Chương 138: Bị mắng

“Không sao đâu, bộ giáp đó không có vũ khí, cùng lắm là nhảy cao hơn người khác một chút, chạy nhanh hơn một chút thôi, không chết người được đâu.” Đồng An đứng dậy phủi đầu gối, “Hơn nữa, chúng ta phải tin tưởng Marian, con bé sẽ không để Tiểu Salad bị thương đâu.”

“An, cảm ơn anh. Marian chưa bao giờ làm chuyện như vậy. Trước kia con bé cũng hoạt bát hiếu động giống Tiểu Salad, chỉ là vì chứng kiến những cảnh tượng không nên thấy trong hang thổ phỉ nên mới trở nên như thế. Nhưng tôi phát hiện từ khi tiếp xúc với anh, con bé dường như đã thay đổi. Nếu là trước đây, ai nhờ vả gì con bé cũng từ chối, vậy mà hôm nay nó lại đồng ý. Thật không thể tin nổi.” Phúc Tư lại bày tỏ lòng biết ơn với Đồng An, bà hiểu rõ tình trạng con gái mình hơn ai hết.

“Không phải đâu, tôi nghĩ chắc là nó cũng muốn có một bộ giáp làm đồ chơi thôi. Salad có thì nó cũng muốn có, đúng, chắc chắn là vì lý do này.” Đồng An quay sang nói, “Sarah, cô giúp tôi làm một bát mì Dương Xuân được không? Loại có hai quả trứng ốp la ấy, tôi đói cả đêm rồi.” Rất nhanh, Sarah đã làm xong mì và bưng ra cho anh. Đồng An nhìn thấy hai cô bé đã đóng gói bộ giáp vào hai chiếc ba lô rồi mang ra ngoài, Marian còn thỉnh thoảng giúp Tiểu Salad nâng ba lô từ phía sau. Hai đứa nhỏ chào mọi người, Đồng An đang rửa mặt nên chỉ xua tay bảo chúng đi.

Ăn xong, ba người lên lầu rửa mặt rồi nghỉ ngơi. Quả thực là trong 48 tiếng đồng hồ họ chỉ ngủ được bốn năm tiếng, đầu óc ai cũng thấy khó chịu. Đồng An nằm xuống, lặng lẽ ôm Emma ngủ bù.

Đến 3 giờ chiều, tiếng gõ cửa của Sarah vang lên. Đồng An nhìn thời gian, dụi mắt, ngủ cũng đủ lâu rồi. “An, các anh chị dậy ăn cơm trưa đi, ăn xong rồi nghỉ ngơi tiếp.”

“Được, Sarah, chúng tôi xuống ngay đây.” Anh nhấn vào máy truyền tin ở đầu giường để trả lời Sarah ngoài cửa.

Đồng An đánh thức Emma, bảo cô gọi cả Susan dậy. Ba người mặc đồ ở nhà đi xuống tầng một, Sarah đã chuẩn bị cơm Tây cho họ, mỗi người một phần bít tết và mì ống. Thú thật, việc đưa Sarah lên lầu là quyết định đúng đắn nhất của Đồng An. Sarah nấu ăn ngon, lại hay đổi món cho mọi người. Đồng An thỉnh thoảng dạy cô vài cách chế biến kiểu Trung Quốc, cô cũng dùng sự hiểu biết về ẩm thực của mình để cải biên cho hợp khẩu vị hơn. Ngoài ra, lúc rảnh rỗi cô còn xuống nhà ăn hỗ trợ, tất nhiên khi nghỉ ngơi, cô cũng rủ vài người bạn thân lên dọn dẹp căn phòng lớn này.

Đồng An và mọi người luôn bận rộn bên ngoài, rất ít khi ở nhà. Như hôm nay, cả ba trở về với vẻ mặt mệt mỏi. Tuy không biết họ đi làm gì, nhưng nhìn bùn đất trên giáp của Đồng An là biết đêm qua anh đã vất vả thế nào. Trong mắt hai cô gái cũng đầy tơ máu, xem ra cũng là một đêm không ngủ. Vì vậy đến chiều, sợ họ đói nên cô mới đánh liều gọi họ dậy ăn chút gì đó.

“Cảm ơn cô Sarah, cô thật hiểu chúng tôi, vừa đúng lúc chúng tôi đang đói.” Emma nũng nịu nói với Sarah.

“Không có gì, chăm sóc mọi người là công việc của tôi. Các anh chị đều là người làm việc lớn, tôi không giúp được gì nhiều, nhưng tôi hiểu chăm sóc tốt cho các anh chị chính là chăm sóc tốt cho căn cứ này.”

“Cảm ơn cô Sarah, trước kia tôi không hiểu định nghĩa về gia đình mà An nói, nhưng nhìn thấy cô và Tiểu Salad nghịch ngợm, tôi mới hiểu được vị trí của các cô trong lòng An. Lần trước thấy cô cầm dao phay lao tới, tôi mới hiểu, các cô không coi An là một thủ lĩnh, mà là một người thân có thể khiến các cô liều mạng bảo vệ.” Susan cũng tiếp lời cảm thán.

“Được rồi, mọi người bớt tranh cãi đi. Gia đình là để hành động chứ không phải để nói. Nếu bít tết quá mặn hay quá nhạt thì cứ góp ý. Như hiện tại tôi đang ăn đây, Sarah, món bít tết này quá tuyệt vời, cô có thể cho tôi thêm một miếng nữa không? Tôi vẫn chưa no.” Đồng An nhìn Sarah đầy lấy lòng.

“Đợi chút, tôi đi rán thêm một phần cho anh.” Mọi người đều dở khóc dở cười vì anh.

Lúc này, Mark vừa nhấn tai nghe vừa đi tới: “Sếp, số 13 báo cáo, hai vị tiểu thư gặp chút vấn đề, có lẽ cần phụ huynh đến xử lý. Chu Địch nói bác sĩ Phúc Tư đang ở thời khắc mấu chốt không thể đi được, nên nhờ anh qua đó.”

“Đúng rồi, tiện thể mang cả Tiểu Salad nhà chúng ta về luôn nhé, tôi còn phải dọn dẹp nên không qua được. Sáng nay vừa có người hứa là sẽ không xảy ra chuyện lớn mà.” Sarah cũng thò đầu ra từ bếp nói vọng ra, rồi nhanh chóng đặt miếng bít tết chín bảy phần vào đĩa của Đồng An.

Đồng An cắn vài miếng rồi ăn hết đĩa, “Số 13 có nói là tình hình thế nào không?”

“Nói là Tiểu Salad tổ chức một cuộc ẩu đả hơn trăm người, hiện tại hai bên đã bị bảo an tuần tra ngăn lại rồi.” Mark trả lời.

Đồng An nghe thấy hơn trăm người ẩu đả, còn phải huy động cả bảo an, anh kinh ngạc giơ bốn ngón tay lên: “Con bé mới 4 tuổi, tính cả tuổi mụ cũng mới 5 tuổi, cậu bảo nó tổ chức hơn trăm người ẩu đả, ai cho nó lá gan đó?”

Mọi người cùng nhìn anh, ánh mắt rất rõ ràng: Chính anh là người cho nó cái lá gan vô pháp vô thiên đó.

“Được rồi, là lỗi của tôi, tôi đi đón hai đứa về đây.” Đồng An đứng dậy, uể oải đi về phía thang máy, Emma và Susan cũng vội vàng đuổi theo. Họ muốn cười mà không dám cười, An luôn nuông chiều Tiểu Salad, lần này lại tự đào hố chôn mình.

Đồng An lái chiếc xe đang đỗ ở cửa khu sinh hoạt, gom hết kẹo bánh trong không gian để ra phía sau. Trong trường học hiện có gần 1500 trẻ em, coi như anh đi an ủi chúng vậy.

Vừa tới cổng trường, đã thấy không ít phụ huynh đang vây quanh thảo luận ồn ào, có cả cư dân căn cứ và cư dân ngoại thành. Nếu không phải quy định của căn cứ cấm đánh nhau và có vài bảo an mặc giáp đứng đó, chắc các phụ huynh này đã lao vào ẩu đả rồi.

Đồng An vừa ló đầu ra đã bị A Đại Lạp kéo lại. Cô mặc kệ cổng trường còn bao nhiêu người, bảo bảo an mở cửa rồi đi ra mắng xối xả vào mặt Đồng An: “Sao lại thế này hả An? Anh sao có thể đồng ý cho hai đứa nó mặc giáp đi học? Đây là trường học, không phải chiến trường! Hèn gì sáng nay tôi bảo đưa hai đứa nó đi học, con bé cứ lề mề không chịu, hóa ra là chờ anh làm chỗ dựa. Nói đi, trường học của tôi mới khai trương được hai ngày, anh định tự tay hủy hoại nó à? Anh có biết không, nếu không phải quyền hạn giáp của tôi cao hơn đám bảo an kia một bậc, thì không ai khống chế nổi hai tiểu ma vương đó đâu. Uy phong thật đấy, đến mặt mũi hiệu trưởng này mà cũng không nể!”

Ba người cúi đầu chịu trận để A Đại Lạp mắng suốt nửa tiếng, đám phụ huynh bên cạnh cũng im lặng nghe theo. “Cô giáo, cô vất vả rồi, chúng tôi biết sai rồi, cô bớt giận, chúng tôi thành tâm đến xin lỗi. Tôi còn mang cả một xe đồ an ủi tới đây.” Đồng An lấy từ trong túi ra một chai trà xanh, mở nắp rồi đưa bằng hai tay cho A Đại Lạp, lại nháy mắt với Susan, bảo cô lên khuyên nhủ vài câu.

A Đại Lạp nhận lấy trà xanh, nhìn Đồng An nói: “Sao, anh còn định hối lộ tôi à? Tôi nói cho anh biết, công là công, tư là tư, món nợ này chúng ta vẫn phải tính toán rõ ràng.”

“Đúng, đúng, cô giáo, An biết sai rồi. Cô xem, anh ấy bị cô mắng nửa tiếng rồi, cô xem có thể cho chúng tôi vào thăm bọn trẻ không?” Susan nhận lấy chai nước A Đại Lạp đã uống dở, cẩn thận lấy giấy lau cho cô, rồi giơ ngón cái lên. Có thể mắng lĩnh chủ đại nhân đến mức không dám cãi lại thì chỉ có cô.

“Xem ở thái độ các người cũng không tệ, cho phép các phụ huynh vào thăm con em mình. Nghe cho kỹ đây, ai còn dám gây sự bên trong thì cút hết cho tôi.” Đám phụ huynh nín thở không dám ho he, đặc biệt là Đồng An, nước miếng của cô đã bắn đầy mặt anh mà anh cũng không dám lau. Đang định cùng mọi người vào trường, A Đại Lạp lại nói thêm: “Khoan đã, các quý ông giúp tôi chuyển đồ an ủi trên xe vào trong đi.”

“À, đúng đúng đúng, hôm nay ở đây không có cư dân hay lĩnh chủ gì cả, mọi người đều là phụ huynh thôi. Mọi người giúp một tay, đồ trên xe hơi nhiều, đa tạ mọi người.” Đồng An lúc này mới như sống lại, gọi mọi người đi chuyển đồ.

Hai cô gái đỡ A Đại Lạp đi vào trong. “Cô giáo, cô lợi hại quá, cô mắng An nửa tiếng mà anh ấy không dám nổi giận.” Emma khâm phục nói.

“Đúng vậy, tôi chưa từng thấy mặt nào thành thật như vậy của anh ấy, cô thật sự quá lợi hại.” Susan cũng tán thưởng.

“Hai cô này, đến giờ vẫn chưa hiểu người đàn ông của mình à? Chẳng trách An giao việc gì cho hai cô, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ đều phải bàn lại một lần. An hiểu ngay từ đầu, tôi không mắng anh ấy một trận thì chuyện anh ấy đi đầu vi phạm quy định không dễ dàng bỏ qua được. Thứ hai, anh ấy muốn tạo uy tín cho tôi ở trường học, để bất cứ ai cũng phải hiểu rằng địa vị của trường học có thể cao hơn cả lĩnh chủ. Sau này muốn con cái thành tài thì bắt buộc phải đến trường học. Còn một điểm nữa, anh ấy đang nói cho mọi người biết, hai con gái nuôi của anh ấy đang học ở đây, sau này đừng ai bắt nạt chúng, nhưng nếu bây giờ làm tốt quan hệ với chúng thì sau này lớn lên mới có khả năng thành đạt trên mảnh đất này. Anh ấy luôn có những chiêu trò quái đản, tàn nhẫn, cả công lẫn tư đều chuẩn xác như vậy. Brandon thua không oan chút nào. Các cô nhìn xem, lát nữa đám phụ huynh kia bị anh ấy bán mà còn phải giúp anh ấy đếm tiền kìa.” A Đại Lạp cũng thấy lạ, sao lần nào tên An này cũng biến bất lợi thành có lợi. Cô chỉ thấy anh dùng mấy chiêu thức tầm thường nhất, vậy mà trong tay anh lại có hiệu quả tốt đến thế.

Truyện liên quan