là bao nhiêu?”

Ánh mắt Đầu Đinh rất sắc bén, không giống vẻ âm chí của Mắt Tam Giác, ánh mắt hắn chỉ mang lại cho tôi một cảm giác: Lạnh lẽo.

Một sự lạnh lẽo không chút độ ấm.

Tôi buột miệng thốt ra: “.”

Đầu Đinh ấn vài cái, mở album ảnh ra liếc mắt một cái là thấy ngay tấm ảnh đó, sau đó lại lật xem những ảnh trước, “Chỉ có một tấm thôi sao?”

Tôi gật đầu: “Chỉ có tấm này thôi.”

Hắn không nói gì thêm, dùng điện thoại của mình chụp lại rồi không biết gửi cho ai.

Nhìn biểu cảm của Đầu Đinh thì tấm ảnh này xem như tôi đã lập công lớn, tôi thầm thở phào, thừa thắng xông lên nói: “Đại ca, những gì tôi biết đều đã khai hết rồi, cái đó... bây giờ tôi có thể...”

“Không thể.”

Câu nói này không phải từ miệng gã Kính Râm, mà là từ miệng Đầu Đinh.

Hắn đưa điện thoại trả lại cho tôi: “Hắn nói đúng, cậu đã nhận ra chúng tôi, dù tôi có nguyện ý hay không, tạm thời cậu vẫn phải đi theo chúng tôi. Bây giờ gọi điện cho người bạn kia báo bình an đi, cứ nói cậu có việc gấp phải về, không tham gia đám cưới của hắn được.”

Tôi khóc không ra nước mắt: “Vậy các anh định thế nào?”

Đầu Đinh không nói, chỉ nhìn điện thoại của tôi, ý bảo tôi gọi điện.

Tôi bất đắc dĩ thở dài, làm theo yêu cầu của hắn gọi cho Trần Ngôn, tất nhiên là bật loa ngoài.

Tôi trước hết nói với cậu ấy là điện thoại đã tìm lại được, sau đó theo ý Đầu Đinh, nói rằng nhà có việc gấp phải về ngay nên không tham gia đám cưới được.

Khi nói những lời này, trong lòng tôi vẫn ôm một tia hy vọng, hy vọng Trần Ngôn có thể nhận ra manh mối.

Nhưng hiện thực lại khiến tôi tuyệt vọng.

Trần Ngôn vốn là kẻ vô tâm, chẳng biết là do kỹ thuật diễn của tôi quá tốt hay do cậu ấy quá ngây thơ, trong điện thoại dù cậu ấy rất bất mãn vì tôi lỡ hẹn, nhưng không hề nghi ngờ gì nhiều, càng không nghĩ tới hướng xấu nhất.

Nghe Trần Ngôn càu nhàu bất mãn vì tôi đột ngột thay đổi kế hoạch, tôi cười khổ trong lòng.

Không phải anh em không muốn tham gia đám cưới cậu, mà là tình huống không cho phép.

Nếu tôi thực sự kiên trì muốn đi dự đám cưới, thì đám cưới của cậu sẽ biến thành đám tang của tôi.

Sau khi hứa hẹn nhất định sẽ tới Tây An tìm cậu ấy ôn chuyện, Trần Ngôn mới chịu buông tha cho tôi.

Vừa cúp máy, Đầu Đinh liền lấy lại điện thoại.

“Đại ca, tôi thật sự chỉ là một người qua đường không biết gì cả, các anh đều là người làm việc lớn, đừng kéo theo loại vướng víu như tôi vào, tôi sợ làm hỏng đại sự của các anh.”

Đầu Đinh không hề có ý định phản ứng lại tôi, hắn nhắm mắt, hai tay khoanh trước ngực tựa lưng vào ghế.

Tôi lại hướng ánh mắt về phía Kính Râm ở ghế lái, Kính Râm cười nhạo một tiếng: “Hỏng việc của chúng tôi? Yên tâm đi, mày không có bản lĩnh đó đâu.”

Lòng tôi chùng xuống tận đáy cốc, đành phải ngậm miệng lại, lén lút kéo thử cửa xe, cửa đã bị khóa chặt.

Tôi nhìn Đầu Đinh đang nhắm mắt dưỡng thần, trong lòng cân nhắc xem liệu có nên đánh đòn phủ đầu, bắt cóc Đầu Đinh rồi uy hiếp Kính Râm mở cửa để tôi nhân cơ hội trốn thoát hay không.

Nhưng vấn đề là tôi vừa mới chứng kiến thực lực của Đầu Đinh, với thân thủ của hắn, việc hạ gục ba bốn người như tôi chắc chắn không thành vấn đề.

Tuy không gian trong xe chật hẹp, hắn chưa chắc đã phát huy được toàn bộ thực lực, nhưng trong tình huống không có vũ khí, dù tôi có tạm thời chế phục được hắn thì giây tiếp theo chắc chắn sẽ bị hắn phản đòn ấn xuống đất mà chà xát.

Mà vũ khí có tính sát thương nhất trên người tôi chỉ là cái cây lấy ráy tai trên móc khóa, chẳng lẽ tôi lại dí cây lấy ráy tai vào cổ hắn rồi uy hiếp: “Đừng nhúc nhích, còn động đậy là tao lấy cây lấy ráy tai này móc chết mày” sao?

Truyện liên quan