Quyển 1 · Chương 44: Thân bất tử, ngàn người ngàn khuôn mặt

“Bái kiến ngô chủ!”

Tạ Thiếu Cương kính cẩn nhìn Trần Hạo, trong mắt đong đầy ánh nhìn hâm mộ.

Trần Hạo gật đầu, “Nếu ngươi đã là người một nhà, ta cũng không cần giấu ngươi. Đại bản doanh của chúng ta ở thành phố Đào Hoa phía bắc, ngươi muốn tự mình phát triển ở đây, hay cùng ta về Đào Hoa?”

Tạ Thiếu Cương nói: “Ta vẫn nên ở lại đây thì hơn!”

Thông qua tinh thần hải của quái vật, hắn cảm nhận được phía bên kia có những quái vật quá đỗi mạnh mẽ. Tuy rằng năng lực của hắn là bất tử bất diệt, nhưng một vòng mặt trời chói chang cùng một vòng băng giá như thể tinh thần thể bên đó vẫn khiến hắn kinh sợ.

Là quái vật gia nhập muộn nhất hiện tại, hắn tự giác muốn thu mình làm tàng trước một chút.

“Lại đây, nói cho ta nghe về năng lực của ngươi!”

Trần Hạo lấy ra cuốn sổ tay đã ghi chép thông tin của sáu quái vật trước đó.

Hắn nhìn Tạ Thiếu Cương trước mắt bằng ánh mắt hiền từ.

Quái vật tạo ra lần này cũng vô cùng thú vị, chưa bàn tới cái khác, năng lực cốt lõi nhất tuyệt đối là bất tử.

Hắn đem tất cả sinh vật có khả năng phục hồi tái sinh mạnh nhất trên Lam Tinh ném vào đan lô, đan dược luyện ra có dược hiệu chủ yếu lấy sức phục hồi và sinh mệnh lực làm trung tâm.

Nương vào đó để tiệm cận năng lực mà Trần Hạo khao khát nhất —— bất tử bất diệt, nhỏ máu tái sinh.

Tạ Thiếu Cương nói: “Năng lực của ta là sinh mệnh, chỉ cần còn một tế bào tồn tại là có thể nuốt chửng các loại năng lượng, chuyển hóa thành sinh mệnh lực để khôi phục như cũ, bất tử bất diệt!

Thứ hai, ta có thể hấp thu sinh mệnh lực của kẻ khác để phân liệt ra phân thân giống hệt họ, phân thân còn có cả ký ức lẫn năng lực của họ.

Thứ ba, bản thể của ta có thể tùy ý biến hình, chẳng hạn như mấy chục mét xúc tua bạch tuộc vươn ra khi ta giết chúng vừa rồi.

Thứ tư, Bất Khuất giúp ta không ngừng mạnh lên, chỉ cần không chết, ta sẽ càng đánh càng khỏe!”

Không khác mấy so với dự đoán của Trần Hạo, năng lực này bẩm sinh đã rất tương thích với dị năng Bất Khuất của Tạ Thiếu Cương.

Khuyết điểm duy nhất của dị năng này là cần thời gian tích dồn nội tại!

Mà sở hữu thân thể bất tử cộng thêm năng lực Bất Khuất, hắn tuyệt đối có thể trở thành quái vật mạnh nhất.

Trần Hạo nghe xong nét mặt cổ quái, chuyện bất tử bất diệt vốn nằm trong dự tính nên hắn không tỏ ra vẻ kinh ngạc nào.

Điều khiến hắn cảm thấy kỳ lạ nhất lại là năng lực thứ hai của Tạ Thiếu Cương.

“Phân liệt phân thân, nghìn người nghìn mặt?”

“Đây chẳng phải là tuyệt kỹ gián điệp trong truyền thuyết sao?”

Có năng lực này, việc trà trộn vào bất kỳ tổ chức hay cơ quan nào để đục nước béo cò chẳng phải dễ như trở bàn tay?

Hơn nữa đặc tính bất tử bất diệt và Bất Khuất của Tạ Thiếu Cương quả thực sinh ra là để làm chuyện lớn!

Trần Hạo ghi chép lại:

“Danh sách bảy: Bất Tử Ma”

“Chiều cao: 1cm - 185cm”

“Trọng lượng: Không rõ”

“Phối phương: Địa Long Vương biến dị do bức xạ hạt nhân, thằn lằn, gấu nước, gián, thạch sùng, trùng biến thái Turbellaria, sao biển, sứa bất tử, máu của ta... Người sử dụng —— Nhân loại!”

“Đặc tính quái vật: Bất tử bất diệt, có thể phân liệt ra phân thân giống hệt sinh mệnh bị nó nuốt chửng, cơ thể biến hình, nghi ngờ có tiềm năng thảm họa cấp Thiên Tai diệt chủng, các chi tiết khác chờ quan sát thêm...”

Gập sổ tay lại, Trần Hạo gật đầu, vươn tay xoa nhẹ chiếc đầu sứa của nó rồi nói: “Ta phải về thành phố Đào Hoa, ngươi tự an bài tốt cho mình là được. Nhớ kỹ, lần sau đừng để chúng bắt được nữa đấy!”

“Hãy ở lại đây gầy dựng quân đoàn Vô Diện Giả của ngươi đi!”

“Rõ, ngô chủ!”

Bóng dáng Tạ Thiếu Cương vụt lóe, biến mất tại chỗ.

Còn Trần Hạo cũng nắm lấy tay Bí Đỏ Ác Mộng, biến mất vào trong Mộng Giới, tựa như chưa từng đặt chân đến đây!

...

Thành phố Đào Hoa, núi Ô Vân.

Trần Hạo vừa từ Mộng Giới đi ra đã thấy Trương Bân và Tề Bỉnh Quân một băng một hỏa lại đang luận bàn.

“Sáng nay làm sao thế, hai người vẫn còn đánh à? Ta đã đi dạo được một vòng rồi đấy!”

Thấy Trần Hạo trở về, hai người giố mắt sáng rỡ nhìn hắn.

“Ngô chủ!”

“A Hạo!”

Trương Bân mừng rỡ bước tới ôm hắn một cái.

“Cậu rốt cuộc cũng về rồi! Bằng không ngày nào cũng đánh nhau với con chim xù lông này chán chết đi được!”

“Ngươi mới là chim xù lông! Ta là Kim Ô, cái đồ rùa đần này!”

“Thế thì vẫn là chim xù lông chứ gì?”

Thấy hai người lại sắp sửa cãi nhau, Trần Hạo có chút đau đầu, “Thôi thôi thôi, đừng cãi nữa, ta mới về, ồn ào làm ta nhức cả đầu!”

Tuy nhiên giữ hai người này lại đây quả thực có chút lãng phí năng lực của họ. Ban đầu để họ ở lại là nhằm bảo vệ an toàn cho hắn, nhưng hiện giờ hắn đã thành tựu thân thể bất tử, không cần phải gò bó như vậy nữa.

“Kể từ hôm nay, các ngươi cứ tự do hoạt động đi!”

“Thế còn an toàn của cậu thì sao?”

Trương Bân lo lắng nhìn hắn.

Trần Hạo lắc đầu nói:

“Ta đã thành tựu thân thể bất tử, lại sở hữu năng lực của tất cả các ngươi, trời đất bao la, ai làm tổn thương nổi ta?”

“Kiểu gì cũng cầm cự được đến lúc các ngươi về tiếp viện.”

Rất nhanh, hắn đem tin tức này thông báo cho toàn bộ quái vật.

“Bây giờ, đã đến lúc chúng ta phô diễn nanh nanh ra bên ngoài!”

Nhận được mệnh lệnh này, đám quái vật mừng rỡ ngửa mặt lên trời hú dài.

Ngoại trừ bốn vị lão nhân hóa thành Thần Cây Sắt thép ở lại gác phòng an toàn, những quái vật khác bắt đầu mở rộng ra bên ngoài.

Đặc biệt là tộc Chuột Dị Hình, theo sự sinh sản không ngừng của Chuột Chuột, lúc này tộc chuột đã sở hữu đàn chuột lên tới 80 vạn con.

Lòng núi Ô Vân gần như đã bị đục rỗng.

Ngoại trừ tộc chuột và Cỏ Cây Tinh Linh, toàn bộ ngọn núi lớn không còn sinh vật nào khác.

Cứ tiếp tục thế này, cả ngọn núi Ô Vân sẽ bị gặm nhấm sạch sành sanh.

Mà địa bàn của tộc chuột vốn đã không đủ dùng từ lâu.

Lời Trần Hạo vừa dứt, Chuột Chuột lập tức hạ lệnh cho tộc chuột xuống núi, bắt đầu mở rộng lãnh thổ.

Trần Hạo rảnh rỗi không có việc gì làm, bay lên phía trên tộc chuột nhìn xuống, chà chà, sắp tiến vào xã hội hiện đại đến nơi rồi sao?

Chỉ thấy những con chuột vóc dáng khác nhau, diện mạo riêng biệt đã bắt đầu thu gom công cụ của con người để xây dựng hang chuột độc đáo cho riêng mình, bên trong thậm chí còn bắt đầu dùng nước máy?

Ngoài ra chúng còn nuôi một đống gián biến dị, rệp biến dị làm ngành chăn nuôi.

Tộc Chuột Chim và Chuột Dơi thậm chí còn biết dệt lưới để bắt chim biến dị và côn trùng bay biến dị trên trời làm thức ăn.

Những con chuột bình thường thì lựa chọn trở thành chuột thợ, chuyên trách vận chuyển vật tư.

Lúc này, nhận được mệnh lệnh của Chuột Chuột, chúng nó hưng phấn bắt đầu gom góp gia sản, mở rộng địa bàn ra bên ngoài.

Động tĩnh từ cuộc hành quân của 80 vạn dị chuột tự nhiên chẳng thể nhỏ, nhanh chóng thu hút sự chú ý của những người sống sót.

Trong bán kính hàng trăm cây số quanh núi Mây Đen, bao gồm cả thành phố Đào Hoa, nhờ sự tồn tại của Kim Ô, cho dù vạn dặm xung quanh tuyết phủ trắng trời thì khí hậu nơi đây vẫn chỉ ở mức se lạnh.

Nhiệt độ bên ngoài khoảng 20℃.

Vẫn thuộc môi trường thích hợp để sinh sống.

Bởi vậy, khi những người sống sót ở căn cứ người sống sót Kinh Thành biết được chuyện này, họ lập tức quyết định dời đô.

Trực tiếp dẫn theo toàn bộ người sống sót tiến về căn cứ thành phố Đào Hoa, tu hú chiếm tổ.

Đối mặt với một căn cứ Kinh Đô sở hữu hệ thống công nghiệp hiện đại hoàn chỉnh, cho dù chủ căn cứ thành phố Đào Hoa có không đành lòng đến mức nào thì cũng đành phải nhường lại vị trí của mình.

“Cái gì? Ngươi nói phe chuột tộc bên núi Mây Đen bắt đầu có động thái rồi?”

Truyện liên quan