Chương 116: Đồng An dư thừa

Khi Đồng An trở lại lầu trên, Sarah đã bận rộn trong bếp. Đồng An nghĩ đến việc gần đây mình cứ luôn làm phiền cô chuẩn bị cơm nước, trong lòng ít nhiều cảm thấy áy náy. Chưa kể đến món salad, Sarah đối với cậu quả thực là hết lòng hết sức.

“Sarah, cảm ơn cô, nếu không có cô chắc tôi đã làm ra trò cười lớn rồi. Bây giờ có việc gì cần tôi giúp không?” Đồng An đứng ngoài cửa bếp hỏi người đầu bếp bên trong.

“À, An, anh về rồi à, tôi đang đau đầu đây. Trong kho chứa đồ, nguyên liệu và gia vị cho món Tây không còn nhiều, anh xem danh sách tôi liệt kê đây rồi bổ sung thêm nhé. Cảm ơn trời đất, anh mà không về kịp thì tôi mất mặt chết mất.” Sarah vui vẻ đưa cho Đồng An một tờ danh sách.

Đồng An nhìn các loại vật phẩm trên đó, cảm thấy trong số vật tư thu được ngày hôm qua dường như có đủ cả. Thế là cậu đến bàn ăn, lấy từng món từ trong không gian ra, bày biện ngăn nắp. Đồ đạc vừa nhiều vừa tạp, Sarah còn viết thêm vài loại gia vị mà chỉ người bản địa mới hiểu, Đồng An lại phải vào bếp hỏi cho rõ ràng. Cậu hiểu ra rằng, chỉ một miếng thịt nhỏ muốn chế biến cho ngon miệng cũng phải trải qua vô số công đoạn, chẳng hề dễ dàng hơn món Trung Hoa là bao.

Nghĩ đến hôm nay ăn bò bít tết, cậu quyết định lấy từ tảng thịt bò lớn ra, cắt thêm hai miếng đặt lên bàn. Cầm dao định băm xuống, cậu chợt khựng lại vì không biết bò bít tết là cắt từ phần nào của con bò. Cậu cầm dao hô lớn: “Sarah, bò bít tết là cắt từ phần nào của con bò vậy?” Một tiếng cười khẽ vang lên từ phía thang máy. Đồng An nhìn theo hướng âm thanh đó, thấy Chu Địch đang mặc quần jeans và áo thun giản dị, lấy tay che miệng cười. Phía sau cô là bác sĩ Phúc Tư với trang phục tương tự, cùng một cô bé bảy tám tuổi mà cậu từng gặp lần trước.

Đồng An vội giấu con dao ra sau lưng: “Chào bác sĩ Phúc Tư, mọi người đến rồi. Ồ, tiểu công chúa này là ai vậy? Chào mừng mọi người đến nhà tôi làm khách.”

Chu Địch vội giới thiệu: “Đây là con gái của chị tôi, Marian. Marian, đây là thủ lĩnh căn cứ, An.” Lúc này cửa thang máy lại mở ra, Nói Kỳ đang ôm tiểu Salad xuất hiện, theo sau là Emma và Susan, mỗi người ôm một bộ khôi giáp.

Tiểu Salad nhìn thấy Đồng An liền vặn vẹo thân mình thoát khỏi vòng tay cha, chạy đến ôm lấy chân cậu: “An, không phải anh nói sẽ đến trường thăm em sao? Sữa bò buổi chiều có phải anh gửi tới không? Mọi người đều nói rất ngon, nhưng em uống mấy ly rồi mà chẳng ngủ như anh.”

Đồng An không đời nào nói cho cô bé biết cậu không đến thăm vì sợ không nỡ rời xa: “Đúng rồi, chính là anh gửi tới đó. Buổi chiều anh bận quá nên không vào thăm em được, lần sau nhé. Bây giờ em giúp anh một việc được không? Em hãy dẫn Marian đi làm quen với nơi này, rồi chơi cùng em ấy nhé.”

“Chơi gì cũng được ạ? Vậy em muốn chơi nước, em mấy ngày nay chưa được bơi rồi.” Cô bé lập tức đưa ra yêu cầu.

“Được thôi. Bác sĩ Phúc Tư, có thể phiền bác trông chừng các cháu giúp tôi không?” Cậu giấu con dao sau lưng đi, “Bác biết đấy, tôi hiện tại đang hơi bận.”

“Không vấn đề gì, Marian lần trước đã đến chơi một lần, cứ nhắc mãi với tôi. Vậy để tôi cũng chiêm ngưỡng sức hút của bể bơi siêu lớn này xem sao.” Phúc Tư không chút ngần ngại, dẫn hai đứa trẻ đi ngay.

Chu Địch bước tới, lấy con dao từ tay Đồng An: “Được rồi, sếp của tôi, việc thái bò bít tết này cứ giao cho người chuyên nghiệp đi. Nói Kỳ trước kia là trợ thủ của Sarah, mà Sarah là đầu bếp ba sao Michelin, anh ấy chắc chắn biết bò bít tết cắt từ phần nào, đúng không Nói Kỳ?”

Nói Kỳ cười ha hả bước tới nhận lấy con dao: “Chu Địch nói đúng, bữa tối cứ giao cho chúng tôi, sếp cứ đi làm việc của mình đi.” Nói rồi anh thuần thục bắt đầu đo đạc trên tảng thịt bò. Chu Địch cũng vào bếp lấy một cái khay sạch, đứng bên cạnh đỡ lấy những miếng thịt Nói Kỳ cắt ra.

Đồng An nhìn một lúc rồi dời mắt đi. Nhìn hai người phụ nữ đang đứng đó như những đứa trẻ phạm lỗi, cậu cũng chẳng còn chút giận dữ nào: “Về rồi thì đi rửa mặt mũi đi, lát nữa còn nhiều khách đến, đừng để người khác hiểu lầm là tôi bắt nạt các cô.”

Emma ném bộ khôi giáp trên tay xuống, không màng gì cả mà ôm lấy eo Đồng An, vùi đầu vào ngực cậu: “An, sau này em sẽ nghe lời anh, không bao giờ tùy hứng nữa.”

“Được rồi, được rồi, anh không trách em đâu. Dù em có phạm sai lầm lớn thế nào, anh cũng sẽ cùng em gánh vác. Nhưng anh vẫn hy vọng em có thể nghĩ cho mọi người nhiều hơn. Sau này em sẽ thay anh quản lý nơi này, cần phải có cái nhìn đại cục hơn.” Đồng An vỗ vỗ lưng cô, an ủi rồi giục cô đi thu dọn, lát nữa còn có khách.

Susan đứng bên cạnh nói: “Em cũng có thể ôm anh một cái không? Lúc anh nổi giận buổi sáng thật đáng sợ, làm em cũng hoảng theo.”

Đồng An đành đưa tay trái ra ôm nhẹ cô một cái rồi buông ngay. “An, em sẽ không bỏ qua cho anh đâu, một ngày nào đó em sẽ khiến anh cam tâm tình nguyện chấp nhận em.”

Emma nghe thấy liền đáp trả: “Đừng có mơ, chưa dẹp yên được tôi thì đừng hòng đạt được mục đích.”

“Được rồi, các cô đi rửa mặt đi, tôi đi chọn chút rượu và đồ ăn ra.” Hiện trường còn nhiều người, Đồng An không muốn tham gia vào cuộc chiến của hai nàng.

Cậu một mình đi vào kho chứa đồ, thấy thiếu khá nhiều thứ nên bổ sung thêm vật phẩm vào chỗ trống. Trong tủ đông cũng được lấp đầy bằng thịt đông lạnh mới lấy được và các loại đồ ăn nhanh đóng gói.

Nơi này chỉ thiếu rau xanh theo mùa. Trong không gian của cậu vẫn còn một ít, hệ thống cũng đã quy hoạch những khu đất lớn để trồng rau thủy canh khi xây dựng căn cứ, nhưng những luống rau đó mới chỉ gieo hạt, muốn đạt tiêu chuẩn thu hoạch còn cần thời gian dài. Nhà ăn công cộng hiện chỉ dùng đậu đóng hộp và rau củ đóng hộp để cải thiện bữa ăn, nhưng mỗi người chẳng được bao nhiêu. Đồng An chỉ hy vọng mọi người kiên nhẫn chờ đợi đến ngày rau xanh tươi được đưa ra thị trường.

Nhưng hôm nay nhất định phải có chút rau tươi để giữ thể diện, cậu lấy một nửa số rau củ mang từ thế giới hiện đại ra, bưng vào bếp. Emma và Susan đã thay bộ đồ tác chiến, mặc quần áo ở nhà của Emma để phụ giúp Sarah.

Ba người vừa chuẩn bị vừa trò chuyện. Thấy Đồng An bước vào, Sarah nhìn cậu một cái đầy kỳ lạ, nhận lấy rau củ rồi đuổi cậu ra khỏi bếp. Đồng An hơi buồn bực rời đi, tìm đến chỗ Nói Kỳ, thấy họ đang bắt đầu mát-xa cho những miếng bò bít tết. Nói Kỳ pha chế gia vị rồi bôi lên miếng thịt, Chu Địch thì xoa bóp để gia vị thấm đều, sau đó Nói Kỳ đặt những miếng thịt đã ướp lên giấy thấm nước.

“Thôi vậy, ở đây cũng không cần mình, mình đi xem Salad đây.” Đồng An nghĩ thầm hôm nay là thế nào, đi đâu cũng thấy mình thừa thãi. Cậu lập tức đi xuống tầng một, thấy hai đứa trẻ đang chơi đùa rất vui vẻ ở khu nước cạn. Phúc Tư ngồi bên bể bơi, mỉm cười nhìn chúng.

“Sao bác không xuống chơi một chút? Yên tâm đi, nước ở đây được khử trùng và lọc 24/24.” Đồng An dựa vào thành bể hỏi Phúc Tư đang chăm chú nhìn bọn trẻ.

“Không, không phải đâu, tại tôi không mang đồ dự phòng nên không tiện xuống.”

“Xin lỗi, tôi không để ý chuyện đó. Lần sau nếu Marian muốn chơi nước, cứ bảo tiểu Salad dẫn các người cùng tới. Không sao đâu, ngày thường cũng chẳng có ai dùng, chỉ có tôi tối đến mới bơi vài vòng. À bác sĩ Phúc Tư, tôi muốn hỏi một vấn đề chuyên môn, bình thường các bệnh viện hay phòng nghiên cứu xử lý thi thể sinh vật số lượng lớn như thế nào?”

Nghe Đồng An hỏi vậy, vẻ mặt Phúc Tư lộ rõ sự căng thẳng, nét bình thản vừa rồi biến mất: “An, sao anh lại hỏi như vậy? Anh đã biết gì rồi sao?”

“Chờ đã, Phúc Tư, biết gì là biết gì? Tôi chỉ là hôm nay đọc được một tin tức, có một phòng thí nghiệm trong 8 năm sản xuất ra 2800 cái xác, nhưng tôi thấy họ không có thiết bị xử lý thi thể nên tò mò hỏi những người làm nghề y như các bác thôi.” Đồng An cũng thấy lạ, đã mạt thế rồi mà các bác sĩ này vẫn bảo vệ bí mật bên trong kỹ thế sao, chẳng muốn tiết lộ chút quy tắc ngầm nào cả.

“Không, không phải, tôi chỉ là bác sĩ ngoại khoa, không hiểu rõ quy trình xử lý thi thể trong bệnh viện nên không thể nói cho anh nhiều hơn được.” Phúc Tư thận trọng đáp.

“Không, bác hiểu rất rõ các phương pháp xử lý thi thể, vì bác đã tận mắt chứng kiến rồi. Tiến sĩ Phúc Tư, đã lâu không gặp.” Một giọng nói lạ hoắc vang lên từ lối vào bể bơi.

Đồng An quay đầu lại, thấy một người đàn ông trung niên mặc vest phẳng phiu, chải tóc ngôi lệch gọn gàng. Hắn đi đến trước mặt cậu, lịch thiệp đưa tay ra: “Chào anh, An. Tôi là Mạch Khắc, người phụ trách phòng nghiên cứu của giáo đường. Lần này đến đây là để tìm anh hợp tác. Tất nhiên, cũng có thể nói là tìm tổ chức đứng sau anh để hợp tác.”

Đồng An không đưa tay ra, chỉ tò mò nhìn gã Mạch Khắc này, rồi nhìn sang Brandon đang đi theo phía sau. Trán đối phương đã lấm tấm mồ hôi, nhìn vẻ bất lực của hắn, Đồng An biết ngay lão già này lại bị kẻ khác khống chế rồi.

Truyện liên quan