Chương 141: Phương án mới

“Ha hả, cái kia Ada kéo,” Đồng An cũng không muốn xử lý loại chuyện này, muốn lảng sang chuyện khác để nói về ý tưởng của mình.

“An, anh nghe em nói hết đã.” Ada kéo không còn vẻ nhu nhược vừa rồi, trực tiếp ngắt lời Đồng An, “Em thấy đàn ông trong căn cứ này đều thiếu dũng khí, An anh là như vậy, đến giờ vẫn chưa thể hoàn toàn chấp nhận Susan, còn cả Thụy Thu cũng thế. Lão già đối diện em đây cũng cùng một đức hạnh với các anh, chẳng có chút gan dạ nào, còn bày đặt vận chuyển vật tư theo đợt, lại còn lén lút để Clack ở văn phòng này. Nếu anh không dám nói ra, thì để chị đây nói thẳng, chị đây tối thiếu người sưởi ấm giường, anh có dám thử không.” Đồng An bị sự bạo dạn của người phụ nữ này làm cho hoảng sợ, Hải Cách cũng đỏ bừng mặt, hồi lâu sau mới lí nhí: “Vậy đêm nay tôi thử xem?”

“Hú!” Mọi người đồng loạt reo hò.

“Được thôi, đêm nay tới tìm em sớm chút. Nhưng mà An, em vẫn phải nói hai câu, anh và Susan cứ dây dưa mãi thế không phải cách. Xin lỗi Emma, em không có ý gì khác, chỉ là đây đã là thời mạt thế, đàn ông có thêm vài người phụ nữ là chuyện hết sức bình thường. Anh nhìn ba anh và Brandon xem, ngày thường nghiêm chỉnh thế thôi, chứ thực ra hai ông ấy nào có thành thật, chẳng qua là vì ở chỗ An nên không tiện dẫn người lên. Bằng không với điều kiện sống tốt thế này, nơi đây sớm đã thành hậu cung của hai người họ rồi.” Ada kéo đã bất chấp tất cả, hôm nay cô làm những việc mà mấy năm qua không dám làm, ban ngày huấn thị Đồng An – vị lãnh chúa này, vừa rồi lại thu phục cả Hải Cách, giờ lại vạch trần chuyện riêng của hai vị lão thủ lĩnh, trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.

“Tôi nhắc trước hai ông già cáo già này nhé, dù các ông có mang bao nhiêu phụ nữ về, phòng ốc cũng chỉ có chừng đó, tôi không cho thêm phòng nào đâu.” Đồng An nghe thấy hai ông già này đều có mấy người phụ nữ, cũng giật nảy mình.

“Chẳng phải trên lầu của cậu vẫn còn phòng trống sao? Có thể cho chúng tôi ở tạm một thời gian.” Brandon mặt dày nói.

“Ba, ba không thể thu liễm chút sao? Tuy nói ba dùng Clack từ rất sớm, nhưng cũng phải chú ý sức khỏe chứ. Mấy căn phòng của An là dành cho người thân của anh ấy, còn có Marian và tiểu Salad, phải để hai người họ ngủ riêng một phòng. Trên đó không còn phòng trống đâu, ba đừng có mơ.” Susan đỏ mặt phản bác.

“Này, mọi người, đang bàn công việc mà, sao ai cũng lái sang chuyện nam nữ thế.” Đồng An vội lên tiếng kết thúc chủ đề trước đó.

“Thế này đi, vừa rồi tôi cũng nghe tình hình hai ngày nay của mọi người, tôi đề xuất một phương án tổng hợp, các người xem có được không. Đầu tiên là phía Emma, cô không cần thiết phải xây hết nhà cửa trong thành cùng một lúc, chỉ cần ưu tiên xây tòa thị chính và bộ chỉ huy quân sự, sau đó là bệnh viện và trường học, cuối cùng mới tu sửa khu nhà phố và khu thương mại. Chúng ta chỉ có mấy vạn người, chỉ cần một khu vực nhỏ là đủ rồi. Những mảnh đất còn lại, chúng ta có thể phân chia rồi cho những kẻ có tiền thuê, để họ ra giá cao tới thành mới cư trú. Chúng ta còn có thể bán vật tư giá cao cho họ, họ lại thuê người của thành mới xây nhà, chẳng phải càng tốt sao?”

“Cậu nói rất đúng, An, như vậy chúng ta sẽ không phải luống cuống tay chân nữa.” Brandon nói, những người khác cũng gật đầu tán thành.

“Nhưng đó là hơn hai vạn người đấy, nếu làm vậy thì tôi không dùng hết nhiều người như thế, số người dư ra phải làm sao?” Emma cũng nhận ra khối lượng công việc lập tức giảm đi một phần năm, sẽ có rất nhiều người rảnh rỗi.

“Vậy thì sắp xếp đến chỗ tôi làm nông nghiệp đi. Tôi tính rồi, những người tới hôm nay có lẽ tâm lý còn bất ổn nên không thể làm việc nghiêm túc, phần lớn chỉ tới xem tình hình, ngày mai chắc sẽ không tới nữa. Vừa vặn Emma có nhân lực dư thừa, chuyển hết cho tôi đi. Hơn nữa những người này đã trải qua mấy ngày làm việc, hẳn là rất dễ quản lý.” Brandon không hổ là nghị viên quốc hội, nhanh chóng nói ra ý tưởng điều phối nhân sự của Đồng An.

“Brandon nói đúng, cứ thao tác như vậy, chỉ là còn một vấn đề cần chính vụ giải quyết. Đó là các người phải chiêu mộ những người biểu hiện tốt hôm nay vào thành. Sau này những người này là công dân hạng hai của thành mới, chuyên phụ trách nông nghiệp và vận chuyển thương mại. Tất nhiên công dân hạng nhất chính là quân đội, cảnh sát, giáo viên, nghiên cứu viên hiện tại của chúng ta, và tất nhiên người trong căn cứ của tôi cũng mặc nhiên là hạng nhất. Sau này công dân hạng nhất không chỉ được hưởng vật tư, nhà ở do căn cứ cung cấp, mà mỗi tháng còn được phát lương. Sau khi nghỉ hưu vẫn được hưởng ba phần tư đãi ngộ, nói trắng ra là tôi nuôi họ đến chết. Còn công dân hạng hai cũng phải dùng lao động để đổi lấy vật tư sinh hoạt, nhà ở của họ cần trả một khoản tiền thuê nhất định, mức này có thể định thật thấp, sau đó về cung ứng vật tư, họ có thể mua sắm tại các địa điểm chỉ định với chi phí rất thấp. Còn những người gia nhập sau này, tất cả định vị là công dân hạng ba, dù đối phương có quyền thế hay giàu có đến đâu, cũng chỉ được hưởng lương thực, rau củ ở mức giá bình thường, hơn nữa phải đợi công dân hạng hai chọn xong mới được mua. Tất nhiên họ cũng có thể bỏ giá cao mua hạn ngạch của công dân hạng hai, coi như là phúc lợi cho họ.”

“Chúng ta không thể lo cho điều kiện sinh tồn của từng người, chỉ có thể làm cho cuộc sống của họ bớt khó khăn hơn. Với những người làm việc không nghiêm túc, thái độ không đoan chính, có thể điều từ cấp hai xuống cấp ba, hoặc đuổi khỏi thành mới. Người biểu hiện tốt cũng có thể được thăng cấp, muốn lên hạng nhất thì phải thể hiện thực lực, sau khi được các vị đánh giá, có thể gia nhập theo chuyên môn.”

“Tất nhiên, có rất nhiều dữ liệu cần các người phối hợp hợp lý. Ví dụ trong kho tôi chỉ để lại 60 vạn đồng vàng, các người định phát lương hàng tháng cho công nhân và binh lính bao nhiêu? Trong kho còn hơn 3 ngàn tấn lương thực, các người định phân phát thế nào? Còn nữa, tôi luôn nói thiếu cái gì thì đưa danh sách cho Susan, đến tận bây giờ tôi vẫn chưa nhận được một bản danh sách nào. Có phải các người không thiếu vật tư không? Vậy thì tốt, tôi cũng nhàn nhã hơn. Ngày mai trước 7 giờ tối hãy đưa danh sách cho tôi, tất nhiên đừng viết mấy thứ vô dụng, tôi sẽ nghĩ cách kiếm cho các người. Còn lại, tôi nghĩ các người có thể cân nhắc việc giao thương với các điểm tập kết khác.”

Mọi người sau khi nghe xong liền thảo luận kỹ lưỡng đề án của Đồng An, còn tranh luận với nhau. “Sửa sang hai tòa nhà văn phòng sớm chút đi, đừng để họ mang mấy kẻ linh tinh vào đây.” Đồng An véo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, rồi ngồi thẳng dậy lắng nghe họ thảo luận.

“Được rồi, các vị, ngày mai tôi còn có việc, không tham gia thảo luận nữa, các người quyết định là được. Tôi lên nghỉ ngơi trước đây.” Đồng An nói xong liền đứng dậy lên lầu. Emma lè lưỡi với mọi người rồi cũng theo sau.

“Ngày mai tôi cũng phải đi đào đất, cũng phải đi nghỉ ngơi đây, các người làm xong báo cáo thì đưa cho tôi, tôi sẽ nói với An. Chúc ngủ ngon.” Susan cũng không muốn nghe họ thảo luận nữa.

Thế là ba người họ đều trở thành những kẻ phó mặc, mọi người thấy họ đi rồi lại bắt đầu thảo luận. Từ việc phân chia cấp bậc, diện tích nhà ở, đến độ cao của hai tòa nhà văn phòng, đều được đem ra bàn tán.

Đồng An mặc kệ họ ồn ào, rửa mặt đánh răng xong liền ôm Emma chìm vào giấc mộng. Mấy đêm không ngủ ngon, ban ngày tuy có ngủ vài tiếng nhưng người vẫn rất mệt mỏi.

Sáng sớm hôm sau, Đồng An xuất hiện ở nhà ăn lúc 7 giờ 10 phút, phía sau Emma và Susan vẫn còn đang ngáp ngắn ngáp dài. Phúc Tư cũng đưa Marian đã trang điểm gọn gàng tới bàn ăn, Nói Kỳ đang ôm tiểu Salad vẫn chưa tỉnh ngủ đặt lên ghế, cô bé dựa vào bàn ăn lại bắt đầu ngủ tiếp.

“BOSS, tuy tôi là cha ruột của con bé, nhưng tôi khẳng định mình không còn cách nào dạy dỗ Salad hiện tại nữa, anh quá nuông chiều nó rồi.” Nói Kỳ nhìn con gái mình rồi nói với Đồng An.

“Nói Kỳ nói đúng, An, anh quá nuông chiều tiểu gia hỏa này rồi, chuyện ngày hôm qua chúng tôi cũng nghe nói, con bé ỷ vào sự cưng chiều của anh mà vô pháp vô thiên.” Sarah cũng đặt mấy bát cháo lên bàn, “Còn có bánh mì và màn thầu, tôi đi lấy đây. An, anh phải nghĩ cách trị nó đi, giờ chúng tôi nói nó không nghe nữa rồi.”

“OK OK, tôi biết rồi, chẳng phải hôm nay tôi sẽ dẫn hai đứa nó đi trồng trọt sao? Đây là hình phạt rất nặng đấy.” Đồng An có chút ngượng ngùng, về giáo dục con cái thì anh hoàn toàn không có kinh nghiệm. “Còn nữa, đêm nay bắt đầu cho hai đứa nó lên lầu ở một phòng, có vấn đề gì thì rung chuông thông báo cho các người lên. Cũng nên để chúng sống độc lập.”

“An, tôi chỉ sợ anh mang chúng đi xong, cải tạo lao động lại biến thành đi dã ngoại thôi.” Lúc này Phúc Tư nói.

“Đúng vậy, tôi cũng nghĩ thế, An bình thường vẫn đáng tin cậy, nhưng cứ đụng tới hai nha đầu này là dễ mất trí, con bé hôn anh một cái, anh cũng muốn hái trăng xuống tặng cho nó.” Sarah đặt món chính lên trước mặt mọi người.

Truyện liên quan