Quyển 1 · Chương 57: Thành mất

Thành phá, thành vong, lẽ ra phải vậy.

Đám tang thi mang theo mùi hôi thối cùng thân hình rách nát hưng phấn lao vào trong thành, đó là hơi thở của sự sống.

Lũ tang thi con nít cưỡi tang thi khuyển, lao về phía những đứa trẻ đồng lứa còn sống sót, như thể đang đuổi bắt vui đùa cùng bạn chơi yêu thích.

Được chơi cùng chúng nó quả thật rất thú vị, thế nhưng, cái giá phải trả là gì đây?

"Rắc" một tiếng, xương cốt nứt ra, khối bán cầu nếp uốn màu hồng phấn lộ ra ngoài.

Thì ra là cái này!

Ha ha ha ha! Chơi chứ, lại đây chơi nào, lấy đầu làm bóng đá!

Đá bóng xong là có thể cùng nhau cưỡi tang thi khuyển vui vẻ đi ăn hiếp mấy lão già ven đường!

Lũ tang thi nhỏ tin tưởng chắc chắn là như thế.

Người lớn cũng khó thoát khỏi vận rủi, bởi vì đám người làm thuê đã chết trong bộ đồ bảo hộ dính máu đang sục sôi phẫn nộ, họ muốn treo cổ những kẻ may mắn chưa biến thành tang thi lên cột đèn đường.

"Dựa vào cái gì chúng tao đã chết, còn chúng mày lại được sống chứ? Gia nhập đại quân vĩnh động cơ đi! Lũ người tự nhiên!"

Mấy con tang thi vương vũ điệu vác theo loa đài tiến vào sân khấu, liệu ai sẽ thích buổi diễn náo nhiệt của chúng đây?

Cái gì? Không có ai thích ư?

Không sao cả, chúng sẽ cưỡng chế tìm ra những kẻ xui xẻo yêu thích âm thanh người chết, nghe xong khúc nhạc đưa ma này, kiếp sau lại làm người trong fanclub.

Cuối cùng là những gã vệ binh vừa mới chồm dậy từ chân tường thành, mặt mũi đầy vết muỗi đốt, ánh mắt tràn ngập căm hận nhìn về phía khu vực quyền quý của căn cứ.

Oán hận của họ vượt qua cả virus lẫn sống chết, ký ức cuối cùng chỉ hướng về một điều: "Giết chết đám hỗn đản coi chúng ta là pháo hôi!"

……

Thành phố Tân Mã, bên trong vòng phòng hộ an toàn bằng sắt thép cuối cùng do Căn cứ trưởng chế tạo.

Bên cạnh gã Căn cứ trưởng béo lùn chắc nịch là hai nữ thư ký song sinh mỹ diễm, họ kinh hãi nhìn qua màn hình giám sát thấy tang thi bên ngoài đông đúc chen chúc như đàn cá mồi.

Chúng tự do đuổi bắt những con người sống sót không thể vào được đạo phòng tuyến cuối cùng này.

"Chủ nhân, thật sự không cứu họ sao?"

Hôm nay, cô thư ký hành chính mặc tất lưới màu đen co giãn lo lắng hỏi Căn cứ trưởng.

Gã lạnh nhạt đáp: "Bên ngoài chẳng qua chỉ là đám tiện dân! Nếu các cô đồng tình với chúng, ta cũng không ngại tống các cô ra ngoài làm bạn với chúng đâu!"

Tất cả dị năng giả mạnh nhất đều đã được gã điều động đến đây, có nhiều dị năng giả bảo vệ như vậy, lại thêm căn phòng an toàn tuyệt đối mà gã bỏ ra khoản tiền lớn để chế tạo, gã có thể sống sót lâu dài.

Hơn nữa, gã còn có dị năng cài bom vào cơ thể người khác, gã đã khống chế hai mươi dị năng giả còn lại, tóm gọn tất cả để bố trí ở đây bảo vệ gã.

Chờ đến khi tang thi tàn sát xong xuôi rồi mới ra ngoài, gã vẫn lại là một hảo hán!

Còn về đám người sống sót bình thường kia ư?

Ai mà thèm để ý chứ?

Nghe Căn cứ trưởng của căn cứ người sống sót thành phố Tân Mã nói vậy, thân hình mềm mại của cặp song sinh đột nhiên run lên, đôi mắt chớp chớp, thuận theo nói:

"Vâng, thưa Căn cứ trưởng!"

Thấy dáng vẻ sợ hãi của hai chị em, gã thỏa mãn gật đầu, lại an ủi: "Các cô không cần sợ hãi, làm người phụ nữ ta yêu nhất, trong phòng an toàn các cô sẽ được hưởng quyền lực và địa vị dưới một người trên vàn người……"

"Thân thể trẻ trung của các cô thật sự quá mỹ diệu……"

Khóe miệng gã chóp chép, tựa như đang dư vị điều gì đó.

"Hai chị em cô phải cật lực truyền thừa huyết mạch cho lão gia ta đấy!"

"Vâng! Chúng em nhất định sẽ cố gắng!"

Hai chị em đồng thanh đáp lời, đằng sau ánh mắt thuận theo lại là thù hận và oán giận đến cực điểm.

Giống như một ngọn núi lửa câm, chực chờ bùng nổ, chỉ chờ có người châm ngòi pháo hoa.

Tất cả sẽ hoàn toàn khác biệt.

Chỉ là, liệu mọi chuyện có thật sự thuận lợi như vậy?

Rất nhanh, căn phòng an toàn mà gã luôn tự hào hình như cũng chẳng an toàn đến thế.

Dự cảm của gã đương nhiên không sai, lớp hợp kim đỉnh cao gã tự hào, trước mặt con tang thi béo úp được gọi là Tang Thi Vương lại bị xé nát như xé một tờ giấy.

"Mau bảo vệ ta!"

Gã gào lên với đám dị năng giả của mình.

Trong tay gã đang cầm chìa khóa vòng cổ của họ, kẻ nào không nghe lời sẽ bị giật điện ngay lập tức!

Mấy dị năng giả mang vòng cổ trên cổ căm hận nhìn gã, nhưng vẫn không hề chần chừ lao lên chết thay.

Thế nhưng những điều này chẳng khác nào dâng mồi tận miệng cho Tang Thi Vương.

Cái bụng đầy mỡ hôi hám của nó lại trương phình lên thêm một chút, phát ra tiếng cười lớn: "A ha ha ha ha!"

Mười lăm giây, toàn bộ dị năng giả gã khống chế đều bị con Tang Thi Vương đáng sợ này nuốt sống……

Những tử sĩ dị năng giả của gã đã thật sự bỏ mạng.

Chỉ còn sót lại mấy ngón tay rơi rớt từ cái miệng rộng của nó đang rung giật trên mặt đất.

"Chúng mày xông lên cho ta!"

Gã đột nhiên hất cặp chị em song sinh đang ôm trên người về phía Tang Thi Vương to như ngọn núi nhỏ, định bụng dùng hai người phụ nữ này tạo cơ hội cho mình bỏ chạy.

Thế nhưng cặp chị em song sinh lại ôm chặt lấy gã, thậm chí duỗi cả tay chân khóa gắt gao gã tại chỗ.

Không thể nhúc nhích.

"Chúng ta cùng chết đi! Ha ha ha ha!"

Trên mặt hai chị em cuối cùng cũng nở nụ cười thật sự.

"Chúng mày làm gì đấy? Tin ta kích nổ bom trong người chúng mày không?"

Hai chị em cười lớn: "Có giỏi thì gã cứ nổ đi, cùng lắm thì cùng chết, chúng tôi chờ ngày này lâu lắm rồi! Lão già khốn kiếp nhà gã, ngày gã hại chết bố chúng tôi thì nên biết sẽ có ngày hôm nay!"

Họ bị gã đàn ông này cưỡng đoạt bắt về ngay trên đại lộ.

Bạn trai của họ bị Căn cứ trưởng tàn nhẫn ném vào đàn tang thi, bị vạn thi xé xác mà chết, có lẽ cũng đã gia nhập vào hàng ngũ vĩnh động kia……

Còn họ thì chẳng khác nào hai con chó cái không chút tôn nghiêm, bị gã đàn ông vừa xấu vừa già vừa phế vật này dùng để thỏa mãn dục vọng dơ bẩn.

Cả đời họ chỉ còn lại một mục đích duy nhất là báo thù!

"Không!!!"

Tuy nhiên, gã vẫn còn cách, gã đột ngột dùng lực, lấy cùi chỏ húc mạnh vào bụng hai người phụ nữ, ép họ buộc phải buông tay kìm kẹp rồi ngã rụi xuống đất.

"Hừ, hai con tiện tì chúng mày cũng muốn hại lão phu sao?"

Gã đá mỗi cô một phát ra xa, sau đó móc từ trong túi ra một nút bấm, một chiếc lồng sắt từ trên trời rơi xuống bao bọc lấy gã, trên lồng sắt là hàng rào sắt có điện.

Đây là quân bài tẩy cuối cùng của gã, vốn dĩ định dùng để nhốt một dị năng giả mà gã nhắm tới, hiện tại chỉ có thể dùng để bảo vệ chính mình!

Tang Thi Vương vỗ mạnh vào bụng, cái bụng vỡ ra, thế mà từ trong bụng lại phun ra hai mươi con tang thi cấp ba?

Chính là những dị năng giả đáng thương vừa bị Căn cứ trưởng coi làm pháo hôi.

"Gào rống!"

Lũ tàng thi này trông thấy người sống thì mừng ra mặt, lao đến định ăn tươi nuốt sống gã mập cùng hai cô thư ký xinh đẹp của căn cứ.

Chúng vẫn còn ký ức, gã mập chết tiệt kia chính là kẻ thù lúc chúng còn sống!

Hai cô thư ký vướng phải hơi thở của kẻ thù, lại còn ngọt ngào đáng chết, nhất định không thể tha!

Trưởng căn cứ nhìn lũ tàng thi tiến lại gần hai cô thư ký đang thổ huyết thì phấn khích hô: "Đến gần chút nữa, đến gần chút nữa..."

"Nghệ thuật chính là sự cuồng hoan của bùng nổ! Lão tử đây cũng là dị năng giả cấp bốn đấy!"

Cặp song sinh phát nổ, hất văng ngay hai mươi con tàng thi.

Chà, ông già này cũng chuộng nghệ thuật cháy nổ đấy chứ!

Đáng tiếc, đòn đó chẳng gây ra chút tổn thương nào cho Tàng Thi Vương. Nếu như lúc đám pháo hôi bị nuốt vào bụng mà kích nổ được thì tốt biết mấy, chắc chắn sẽ khiến Tàng Thi Vương trúng thương nặng.

Đáng tiếc, sau khi đám pháo hôi bị nuốt mất thì hình như ông ta không còn ra tay được nữa...

Chưa thể dọn sạch toàn bộ, vậy con Tàng Thi Vương còn lại phải đối phó thế nào đây?

Ông lấy ra một cái chiếc cốc bên người, biến nó thành khối thuốc nổ rồi ném thẳng vào người Tàng Thi Vương. Ngoại trừ việc tung ra vài hố nhỏ trên lớp mỡ dày nắp nẻ của nó thì hầu như chẳng gây ra vết thương nào, ngược lại còn khiến nó càng thêm giận dữ...

Nhìn Tàng Thi Vương ngày một tiến lại gần, trái tim từng rất vững vàng của trưởng căn cứ rốt cuộc cũng nguội lạnh!

Đúng lúc này, một điệu nhạc khiêng quan người da đen quỷ dị đột nhiên vang lên.

"Khặc khặc khặc, đúng là một vở kịch hay!"

Chuột Chuột bước xuống từ chiếc kiệu hoa do bốn người chuột khiêng, nhìn Tàng Thi Vương mà cất tiếng cười khiêu khích.

"Đây là Tàng Thi Vương sao? Cũng chẳng ra làm sao!"

Chẳng lẽ vẫn còn người xông vào được?

Trưởng căn cứ kinh hãi nói: "Không đúng, ngươi không phải là người!"

"Biến dị chuột?"

Chuột Chuột sờ sờ chiếc sừng trên đầu, mỉm cười cất giọng khàn khàn: "Không chỉ có ta đâu, còn một vị khách nữa đấy!"

Nó vừa dứt lời, một đàn muỗi đỏ như máu lập tức biến hóa quây lại, ngưng tụ thành một nữ nhân người muỗi mỹ diễm.

"A~ Bình máu yêu thích nhất của ta!"

Truyện liên quan