Quyển 1 · Chương 421: Đài hình khô vinh

Băng tinh cặn bã lẫn máu đen kết thành những vảy băng dưới chân Hàn Băng Ly. Nàng một tay nâng Thanh Đỉnh Hầu đang xụi lơ, tay kia cầm thanh Huyền Băng Kiếm đã nứt vỡ chằng chịt, mũi kiếm cắm sâu vào lớp băng mới miễn cưỡng đứng vững. Vết thương lớn sau lưng Thanh Đỉnh Hầu rách toác, thịt nát xương tan lộ cả đốt sống, chỉ còn những gân cốt cháy đen co rút vô thức trong làn hàn khí. Hủ khí của Khô Vinh Luyện Ngục cuộn trào theo vạn năm trầm kha, quét qua khe băng khiến cả phong tuyết cũng trở nên hủ bại, hôi thối.

“Khụ…” Thanh Đỉnh Hầu sặc ra một ngụm máu đen, giữa kẽ răng thấm đẫm ánh sáng lam nhạt — đó là nguyệt phách cuối cùng của Dệt Nguyệt Cơ đang bỏng cháy sâu trong kẽ xương. “Kia… Khô Quật… đang nuốt chửng vật sống…”

Sâu trong khe băng, lỗ hổng trên vách đá nơi Thanh Đỉnh Hầu bị gãy xương sống như mở ra cái miệng vực thẳm khổng lồ. Vách động vốn cứng như băng nay trở nên khô vàng, xốp giòn trong hơi thở hủ bại; vô số thi hài đóng băng trên vách giờ đang bị một lực lượng vô hình hút cạn, tinh hồn huyết nhục hóa thành những sợi khí ô trọc lao về phía sâu trong lỗ hổng. Những cỗ quan tài băng nháy mắt hóa thành xương khô bụi bặm, tiếng tim đập từ trong huyệt động truyền ra càng thêm trầm đục, chậm rãi, tựa như một con cự thú đang hấp hối tham lam hút lấy ngụm sinh cơ cuối cùng.

Tiếng cười cuồng dại của Bạch Cốt Chí Tôn vặn vẹo vang vọng giữa vách đá chấn động: “Thận Khiếu Khô Quật là tử địa của tình dục! Đợi vạn hồn xương khô luyện tận, chính là ngày Khô Vinh Hình Đài xuất thế!” Ý chí cắn nuốt vạn vật sâu trong lỗ hổng bạo trướng, một hư ảnh cổ bia trắng bệch điểm xuyết u quang hủ lục hiện ra ẩn hiện trong động — trên mặt bia, những hình người vặn vẹo bị xiềng xích xuyên qua cốt cách yếu hại, ba chữ lớn hủ bại ở giữa hút lấy hồn phách người xem:

Khô Vinh Hình Đài!

Ầm vang!

Băng nguyên chợt sụp đổ! Nơi Hàn Băng Ly và Thanh Đỉnh Hầu đứng ầm ầm nứt toạc. Một dòng đục đen nhánh, sền sệt như nhựa đường, tỏa ra hơi thở nồng nặc của ai, giận, dục hỗn tạp vụt ra từ vực sâu, nháy mắt quấn chặt lấy vòng eo Hàn Băng Ly! Bề mặt dòng đục quay cuồng vô số gương mặt vặn vẹo: tượng đá rưng rưng của Thổ Diễn Tông chủ, tàn ảnh đốt cốt của Huyền Tinh Vệ, u hồn khấp huyết của Lam Nguyệt Thánh Cô… Vô số chấp niệm tình ái gào thét lao vào cắn xé đạo thể Băng Phách của nàng!

“Tình Sát Thực Cốt?” Sương đồng của Hàn Băng Ly ngưng tụ, Huyền Băng Kiếm bùng nổ cực hàn ý định đóng băng dòng đục. Khoảnh khắc sương lạnh chạm vào mặt dòng ô uế, vô số khuôn mặt đồng loạt nhếch mép, phát ra tiếng châm biếm chói tai! Hàn mang trên thân kiếm nhanh chóng ảm đạm, vết nứt lan tràn đến tận chuôi kiếm — khuôn mặt sát khí ngưng tụ thành kia, rõ ràng là thiếu niên đạo lữ đã đốt cháy bản thân để bảo vệ nàng!

“A Lang… Tại sao?” Tay cầm kiếm của Hàn Băng Ly lần đầu tiên run rẩy dữ dội, Băng Tâm Đạo Ngân nứt toác từng tấc!

“Hắn đang đợi ngươi ở Hình Đài!” Ý chí của Bạch Cốt Chí Tôn như độc châm xuyên qua thức hải, “Khóa thất tình! Toái lục dục! Luyện ngươi thành con rối Khô Vinh!”

Dòng đục hóa thành muôn vàn gông cùm xương trắng quấn chặt! Chuôi Huyền Băng Kiếm vỡ vụn từng tấc! Lòng bàn tay trái đang nắm chặt của Hàn Băng Ly đột nhiên bỏng rát, cúi đầu nhìn lại, chiếc trâm san hô kia đã nóng chảy thành làn khói nhẹ bay đi, chỉ để lại một vết sẹo nhỏ trong lòng bàn tay! Hình dạng vết sẹo ấy tựa như một chiếc lồng giam!

Cùng lúc đó! Ý chí hủ bại dâng lên từ Thận Khiếu Khô Quật chợt ngưng tụ, hóa thành hư ảnh một bàn tay xương khô che trời. Giữa kẽ ngón tay buông xuống hàng tỷ sợi đằng cần xanh lục nửa hủ nửa khô, đầu sợi đằng chi chít gai ngược kim móc, mang theo hơi thở hủ bại ăn mòn vạn vật, đâm thẳng vào tủy sống sau cổ Hàn Băng Ly! Mục tiêu chính là căn nguyên đạo cốt Băng Phách của nàng!

“A Ly…” Trong cơn đau nhức mơ hồ, Thanh Đỉnh Hầu cảm nhận được điều gì đó, tay phải còn lại gắng gượng nâng lên, một sợi kim ngọc lưu quang trào ra từ đầu ngón tay, nhưng không thể chạm tới tuyệt vọng đang bao phủ lấy Hàn Băng Ly.

—— Luyện Ngục Tủy Sống · Chiến Tình Nghiệt Đốt Tâm ——

Khoảnh khắc sợi đằng xương khô xuyên phá thân đốt, thần hồn Hàn Băng Ly bị kéo mạnh vào luyện ngục thức hải!

Chiến trường 1: Hạch giới đạo cốt Băng Phách

Vô số sợi đằng xương khô lục như độc đằng quấn quanh thân đốt Băng Tinh, tham lam gặm nhấm tủy chất căn nguyên Băng Phách tinh túy! Ảo ảnh Huyền Lang bị xương khô trói chặt ở trung tâm thân đốt, đôi mắt trong trẻo nhìn chằm chằm Hàn Băng Ly, đầu ngón tay vuốt ve vết khói nhẹ đang cháy trên xương quai xanh: “A Ly… Ngọn lửa đốt tận Ly Hồn Cốc năm đó… là ta tự nguyện…” Sợi đằng đột nhiên đâm vào tim hắn, trào ra không phải máu tươi mà là sương đen oán độc cuộn trào — làn sương đen ấy lại chính là ánh sáng cuối cùng trong đáy mắt thiếu niên khi tự sát trong ký ức Hàn Băng Ly!

Chiến trường 2: Bàn trang điểm tâm hồ đóng băng

Đạo tâm Hàn Băng Ly biến thành tấm gương băng phản chiếu dấu vết khổ tu cả đời nàng. Một vết nứt xuyên qua mặt gương, hình ảnh Thổ Diễn Tông chủ và A La ôm nhau không ngừng hiện lên rồi vỡ vụn, mỗi lần vỡ vụn đều kèm theo tiếng lệ quỷ châm chọc:

“Đạo lữ tuẫn đạo ngươi sống một mình, thật đáng xấu hổ!”

“Cùng bào chịu chết ngươi ngồi yên, thật buồn cười!”

“Tu cái gì Băng Phách? Dung hòa nó vào tâm đi!”

Vết nứt trên mặt gương kích động dòng nham thạch nóng bỏng, đạo cơ Băng Phách lung lay sắp đổ.

Chiến trường 3: Biển tình sát nghiệt

Dòng đục Tình Sát kêu rên gào thét cuồn cuộn ngoài chiến trường, vô số gương mặt đau khổ vặn vẹo tầng tầng lớp lớp áp sát vào bàn trang điểm tâm hồ của Hàn Băng Ly. Bên cạnh tâm hồ đóng băng thế mà nổi lên những gợn sóng đào hồng quỷ dị, nhịp đập của Khô Vinh Hình Đài xuyên thấu tầng tầng lớp chắn, phát ra tà âm sa đọa mê người:

“Buông bỏ băng cốt… Dung hòa đạo tâm… Dưới Khô Vinh Hình Đài… Tình yêu vĩnh tồn…”

Nỗi đau xương khô đằng hút tủy thấu tận thần hồn! Gương băng tâm hồ nứt toác từng tấc! Thủy triều đen Tình Sát đã đến bên chân! Pháp y Băng Phách của Hàn Băng Ly bắt đầu hòa tan trong tình nghiệt nóng bỏng — Khô Vinh Hình Đài đang đồng thời đốt cháy đạo cốt, đạo tâm và đạo nguyên của nàng trong tam trọng luyện ngục!

“Băng Phách… cũng sẽ mệt…” Ngón tay nhiễm máu của nàng xoa lên vết cháy trên ngực Huyền Lang, mặc cho tình sát thấm đẫm vạt áo, trên pháp thể Băng Phách thế mà hiện ra những vết rạn đào hồng yêu dã, tựa như đóa hoa tà nở rộ trước khi trầm luân. Bạch Cốt Chí Tôn mừng như điên chấn động luyện ngục: “Thành rồi! Khôi lỗi mới của Hình Đài —”

Rắc!

Một tiếng băng nứt nhỏ nhưng rõ ràng vang lên đột ngột. Vết sẹo lồng giam do trâm san hô nóng chảy để lại trong lòng bàn tay Hàn Băng Ly chợt phóng ra ánh thanh quang vô tận! Nơi ánh sáng đi qua, dòng đục tình nghiệt tan rã như tuyết, muôn vàn sợi đằng xương khô phát ra tiếng rít thê thảm! Thân ảnh Huyền Lang bị sương đen quấn quanh dưới ánh sáng ấy, vẻ oán độc trên mặt chợt bong ra, đôi mắt trong trẻo lộ vẻ bi ai thấu tận đáy, cuối cùng ngưng tụ thành khẩu hình không tiếng động tiêu tán:

“A Ly… Trốn đi…”

Trong ánh sáng của vết sẹo, hiện ra hình ảnh cuối cùng:

Lửa cháy Ly Hồn Cốc đốt tận trời cao. Thiếu niên Huyền Lang hung hăng đâm chiếc trâm san hô vào ngực! Khoảnh khắc ngọn lửa đốt người cuốn lên dây đằng, đáy mắt hắn cháy rực quyết tuyệt xé rách hồn phách chính mình: “Sư phụ… Đồ nhi dẫn sát nhập tủy… Cầu người cứu nàng…”

Chú khóa hồn đốt cốt kia… lại là hắn cam tâm tình nguyện gieo xuống! Lấy tình nghiệt làm độc dược, lấy thần hồn bản thân làm lò lửa luyện thành! Chỉ để lại cho nàng một đường sinh cơ phá cục!

“Ngươi thế mà… đánh cược cả luân hồi!” Băng Phách của Hàn Băng Ly thét dài chấn động luyện ngục! Bàn trang điểm thức hải đột nhiên nổ tung! Những mảnh vỡ như muôn vàn lưỡi dao sắc bén nghịch cuốn, mang theo lửa nghiệt tình sát đang cháy phản phệ quấn lấy gai xương! Tà âm dụ hồn của Khô Vinh Hình Đài bị lực lượng uế tạp chảy ngược hung hăng rót ngược trở lại sâu trong lỗ hổng!

Bên ngoài! Sợi đằng xương khô đâm vào tủy sống Hàn Băng Ly bỗng run rẩy dữ dội, đầu sợi đằng nhiễm một mạt đào hồng yêu dị có thể thấy bằng mắt thường! Tiếng rít kinh giận của Bạch Cốt Chí Tôn xuyên thấu tâm hồn: “Ngươi thế mà lấy tình sát phản tế Khô Vinh?! Điên cuồng —!”

Tiếng tim đập trầm hoãn tham lam sâu trong Thận Khiếu Khô Quật chợt dừng hẳn! Thay vào đó là một sự chấn động co rút như bị nghẹn lại của vật hủ bại! Hư ảnh bàn tay xương khô khổng lồ vừa mới tham lam hút vạn hồn kia thế mà đang run rẩy điên cuồng! Những đầu ngón tay vốn hủ bại không ngừng lan ra những hoa văn đào hồng quỷ dị, tựa như vật sống bị ăn mòn nhiễm ô!

Hàn Băng Ly thoát khỏi gông cùm xương trắng đứng dậy. Huyền Băng Kiếm tay phải hoàn toàn dập nát, nhưng vết sẹo trong lòng bàn tay trái lại rực rỡ như trăng lạnh. Ngón tay nhiễm máu của nàng lướt qua khoảng không nơi cầm kiếm, một thanh băng đâm đào yêu ngưng kết từ sát hỏa tình nghiệt thành hình trong tay, mũi nhọn chỉ thẳng vào khớp xương đang co rút của bàn tay khô: “Khô Vinh Hình Đài… hôm nay chôn cốt vì ngươi!”

Thanh Đỉnh Hầu nằm trên đoạn nham lạnh lẽo, bên cạnh vết thương rách toác sau lưng, những tia sáng nhạt của nguyệt phách lam băng như có sinh mệnh chui sâu vào cơ bắp cháy đen. Sâu trong vết thương không thấy đáy, vô số mầm xương trắng mới sinh mang theo hơi thở thanh lãnh của nguyệt phách đang điên cuồng rút ra, cù kết sinh trưởng — đó là đạo cốt nguyệt hoa còn sót lại của Đốt Tâm Khóa đang tranh đoạt thân thể trống rỗng của nàng với tàn niệm của cổ thần!

Mà tinh hạch u lam của Bùi Miểu đang treo phía trên Thận Khiếu Khô Quật, từ trung tâm vết nứt chảy ra một giọt “nước mắt khổ”, giờ phút này thế mà xuyên thấu lực hút cắn nuốt khô mục, lặng lẽ nhỏ xuống hư ảnh Khô Vinh Hình Đài —

Truyện liên quan