Quyển 1 · Chương 50: Chu Khải Minh: Từ nhỏ tôi đã là người lương thiện

Chu Sao Mai chỉ cảm thấy bản thân hiện tại đang tràn ngập linh cảm!

Đặc biệt là khi nhìn đôi mắt vừa cạy từ trên tượng đất xuống.

"Quả là bảo bối tốt! Mới chỉ một đôi thôi đã khiến linh cảm ta phun trào, nghiên cứu ra dược chất thức tỉnh dị năng định hướng, nếu tháo nốt đôi mắt của chín tôn tượng đất còn lại xuống, liệu có thể...?"

Trong mắt hắn, một vệt đỏ sẫm lặng lẽ bò lên tròng trắng, trông giống như tơ máu mọc ra do thức đêm, nhưng dường như lại có chút khác biệt?

Tuy nhiên, Chu Sao Mai lại chẳng hề phát hiện ra.

"Kỉ kỉ kỉ! Ta muốn nhiều tượng đất hơn nữa!!!"

Hắn phát ra tiếng kêu y hệt như một con chuột.

Thế nhưng hắn lại không hề thấy có gì kỳ quái.

Trong khu vực não bộ của Chu Sao Mai, Trần Hạo thông qua con "virus mã độc" thâm nhập bằng tinh thần lực đã đi sâu vào trong đầu hắn.

Theo luồng tinh thần lực liên tục lưu chuyển trong đầu Chu Sao Mai, dường như toàn bộ đều đã bị hấp thụ.

Nhưng tác động tạo ra là gì?

Hắn cũng không rõ.

Dù vậy có thể khẳng định rằng, tiếng chuột kêu vừa rồi hắn đột nhiên phát ra chắc chắn có liên quan đến tinh thần lực của mình.

"Nhưng tại sao lại là tiếng chuột kêu?"

"Mình là thần chuột kỳ kỳ cục cục gì sao? Đều tại chuột nhỏ hết! Tự dưng biến mình thành hình dáng con chuột làm gì?"

Nghĩ đến đây, Trần Hạo siết chặt nắm đấm.

Bỗng nhiên, hắn phát hiện một nơi đang bị vô số tinh thần lực bao bọc phong ấn.

Lại không thể trôi qua được?

Đây tuyệt đối là trung tâm ký ức của Chu Sao Mai!

Những gì hắn xem trước đó chỉ là các mảnh nhỏ ký ức thi thoảng trôi dạt ra từ trung tâm ký ức mà thôi.

Hắn nheo mắt, đột nhiên dồn lực xông vào không gian ký ức u tối và áp lực này.

"Đây là... thơ ấu của hắn?"

Khi tiến vào, đập vào mắt hắn là một đứa trẻ da trắng như ngọc đang ngồi xổm trên mặt đất nhìn đàn kiến.

Bên cạnh là một đám trẻ trâu khoanh tay cô lập cậu bé.

Nhưng cậu bé chẳng buồn quan tâm đến đám trẻ trâu, chúng thấy chán phèo liền bỏ đi.

Trần Hạo biết đây là Chu Sao Mai, hay nói đúng hơn là Chu Sao Mai hồi nhỏ.

Hắn tiếp tục quan sát.

Hóa ra Chu Sao Mai từ nhỏ đã là một kẻ rất say mê sinh vật, khi những đứa trẻ khác mải chơi tạt hình hay trốn tìm, hắn lại một mình lặng lẽ ngồi xổm dưới gốc cây ngắm kiến, ra đồng bắt sên cùng sán lông.

Ban đầu thành tích của hắn không tốt, thậm chí từng bị bạn học cùng lứa xung quanh xa lánh.

Mãi đến một lần, hắn phát hiện trong chương trình học có môn sinh học, nhưng lại có rất nhiều chữ hắn không biết.

Sau đó con đường siêu thần của hắn chính thức bắt đầu.

Để học sinh học, hắn tự học các môn khác, từ con số không trở thành học bá chỉ trong vòng một tuần!

Hắn đã học xong toàn bộ chương trình tiểu học!

Sau khi học xong, khao khát tri thức sinh học trong hắn càng thêm mãnh liệt, nhưng kiến thức trên lớp đã hoàn toàn không thể thỏa mãn lòng hiếu học của hắn.

Hắn hướng mắt về phía biển sách sinh học mênh mông trong thư viện.

Hắn thường xuyên trốn học đến thư viện, vừa đọc là vài tiếng đồng hồ!

Sau nhiều lần trốn học dạy mãi không sửa, giáo viên chủ nhiệm tức giận tìm bố mẹ hắn để nói chuyện, đồng thời tuyên bố nếu hắn còn như vậy sẽ cho nghỉ học.

Gã sắp sửa được bình xét chức danh giáo viên trung cấp, nếu năm nay lớp gã dạy lại lòi ra một đứa đứng bét toàn trường thì đợt xét duyệt có thể sẽ bị hoãn lại.

Cách tốt nhất là buộc Chu Sao Mai thôi học, chuyển sang trường khác, như vậy dù hắn có kém cỏi đến đâu cũng không ảnh hưởng đến gã.

Khi bố mẹ Chu Sao Mai đến đối chất với hắn, hắn chỉ lạnh lòng buông một câu: "Mấy thứ đó quá đơn giản! Chẳng có gì thú vị!"

"Quá đơn giản? Cậu bốc phét cái gì đấy! Không lo học hành tử tế, lão tử lấy gậy gộc vụt chết mày!"

Bố dượng của Chu Sao Mai vốn là kẻ tôn thờ phương pháp giáo dục thương cho roi cho trượng.

Có điều chiêu này đối với một kẻ quái dị bẩm sinh như Chu Sao Mai thì chẳng có tác dụng gì.

"Ông thích đánh thì cứ đánh! Đánh xong tôi vẫn làm, giờ ông dám không phân biệt đúng sai mà đánh tôi, đừng trách sau này tôi rút ống thở của lão già ông!"

Câu này vừa thốt ra đã khiến ông bố dượng tức đến mức một Phật xuất thế, hai Phật thăng thiên.

"Thằng ranh con này, mày dám nhắc lại lần nữa không?"

Dĩ nhiên, cuộc xung đột cha con này cuối cùng vẫn dừng lại nhờ sự khuyên ngăn của giáo viên và mẹ Chu.

Chỉ là ánh mắt lạnh lẽo của Chu Sao Mai tựa như một cắm thẳng vào lòng cha Chu.

Ông cảm thấy có phải do mình mải uống rượu nên đã bỏ mặc đứa con riêng này quá lâu.

Ông là một kẻ ma hống, mọi chi tiêu trong nhà đều dựa vào đồng lương đi làm của mẹ Chu.

Cũng may mẹ Chu làm nghiên cứu phát triển ở một công ty lớn, bằng không thật sự không gánh nổi một ông chồng nát rượu cùng đứa con đang tuổi đến trường.

Mẹ Chu dùng giọng điệu dịu dàng nói với hắn: "Nếu con đã bảo quá đơn giản, vậy con chứng minh cho bố mẹ xem đi?"

Bà đứng dậy nói với giáo viên: "Hay là thế này đi, thầy cứ ra một số đề thi cho nó làm thử, nếu nó đều làm được thì hãy để nó làm những gì nó thích!"

Giáo viên nghe xong nhíu mày nói: "Mẹ Chu Sao Mai, chị dung túng nó như vậy là không có kết quả tốt đâu!"

Mẹ Chu lạnh lùng đáp: "Đó là việc của gia đình chúng tôi, còn thầy là giáo viên, phối hợp là được! Nếu không phối hợp thì tôi sẽ đi tìm hiệu trưởng!"

"Đừng!" Giáo viên chủ nhiệm cuống quýt, vội vàng đồng ý với yêu cầu của mẹ Chu.

Rất nhanh gã đã gọi vài giáo viên bộ môn đến nhờ làm chứng.

Gã tìm một bộ đề thi chuyển cấp tiểu học năm ngoái, đặt trước mặt Chu Sao Mai rồi bảo hắn làm.

Giáo viên chủ nhiệm thiếu kiên nhẫn nói: "Đây là bộ đề Toán Văn Anh, nếu trò bảo trò đều biết làm thì giải ra xem, mỗi môn ít nhất phải được trên 90 điểm, nếu trò làm được thì tôi cho trò nghỉ học, mỗi ngày lên thư viện chơi cũng được!"

"Nếu không làm được thì trò cứ việc thôi học cho tôi!"

Trong lòng gã đắc ý nghĩ: "Đây là đề thi chuyển cấp đấy, nếu nó mà làm được thì tên tôi viết ngược!"

Bây giờ mới chỉ lớp 5, rất nhiều kiến thức cơ bản còn chưa được dạy.

Rất nhanh, Chu Sao Mai đã dùng thực lực tát thẳng vào mặt gã một cú đau đớn.

Ba bài thi hắn chỉ mất 30 phút để hoàn thành.

Điều này lập tức làm giáo viên và cha Chu cảm thấy tức giận.

"Sao mày làm nhanh thế?"

"Có phải làm bừa không?"

Giáo viên chủ nhiệm đắc ý cười nói: "Hay là trò đang dùng một cách khác để nói cho chúng tôi biết trò chọn ngoan ngoãn thôi học? Ha ha ha!"

Chu Sao Mai thản nhiên đáp: "Các người cứ chấm xong rồi hãy nói, ra cái đề đơn giản thế này, không biết lại tưởng các người là giáo viên mầm non đấy!"

Mẹ Chu mặt không cảm xúc nói: "Các vị thầy cô cứ chấm bài thi trước đã, cho dù con tôi có điền bừa hay không thì cũng phải chấm mới biết được đúng không?"

"Hừ!"

"Cái gì, làm sao có thể!"

Giáo viên toán không thể tin nổi nói: "Thế nhưng là điểm tối đa!"

"Từ từ, có vấn đề!"

"Vấn đề gì? Là nó gian lận sao?"

"Không phải! Đây là đề thi chuyển cấp cấp hai mà? Nó mới lớp 5 thôi, sao anh lại lấy đề chuyển cấp cho nó làm..."

Điểm hai môn khác cũng đã ra, trừ phần tập làm văn bị trừ vài điểm, các câu hỏi khách quan đều đạt điểm tối đa!

"Chẳng lẽ cậu thật sự là một thiên tài?"

Lúc này chủ nhiệm lớp lặng đi không nói được gì, thậm chí thái độ thay đổi 180 độ!

Nếu nó tiếp tục giữ vững phong độ này, giật giải Thủ khoa chuyển cấp, chẳng phải ông chắc mẩm cuỗm trọn tiền thưởng cuối năm cùng học hàm rồi sao?

Khuôn mặt chủ nhiệm lớp nở rộ như một bông hoa cúc.

Chỉ là, Chu Sao Mai lạnh lùng nói: "Tôi muốn chuyển lớp!"

Bất quá, một tuần sau, thầy giáo chủ nhiệm của cậu bị phát hiện đã tử vong do trúng độc tại nhà riêng, kết quả điều tra cho thấy nguyên nhân là do khi xào nấu đồ ăn ông đã lẫn phải một mẩu rễ cây trúc đào.

Nghe nói lúc thu liệm mắt ông vẫn trợn ngược không nhắm lại được, chết vô cùng đau đớn.

Chu Sao Mai còn đến tham dự lễ tang, mỉm cười dâng lên một nhành cúc nhỏ...

Sau khi chuyển lớp, cậu như bật hack mở mang trí tuệ, đầu tiên là nhảy lớp lên thẳng trường cấp hai trọng điểm ở kinh đô, tiếp đó học xong hai học kỳ liền được đặc phá tuyển thẳng vào lớp tài năng trẻ của đại học trọng điểm mà không cần thi cấp ba.

Lớp tài năng trẻ chỉ học một học kỳ là tốt nghiệp, thẳng tiến lên hệ cao học chuyên ngành di truyền học sinh học của Đại học Kinh đô, trong vòng ngắn ngủi 5 năm, cậu đã nhảy vọt từ cử nhân lên đến bằng tiến sĩ.

Lúc tốt nghiệp tiến sĩ, cậu mới vừa tròn 18 tuổi!

Tin tức vừa tung ra, cả nước chấn động.

Năm 23 tuổi, cậu chính thức gia nhập Viện Nghiên cứu Khoa học Sinh học Kinh thành với tư cách nghiên cứu viên chính thức.

Tuy nhiên, ngay vào khoảnh khắc cậu cảm thấy cuộc đời sắp chạm tới đỉnh cao, cậu lại nhận được tin mẹ qua đời.

Nguyên nhân là do gã bố dượng nổi cơn điên rượu, trong lúc xô xát đã đánh chết mẹ cậu!

Cậu nổi giận... (Phần cốt truyện phía sau xin mời tự não bổ)

Một tháng sau, trời mưa tầm tã, Chu Sao Mai đầm đìa nước mắt rút ống oxy của một người đàn ông, tống gã nát rượu nào đó vào lò hỏa táng.

Về sau nữa, đó chính là thời điểm tận thế giáng xuống...

Sau khi thức tỉnh, cậu phát hiện bản thân lại sở hữu năng lực đọc qua là không quên cùng chút niệm động lực mơ hồ, khả năng tính toán cũng sánh ngang siêu máy tính.

Sau khi được Trương gia cứu ra khỏi Viện Nghiên cứu Khoa học Sinh học, cậu cùng Trương Quốc Phong hợp cạ ngay, bắt đầu tiến hành nghiên cứu cho Trương gia.

Sau tận thế, cậu giống như được giải giải bùa phong ấn, lấy dị năng giả ra làm thí nghiệm là chuyện thường ngày, các loại thí nghiệm trên cơ thể người không có gì là cậu không dám làm.

Chính nhờ vậy, sau này mới ra đời loại dược tính thức tỉnh dị năng giúp con người nhanh chóng trở nên mạnh mẽ.

Phía dưới những liều thuốc thần kỳ đó, là tội nghiệt chất đống từ xương máu và thịt tươi của vô số dị năng giả!

Trần Hạo gật gật đầu: "Không độc không phải trượng phu, để sinh ra thứ thần kỳ như vậy thì trả một chút giá đắt cũng là điều rất bình thường."

"Thấy bộ não thông minh và thiên tài như vậy, ta lại càng thích!"

Hắn liếm liếm đầu lưỡi, tiếc là, nơi này không hề có lưỡi, thậm chí sự tồn tại hiện tại của hắn cũng phải ký sinh trên hai viên tượng đất làm mắt.

Nhìn sắc hồng nhạt nhạt trong không gian tinh thần, rất nhanh hắn sẽ có thể ảnh hưởng đến cảm xúc và tinh thần của Chu Sao Mai, đến lúc đó, nhà khoa học số một kinh thành dẫn đầu phản bội loài người, chắc chắn sẽ kích thích lắm đây!

"Nhanh thôi, nhanh thôi..."

...

Lưu Thiến Thiến và La Hằng trở lại doanh địa tạm thời của họ.

Lão Ô lấy điện thoại ra chụp lại tấm hình rồi đưa cho mọi người xem.

"Nếu muốn định cư ở đây, vậy thì phải đi nhận thêm nhiều nhiệm vụ, cách nhanh nhất vẫn là sang thành phố Tân Mã săn chuột..."

"Bắt được một con chuột biến dị còn sống đổi được điểm sinh tồn tương đương một nhiệm vụ cấp B, bắt được chuột cánh gà hay chuột vịt thậm chí nhận được phần thưởng lên tới 5000 điểm sinh tồn!"

"Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này, chẳng phải việc này đi ngược lại với nguyện vọng ban đầu của chúng ta sao?"

Họ chính là vì muốn tránh né thành phố Tân Mã sắp bị hủy diệt nên mới tới thành phố Đào Hoa, nếu giờ lại quay lại bên đó, chẳng phải là cởi quần ra đánh rắm, làm chuyện thừa thai sao?

Truyện liên quan