Chương 633: Nỗi nhục vô cùng

“Hảo nha, hảo nha, An, Salad đói bụng, chờ ngươi khỏe chúng ta liền cùng nhau về nhà.”

“Lão ba, thực xin lỗi. Sớm biết rằng là như thế này, chúng ta liền không ăn gà rán. Ngươi phải nhanh lên khỏe lại.” Mấy đứa nhỏ vừa mới được dỗ dành lại bắt đầu khóc sướt mướt, đều tự trách mình không nên làm Đồng An đi ra ngoài mua đồ ăn.

“Tiểu tử thúi, còn ổn chứ?” Tam thống lĩnh tiếp nhận micro, quan tâm hỏi Đồng An.

“Thôi thúc, không vấn đề gì lớn, nằm mấy ngày là được. Cảm ơn người, cũng cảm tạ các chuyên gia đã kéo con từ quỷ môn quan trở về. Chờ con khỏe, con sẽ mời mọi người ăn cơm, rượu thì không uống đâu, con bây giờ cả người giống như mới từ vại rượu vớt lên, không bao giờ muốn uống nữa.” Đồng An gian nan trả lời, giọng nói vô cùng yếu ớt.

“Vậy ngươi nghỉ ngơi cho tốt, ta ở bên ngoài chờ. Chờ ngươi hồi phục, chúng ta liền về nhà. Trước vậy đã, ta còn phải đi báo tin cho người nhà, mọi người đều đang rất lo lắng cho ngươi.” Tam thống lĩnh trong lòng không nỡ, thật tình không muốn buông micro. Đây chính là bảo bối của Long Quốc, là hậu bối mà mấy lão già bọn họ sẵn sàng dùng mạng để đổi lấy. Ngày thường cậu luôn sinh long hoạt hổ, giờ đây lại nằm trên bàn phẫu thuật nói chuyện cũng khó khăn, không đau lòng sao được.

Phúc Tư thu lại micro của Đồng An, đưa tay vuốt ve gương mặt tái nhợt của cậu: “An, nhắm mắt nghỉ ngơi một chút đi. Yên tâm, em sẽ luôn ở bên cạnh anh.”

“Em còn đang mang thai, không cần ở lại đây, anh đã đỡ hơn nhiều rồi. Các em đều dẫn bọn nhỏ đi nghỉ ngơi đi, các em mà xảy ra chuyện gì, anh chưa kịp khỏe lại thì ba mẹ đã đánh chết anh mất.” Đồng An rất muốn đưa tay sờ tay Phúc Tư, nhưng cơ thể chưa phục hồi, chỉ có ngón tay là miễn cưỡng cử động được.

“Yên tâm, ba mẹ đều đã được đưa tới Đại Viên Cầu rồi. Em đã dặn Lý Sơn cùng Trương Thanh, không được để ba mẹ biết chuyện anh bị thương.” Phúc Tư nhỏ giọng nói bên tai Đồng An về sự sắp xếp cho cha mẹ.

“Vậy thì tốt, bằng không anh chưa kịp khỏe lại đã phải ăn đòn. Bảo mọi người đi nghỉ đi, anh phải chậm rãi học cách hô hấp sao cho không đau. Em xác định đã sửa hết các lỗ thủng trên người anh rồi chứ, anh cứ cảm giác mình như đang bay hơi vậy.”

Phúc Tư không nói chuyện với Đồng An nữa, cô dùng micro bảo Trương Linh dẫn mọi người đi nghỉ ngơi trước. Kết quả tiểu Salad ngồi bệt xuống dựa vào tường, nói thế nào cũng không đi, nhất quyết phải ở lại đây bồi Đồng An. Mấy đứa trẻ khác cũng đồng loạt dựa tường ngồi xuống, mấy cô bé ôm lấy nhau, mặc nguyên bộ giáp mà dựa vào nhau nhắm mắt.

Đồng An không còn nguy hiểm, Trương Linh và mọi người cũng trút được gánh nặng, lúc này mới cảm thấy mệt mỏi. Mọi người tính toán, lát nữa cũng phải đứng dậy về nhà, chi bằng cứ nghỉ ngơi tại đây một chút. Thế là cả nhóm ngồi dựa vào nhau nghỉ ngơi. Đồng An nằm bên trong, nơi này không còn chỗ nào khác khiến người nhà cảm thấy thoải mái hơn được nữa.

Bên ngoài tòa nhà bệnh viện, những người dân đợi rất lâu vẫn không thấy ai đi ra. Trời lạnh giá họ cũng không chịu nổi, đám đông dần dần tản đi. Chính phủ Nam Bổng được nhắc nhở cũng đã phái cảnh sát và quân đội, dưới sự giám sát của những binh lính mặc giáp, dọn dẹp thi thể bị Brandon bắn phá, đồng thời thu gom bốn cái xác cháy đen.

Đêm nay đối với Nam Bổng mà nói là tai bay vạ gió. Đồng An vốn dĩ đến đây để bàn chuyện làm ăn với các thương nhân nước này, hiệp nghị chế tạo phi thuyền trị giá hàng nghìn tỷ đô đã được xác định, vậy mà lại có mấy kẻ không biết sống chết ám sát cậu. Hiện tại thì hay rồi, vợ chồng Doãn Tạp Tạp vì tham gia ám sát nên bị kéo đi tế thiên, vô số dân chúng muốn lên tiếng ủng hộ lại bị kẻ điên của đối phương dùng súng máy bắn phá, chết hàng trăm người. Hiện tại đa số người dân vẫn chưa hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, là tổ chức Ngân Hà bí ẩn kia muốn tiến công Nam Bổng, hay là chính phủ Long Quốc muốn chiếm đóng.

Những người ngày thường tốn số tiền lớn thờ phụng "thiên binh" Mỹ lúc này cũng chẳng linh nghiệm. Đám binh lính ngày thường diễu võ dương oai ở Nam Bổng, lúc này kẻ thì trốn trong quân doanh cứu hỏa, kẻ thì cởi quân trang trà trộn vào dân thường. Tất nhiên cũng có kẻ gan lớn muốn điều khiển máy bay phản kháng, nhưng những chiến cơ này vừa cất cánh chưa được bao lâu đã nổ tung giữa không trung. Không cần nghĩ cũng biết, chúng đều bị bắn hạ, phi công thậm chí không kịp nhảy dù.

Xe cảnh sát, xe cứu hỏa, xe cứu thương chỉ dám lặng lẽ tiến vào khu vực đấu súng sau khi chiếc phi thuyền Long Cấp khổng lồ của Long Quốc xuất hiện. Họ vận chuyển người bị thương và thi thể đi, xe cứu hỏa cũng chuyển thành xe rửa đường, tẩy sạch vết máu trên mặt đất. Chính phủ Nam Bổng khẩn cấp tuyên bố tình trạng khẩn cấp, yêu cầu người dân không tiến vào phạm vi hai km quanh bệnh viện, dù có vào cũng không được tụ tập biểu tình.

Hiện tại Nam Bổng ngoài việc cử quốc để tang và sự bất lực cuồng nộ trong phòng họp, thì những phi thuyền hùng mạnh cùng binh lính mặc giáp đằng đằng sát khí khiến họ không còn lòng dạ nào phản kháng. Ngay cả khi cầu cứu Liên Hợp Quốc, mọi người đều giả vờ không nghe thấy. Còn "quốc gia cha chú" ngày thường luôn thích chỉ tay năm ngón, sau khi ăn ba quả ngư lôi vũ trụ cũng chỉ hồi đáp là đang bận, không rảnh tay.

Phó thống lĩnh Nam Bổng vừa tiếp nhận quyền lực đang vô cùng tức giận trong văn phòng. Thư ký của ông ta đẩy cửa bước vào, không đợi phó thống lĩnh quát mắng, vị thư ký này đã hô lên: “Bệnh viện truyền tin tới, yêu cầu chúng ta chuẩn bị lều giữ ấm và thức ăn cho các phóng viên cùng nhân viên truyền thông. Đây là yêu cầu của Tam thống lĩnh Long Quốc sau khi thương lượng với người của tổ chức Ngân Hà, nói là chờ đến khi Đồng An có thể rời đi thì họ sẽ cùng nhau thanh toán. Thống lĩnh, chúng ta phải làm sao đây?”

“A Tây, thật là khinh người quá đáng! Họ ở đất nước chúng ta đánh giết, giờ còn bắt chúng ta cung cấp hậu cần, thật là vô cùng nhục nhã.” Sau khi cuồng nộ vô năng, phó thống lĩnh mới hữu khí vô lực nói với thư ký: “Thế yếu hơn người, ngay cả người Mỹ cũng không làm gì được họ, chúng ta còn có thể làm gì nữa. Liên hệ với văn phòng phòng chống thiên tai gần nhất, đưa đồ qua đó đi. Dặn dò người đi không được xung đột với đối phương, chúng ta không chịu nổi nữa rồi.”

Thư ký vội vàng đóng cửa rời đi, trong văn phòng truyền đến tiếng đập phá đồ đạc. Chỉ là đối với tầng lớp lãnh đạo Nam Bổng, vận rủi vẫn chưa kết thúc. Một lát sau, điện thoại từ "quốc gia cha chú" gọi tới, ý chính là để đảm bảo dự án chế tạo phi thuyền mà Đồng An đã bàn bạc với Nam Bổng được tiến hành an toàn, ba căn cứ quân sự của Mỹ gần đảo Dưỡng Mã sẽ được chuyển giao cho công ty an ninh Đồng Thau Linh do tổ chức Ngân Hà chỉ định. Khi đó sẽ có từ 5.000 đến 10.000 nhân viên an ninh nhập trú, việc chuyển giao hoàn thành trong hai tháng. Các "cha chú" Mỹ bảo Nam Bổng đừng gây chuyện vào lúc này, nếu muốn gây chuyện thì cũng phải đợi họ hoàn thành chuyển giao đã.

Đây mới là sự nhục nhã thực sự, đất đai của Nam Bổng, người Nam Bổng lại không làm chủ được.

Gã Brandon này cũng chẳng phải dạng vừa. Trong khoảng thời gian Tam thống lĩnh đi thăm Đồng An, hắn dùng vũ lực uy hiếp đại sứ ba nước, không những yêu cầu họ bồi thường tiền cho 6 quả ngư lôi vũ trụ đã phóng ra, tổng cộng 1 tỷ đô, mà đối phương vừa định phản đối, hắn liền nói thẳng có thể lãng phí thêm 1 tỷ đô nữa cho các ngươi xem. Còn phí bồi dưỡng cho Đồng An ư? Hắn không cần tiền, mà ép đối phương phải nhả ra hơn mười căn cứ quân sự sẵn có ở các quốc gia quanh Long Quốc cho tổ chức Ngân Hà. Trong đó, trừ trang bị quân sự họ có thể mang đi, tất cả đường băng, doanh trại đều phải bàn giao nguyên vẹn cho Đồng Thau Linh.

Ngoài ra, Brandon còn cứng rắn yêu cầu đối phương không được rút quân, bắt buộc phải cùng đội ngũ an ninh của hắn thực dân hóa các quốc gia này. Người Mỹ bị hắn làm cho không hiểu nổi, ngươi muốn thì ta cho, nhưng tại sao lại không cho quân đội ta rút khỏi những quốc gia này?

Câu trả lời của Brandon khiến họ ghê tởm: “Không có lý do gì cả. Chỉ là muốn khi nào người của ta thấy các ngươi khó chịu thì tiện tay đánh cho một trận, nếu vui vẻ thì có thể lấy các ngươi ra làm trò tiêu khiển. Không được sao? Không được thì ta cho phi thuyền quay lại nạp thêm ngư lôi uy lực lớn hơn, ta không ngại lãng phí thêm 1 tỷ hay chục tỷ nữa đâu.”

Brandon đâu phải muốn mua vui, đơn giản là muốn đám binh lính này đóng quân ở đó để hắn tiện sai khiến đi trấn áp thôi. Dù sao có việc nặng việc bẩn sai chó làm vẫn hơn là tự mình động thủ. Đây cũng coi như là món quà tạ lỗi của hắn vì đã đắc tội Tam thống lĩnh lần này.

Sau này Long Quốc muốn bảo vệ những nơi đó, không thể thiếu việc dùng đến đám binh lính này để mở đường.

Truyện liên quan