Chương 135: Đối phó thổ phỉ

Đồng An để chân trần khiêng một cái, lại nắm một cái từ trên lầu xuống dưới, người bên bàn ăn đều nhìn về phía hắn.

“Xin lỗi, tối hôm qua về muộn, ta cũng vừa mới ngủ đã bị hai vật nhỏ này đánh thức. Sarah, buổi sáng có món gì ngon không? Cho ta cùng hai vị công chúa điện hạ này mỗi người một phần.”

Đặt Marian ngồi vào ghế bên cạnh, lại lật tiểu Salad qua, xoay người ôm vài vòng, Đồng An mới ngồi xuống vị trí chủ tọa, để cô bé ngồi trên đùi mình.

Sarah bưng tới ba phần cháo bí đỏ cùng một mâm bánh mì lát. Đồng An sắp xếp cho hai bé gái trước, rồi mới cầm bộ đồ ăn lên ăn. Tiểu Salad vẫn muốn Đồng An đút, nhưng lần này Đồng An không chiều theo, bảo với cô bé rằng thời gian không còn nhiều, đi học sẽ muộn, nếu không nhanh lên thì chỉ có thể là người cuối cùng.

“An, anh cứ nuông chiều con bé như vậy, tôi với Ryan sắp không quản nổi nó rồi, anh nên nghiêm khắc dạy dỗ nó mới phải.” Sarah đứng bên cạnh nhỏ giọng nói.

“Không sao đâu Sarah, tôi cũng có một cô con gái, hiện tại bằng tuổi Marian, hồi nhỏ cũng giống hệt Salad, nghịch ngợm vô pháp vô thiên, người lớn trong nhà ai cũng cưng chiều, mỗi lần nó phạm lỗi, người chịu phạt luôn là ông bố này. Tôi thích tiểu Salad như vậy là vì nhìn thấy ở con bé sự hồn nhiên, gan dạ mà vẫn cẩn trọng giống hệt tiểu công chúa nhà tôi. Con bé chính là tinh linh nhỏ trong thời mạt thế này, khiến bất cứ ai quen biết đều cảm nhận được niềm vui. Tóm lại cô cứ yên tâm, dù sau này con bé có xinh đẹp hay không, nhà chúng ta đều nuôi nổi nó, đúng không nào tiểu Salad?” Đồng An khuyên nhủ Sarah, rồi xoa đầu tiểu Salad.

“Không phải, Salad sẽ mãi mãi xinh đẹp, An, anh nói sai rồi. Chắc chắn con sẽ luôn xinh đẹp, xinh đẹp giống như Emma và Susan vậy.”

“Đồ nhóc con, mau ăn cơm đi. Chúng ta phải xuất phát rồi.” Vỗ nhẹ lên đầu cô bé, Đồng An húp một thìa cháo vào miệng. “Cô Adele, Ryan và Brandon đâu? Hai người họ tối qua không ở lại đây sao?”

“An, tối qua hai người họ cùng Hải Cách vẫn luôn giúp tôi lo việc trường học. Sau khi các anh rời đi hôm qua, đèn trong trường đột nhiên sáng lên, bảo vệ tìm Hải Cách hỏi cách xử lý, Hải Cách xem qua rồi đưa mấy người chúng tôi qua đó, tối qua chúng tôi bắt đầu bố trí trường học. Phần lớn người trong căn cứ đều đi hỗ trợ. Brandon nói tôi là người phụ trách trường học, hôm nay còn phải chủ trì khai giảng nên bảo tôi về trước. Mấy người họ cũng phải đến 4 giờ sáng mới về nghỉ ngơi, giờ chắc vẫn còn đang ngủ.” Adele trả lời Đồng An.

“Chúng tôi cũng lên đường đây, hôm nay là sự kiện trọng đại của khu tập trung, mấy lão già chúng tôi đều phải tham gia.” Ryan, Hải Cách và Brandon xuất hiện bên bàn ăn.

Marian lần lượt chào buổi sáng họ, tiểu Salad vừa ăn vừa lí nhí chào theo.

“Chu Địch, phiền cô đưa hai vị công chúa này ra sofa ăn nhé, tôi có chút việc cần bàn với mọi người, trẻ con nghe không tiện.” Đặt tiểu Salad xuống đất, “Ngoan, An có việc bận, con qua chơi với Marian đi.”

“Hôm qua chúng ta quay lại kho vũ khí, phát hiện Negan đã trốn thoát. Tôi xem dấu vết tại hiện trường, ít nhất có 40 tên đi theo hắn.” Đồng An không vòng vo, nói thẳng những gì mình phát hiện.

Mọi người nghe xong đều kinh ngạc, Đồng An đã nói là chôn vùi hắn trong kho vũ khí, không ngờ tình trạng đó mà hắn vẫn thoát được.

“Trước đó tôi đã thu dọn hết đồ ăn bên trong, nhưng tôi quên mất bọn chúng đều là lũ súc vật. Bọn chúng đã ăn ít nhất 30 người bên trong, tôi nhìn thấy đầu của những nạn nhân đó, chắc chắn chưa quá một tuần. Vậy nên giờ bọn chúng hẳn vẫn đang trốn ở đâu đó nghỉ ngơi chỉnh đốn. Bác sĩ Fusi, cô từng ở trong nhóm Hắc Tinh, cô có biết bọn súc vật này còn điểm dừng chân nào khác không?” Đồng An nghĩ đến những người phụ nữ bị ăn thịt mà cảm thấy rùng mình trước sự tàn độc của Negan.

“Xin lỗi An, tôi gia nhập Hắc Tinh ba năm, vẫn luôn ở trong khách sạn Vegas. Tôi biết bọn chúng là lũ súc vật, có lần tôi không trông chừng Marian, để con bé nhìn thấy cảnh bọn chúng nướng sống phụ nữ, Marian mới 6 tuổi đã bị ám ảnh tâm lý, từ một đứa trẻ vui vẻ trở nên trầm mặc ít nói. Tôi còn muốn bọn súc vật này xuống địa ngục hơn cả các anh, nhưng tôi thực sự không biết chúng còn nơi ẩn náu nào khác. Xin lỗi An, tôi không giúp được gì.” Đồng An nghĩ Fusi lúc đó cũng chỉ là một bác sĩ, trong thời mạt thế rất quý giá, bọn thổ phỉ chắc sẽ không mang cô đi khắp nơi, không biết nơi ẩn náu khác cũng là điều bình thường.

“Không sao đâu bác sĩ Fusi, tôi hiện tại đang lo lắng chuyện khác.” Đồng An an ủi Fusi.

“Anh lo tên điên đó sẽ tấn công Tân Thành?” Brandon vội hỏi.

“Không, anh ấy lo Negan sẽ tấn công khu tập trung.” Ryan giúp anh trả lời nỗi lo của Đồng An.

“Ryan nói đúng, tên đó bị nhốt lâu như vậy, giờ hẳn vẫn đang tĩnh dưỡng. Mấy ngày trước các anh đã dọn dẹp sạch sẽ đám tai mắt xung quanh, giờ hắn chắc không biết nhiều về tình hình hiện tại của chúng ta. Với tính cách thù dai đó, mục tiêu tiếp theo của hắn hẳn là Ryan, hoặc là nơi Ryan dẫn dắt. Sau đó Tân Thành mới là mục tiêu kế tiếp.” Đồng An bổ sung ý kiến của Ryan.

“Vậy chúng ta phải làm sao? Con chó điên này đã xử lý toàn bộ người trong kho vũ khí, giờ chắc chắn hắn sẽ dồn toàn lực vào khu tập trung của chúng ta. Tuy nhân lực hiện tại chỉ có 40 tên, nhưng những kẻ sống sót đó đều là hạng cùng hung cực ác, tôi không thể tưởng tượng nổi hắn sẽ dùng cách gì để đối phó chúng ta. Lần trước tên điên này còn tốn bao công sức dẫn dụ hơn một vạn xác sống tới tấn công khu tập trung.” Brandon lớn tiếng hỏi.

“Đừng căng thẳng, bố, An và chú Ryan sẽ có cách thôi, con nghĩ hai người họ đều đã có phương án rồi.” Susan và Emma đã từ trên lầu xuống. Họ vẫn mặc đồ ở nhà, chắc là vừa tỉnh dậy đã xuống ngay.

Hai cô gái đi tới ngồi hai bên Đồng An, Sarah lại gần hỏi họ muốn dùng gì.

“Được rồi, vậy tôi nói ý tưởng của mình trước. Đầu tiên, các anh hẳn là hiểu rất rõ Negan, và Negan mấy năm nay luôn nhắm vào các anh, hắn cũng hiểu rõ về các anh và người xung quanh các anh. Nhưng hắn chắc chưa hiểu rõ về tôi, hoặc có thể nói hắn biết tôi, nhưng lại biết rất ít. Vậy nên tôi phải làm cho mình trở nên bí ẩn hơn.” Đồng An bưng chén húp nốt ngụm cháo cuối cùng.

“Nhóc con, cậu định làm thế nào?” Ryan cũng uống cạn chén cháo.

“Thật ra tôi không có kế sách gì cao siêu, nhưng từ hôm nay trở đi, nội bộ Tân Thành phải tiến hành thanh lọc trước. Không đủ tiêu chuẩn thì đuổi đi, đem những kẻ đó ném cho Negan làm lương thực. Tất nhiên chúng ta cũng phải tuyên truyền như vậy. Tôi không tin, rõ ràng có thể ăn no mặc ấm ở chỗ tôi, giờ lại phải đi theo Negan ăn gió nằm sương, còn phải nơm nớp lo bị đem ra làm thịt, tôi nghĩ những người này chắc chắn không chấp nhận. Như vậy dù Negan giết bọn họ hay bọn họ phản kháng Negan, thì kẻ chịu tổn thất vẫn là Negan. Việc chúng ta cần làm là nhanh chóng nâng cao sức chiến đấu. Các anh hãy đưa xe tăng và chiến xa ra ngoài, vừa luyện binh vừa tiêu diệt xác sống, nếu cần thiết thì yêu cầu pháo binh hỗ trợ, như vậy vừa luyện được chiến xa, vừa rèn luyện được pháo binh.”

“Ngoài ra, sau khi đại thanh tẩy xong, đội bảo an và hộ vệ đội cũng phải tham gia luyện binh. Đám tân binh này mặc giáp trông rất oai vệ nhưng thực chất chẳng có gì cả. Negan trước đây dựa vào âm mưu quỷ kế để chiếm kho vũ khí, điều đó chứng tỏ trí tuệ và kinh nghiệm mới là vũ khí sát thương lớn nhất. Andy, đây là 10 viên kháng sinh, anh giữ lấy, bảo anh em cẩn thận một chút. Nếu thực sự bị xác sống cắn, trong vòng hai giờ vẫn có thể cứu được.” Đồng An lấy số kháng sinh mình có giao cho Andy. Nhìn thấy Adele, anh nhớ tới người em trai đang cần gấp thuốc khắc lôi khắc, mình cầm chiếc tủ sắt ở nhà thờ mãi vẫn chưa mở được, cũng không biết bên trong có phải là thuốc đó không.

“Được rồi, vậy cứ theo ý cậu, chúng ta tiến hành thanh lọc nội bộ trước. Sau đó mới đại luyện binh, nhưng luyện binh cần rất nhiều vật tư, cậu nỡ sao? Trước đây tôi cũng muốn khuyên cậu luyện binh, nhưng tính toán hậu cần thôi đã là con số thiên văn rồi.” Ryan hỏi.

“So với mạng sống của hàng vạn người, chút súng đạn này chẳng đáng là bao. Vậy đi, lát nữa các anh tập hợp bộ đội, rồi vận chuyển những khẩu súng hư hỏng hôm qua nói tới đây. Hôm nay tôi không đi đâu cả, sẽ ở kho hàng đợi các anh. Các anh muốn gì, tôi cho cái đó. Được rồi, mọi người bận việc đi thôi. À đúng rồi, Adele, thuốc khắc lôi khắc ở nhà thờ vẫn chưa tìm thấy, cô đợi thêm vài ngày nhé, chỗ bác sĩ ổn thỏa rồi tôi sẽ đưa cho cô ngay.” So với mạng người, những vật tư này quả thực không đáng kể. Đồng An hào phóng gánh vác hết. Khu tập trung và Tân Thành cộng lại chỉ khoảng 1500 binh lính, vẫn nuôi sống được.

Rất nhanh, người trong tòa nhà đã đi gần hết, Đồng An thu dọn một chút rồi dẫn hai cô bé tới ngôi trường mới xây.

Giao hai cô bé cho giáo viên, Đồng An liền hướng về phía khu kho hàng.

Anh lấy ra toàn bộ các loại trang bị quân sự hạng nặng đã hứa với Ryan, còn có 1000 khẩu súng trường XM5, 200 khẩu súng máy đa năng XM250, 10 triệu viên đạn 6.8mm, cùng các loại đạn pháo, đạn súng máy hạng nặng, 2000 bộ quân phục và trang bị phòng hộ, chất đầy cả khu kho hàng.

Người đến lấy hàng chưa tới, Đồng An lấy bốn chiếc tủ sắt ra, cầm xà beng định nạy. Nhưng nghĩ đến thuốc khắc lôi khắc đựng trong bình thủy tinh, anh sợ dùng lực quá mạnh sẽ làm vỡ thuốc bên trong.

“Hệ thống, ngươi có biết mở tủ sắt không?” Bản thân không làm được thì hỏi hệ thống.

“Ký chủ, chẳng phải chính ngài có thể làm được sao? Ngài chỉ cần để bảo rương vào không gian, sau đó di chuyển nó ra ngoài, những gì còn lại chẳng phải là thứ ngài muốn sao?”

Truyện liên quan