Quyển 1 · Chương 420: Khóa bụi thiêu tâm
Xương sống lưng gãy nát, tiếng kêu vụn vỡ tựa vạn quỷ nhai cốt. Thanh Đỉnh Hầu ngã gục trên băng nguyên vũng máu, lỗ thủng dữ tợn sau lưng để lộ những mạch máu đang run rẩy, Hàn Băng Ly dùng Huyền Băng Kiếm khí cũng không thể ngăn dòng máu đen trào ra xối xả. Đoạn xương sống lưng ám kim bị nàng cứng rắn rút ra nằm ngang trên tuyết đen — mười tám cái Phệ Tủy Đinh tựa như lũ giòi bọ gặm nhấm thân cây mục, mấp máy giữa các đốt xương, máu đen đặc quánh không ngừng rỉ ra theo vân cốt, mỗi một giọt rơi xuống đều kêu xèo xèo, bốc lên làn khói nhạt đốt cháy da thịt. Nơi khớp xương đứt gãy, tàn lân vàng ròng của Huyền Tinh Vệ lúc ẩn lúc hiện, tựa như đốm lửa cuối cùng bị nhốt trong dòng nước đục.
“Chống đỡ!” Hàn Băng Ly xé rách đạo bào Băng Phách của chính mình, quấn lấy miệng vết thương đang không ngừng mở rộng. Băng tinh vừa chạm vào máu đen đã bị nhuốm một tầng xám xịt ô trọc. “Độc của Phệ Tủy Đinh ăn mòn tâm mạch, không được nhắm mắt… Có nghe thấy không!”
Bạch Cốt Chí Tôn cười dữ tợn nghiền nát khung trời: “Lột cốt xẻo tâm cũng không diệt được đinh… Đám nghiệt chủng các ngươi quả thật là vật tế thượng hạng!” Từ sâu trong vách băng vươn ra vô số trảo cốt trắng bệch lởm chởm, mỗi một trảo đều kéo theo tiếng rít vong linh chói tai, lao thẳng vào thân thể đã mất xương sống lưng của Thanh Đỉnh Hầu.
Tinh hạch của Bùi Miểu lặng lẽ xoay chuyển trên cột sống đứt đoạn của Thanh Đỉnh Hầu. Trong vết rách u lam, hư ảnh Dệt Nguyệt Cơ tựa như ngọn nến tàn trước gió, trảo cốt khô héo treo lơ lửng trên đỉnh đầu nàng, những móng vuốt sắc nhọn câu lấy lưu quang Nguyệt Phách đang dật tán từ hồn thể nàng.
“Ngàn năm trước xẻo cốt nuôi ma, hôm nay cũng làm áo cưới!” Khô trảo xé rách ánh trăng, Bạch Cốt Chí Tôn tham lam hút lấy Nguyệt Phách đó. “Vị của Đốt Tâm Khóa… quả nhiên là chí bảo luyện cờ!”
Sâu trong tinh hạch u lam chấn động dữ dội, ý chí cô quạnh như băng hà bị xé mở một đường nứt. Ký ức của thiếu niên Bùi Miểu như biển máu chảy ngược —
Xiềng xích tinh tủy lạnh băng xuyên qua lưng thiếu niên, đóng đinh hắn trên lò lửa huyết tủy sôi trào. Sát khí ma lò bốc hơi, từng tấc da thịt đều vỡ vụn hòa tan.
“Buông hắn ra!” Xiêm y trắng như trăng bổ ra sóng lửa luyện ngục. Cốt kiếm của Dệt Nguyệt Cơ chạm vào vách lò liền đứt đoạn từng khúc. Nàng nhìn đôi mắt thiếu niên trong ao dần tắt lịm, ngón tay đẫm máu đột ngột đâm vào ngực mình — sinh sôi xẻo xuống hai tiết xương quai xanh bao quanh căn nguyên Nguyệt Phách!
“Lấy cốt của ta… tục mệnh cho ngươi…” Xương quai xanh nóng chảy vào huyết động nơi cột sống vỡ vụn của thiếu niên. Xiềng xích tinh tủy nổ tung trong tiếng rên rỉ thê lương! Trước khi rơi vào bóng tối, thiếu niên chỉ nghe thấy tiếng châm hồn tê kêu cuối cùng của nàng:
“Đốt Tâm Khóa… khóa hồn ta… đổi ngươi sống…”
Thực tại đan xen ảo cảnh. Khô trảo đột ngột bóp nát mảnh vỡ ký ức, ngón tay khô héo của Bạch Cốt Chí Tôn như móc câu đâm thủng hư ảnh Dệt Nguyệt: “Nước mắt cốt ngàn năm cuối cùng cũng luyện thành Phệ Tâm Cờ!”
“Không —!” Thanh Đỉnh Hầu gào thét rách cả họng, máu đen phun trào. Bàn tay trái nhuốm máu của nàng đột ngột moi mạnh vào sâu trong lớp băng tuyết! Máu đen nơi mặt vỡ cột sống chợt nghịch lưu, điên cuồng quán chú vào mắt trái nàng! Đồng tử rách nát nháy mắt hóa thành xoáy nước mực đặc, đáy mắt chiếu rõ cảnh tượng dưới đáy U Minh Cốt Tháp sâu trong khe băng — tàn hồn Lam Nguyệt bị luyện thành xác con rối Bạch Cốt đang run rẩy dữ dội, hốc mắt trống rỗng của con rối phản chiếu thảm trạng lột cốt của chính Thanh Đỉnh Hầu! Một nỗi tuyệt vọng vượt qua hư không trực tiếp xé rách hồn hải:
“Tỷ tỷ… cứu ta… lạnh quá…”
Nỗi đau thấu xương nháy mắt xuyên thấu, tay trái Thanh Đỉnh Hầu đột ngột rút từ trong băng ra, trong tay nắm chặt một đoạn băng lăng ngưng kết từ hàn khí! Ngón tay đẫm máu đảo ngược băng lăng, mang theo quyết tâm đồng quy vu tận, đâm mạnh vào sâu trong vết thương xương sống lưng đang lộ ra giữa lưng mình — xuyên thẳng vào tủy cốt!
Phốc!
Băng lăng khuấy động cốt tủy. Nàng phun ra một ngụm máu đen, máu bắn tung tóe lên đoạn xương sống lưng ám kim trước mặt! Đoạn cốt ấy như sống lại, đột ngột chấn động mạnh, máu đen quấn quanh bị một lực lượng dữ dằn bức ra, ngưng tụ giữa không trung thành mười tám khuôn mặt máu vặn vẹo! Huyền Tinh Vệ, Lam Nguyệt, Thổ Diễn, A La… từng gương mặt gào thét bi ai, lại bị những chiếc đinh đen trong khe xương kéo túm cắn xé!
“Thiêu…” Thanh Đỉnh Hầu nghiến răng, máu trào ra từ kẽ răng.
Băng lăng thấu cốt, khí lạnh đâm vào đoạn cuối của xương gãy. Lam Nguyệt truyền lại tia linh quang mỏng manh bị đóng băng qua con rối, trở thành chỉ dẫn cuối cùng. Nàng gắng gượng hơi thở mệnh nguyên cuối cùng, dẫn động một đạo căn nguyên bị phong ấn trong cốt tủy Bùi Miểu — một sợi Nguyệt Phách chưa cháy hết trong Đốt Tâm Khóa năm xưa của Dệt Nguyệt Cơ!
Oanh! Ong —!
Ngọn lửa đỏ thẫm đột ngột bùng nổ từ bề mặt đoạn xương sống lưng ám kim! Lửa cháy không hề nóng bỏng, mà là một loại băng diễm u lam trắng bệch thấu xương, tựa như trăng tròn đang thiêu đốt! Tàn lân Huyền Tinh Vệ nở rộ kim quang chói mắt chưa từng có tại nơi khớp xương tách ra, hung hăng đâm vào trong lãnh hỏa u lam! Kim lân, Phệ Tủy Đinh, oán hận vạn lũ tình ti lộn xộn thành mười tám khuôn mặt máu, cùng u lam nguyệt diễm điên cuồng xé rách phệ cắn trên xương sống lưng! Mùi bạch cốt cháy khét tràn ngập khe băng!
Hư ảnh Bạch Cốt Chí Tôn vặn vẹo gào thét trong băng diễm, khô trảo co rút: “Nguyệt Phách đốt tủy? Ngươi dám —”
Xé lạp —!
Xương sống lưng nhiễm Nguyệt Diễm chợt lăng không cuốn lên! Nó tựa như một con giao long vàng ròng vừa thoát khỏi vực sâu, mang theo ánh trăng lam băng hàn, nghiệp hỏa đốt cốt của Huyền Tinh Vệ, huyết lệ dung hồn của A La, Nguyệt Phách toái khóa của Dệt Nguyệt Cơ, cuốn lên trận gió đông lạnh đốt hồn, hung hăng quất vào những đốt ngón tay khô héo trên tinh hạch của Huyền Tinh Vệ!
Răng rắc! Hư ảnh khô trảo vỡ vụn! Nửa đoạn ngón tay bọc trong thi hỏa lam thảm rơi xuống tuyết trần!
Tinh hạch u lam chợt bộc phát cường quang chưa từng có! Hư ảnh tàn hồn Dệt Nguyệt Cơ hóa thành muôn vàn lưu huỳnh trong ánh sáng đó, hòa vào Nguyệt Diễm mãnh liệt nơi xương sống lưng gãy nát!
Thanh Đỉnh Hầu ngã gục trên băng nguyên, thắt lưng vỡ vụn sụp đổ, lỗ trống sau lưng cháy đen một mảng, chỉ còn chút ánh trăng băng lam mỏng manh quấn quanh miệng vết thương. Hàn Băng Ly nửa đỡ lấy nàng, Huyền Băng Kiếm đẫm máu đen cắm xuống đất, vết rách đã lan đến tận chuôi kiếm.
Nơi đoạn ngón tay rơi xuống mặt băng, nháy mắt bốc cháy u diễm lạnh lẽo. Chân thân Bạch Cốt dưới Cửu U phát ra tiếng gầm giận dữ, toàn bộ địa mạch khe băng vì thế mà chấn động! Trên vách băng, những quan tài băng treo ngược vốn phong ấn vô số thi hài phát ra tiếng xé rách chói tai, thi hài đông lạnh vạn năm trong quan đang bị một lực lượng nào đó hút lấy, nhanh chóng khô hóa hong gió!
“Hắn muốn tỉnh…” Giọng Hàn Băng Ly mang theo sự hoảng sợ chưa từng có, nhìn về phía sâu hơn của khe băng — nơi đó hàn khí không còn là u lam thuần túy, mà bắt đầu ánh lên một tia đen ám trầm dính nhớp như máu, “Hắn đang cường nuốt tàn hồn trong khe băng để khôi phục chân thân!”
Gần như cùng lúc với tiếng gào thét, những mảnh vỡ hư ảnh khô trảo bị xương sống lưng ám kim quất gãy đột ngột tụ lại, kéo theo sát khí khô hồn tán loạn, hóa thành một đạo tàn hồng ô trọc, bắn thẳng vào một lỗ thủng trên cự nham nơi sâu trong khe băng — nơi vốn lộ ra do động đất dữ dội, tỏa ra hơi thở hủ bại khô héo!
Ong —!
Một ý chí tĩnh lặng đến nghẹt thở, khô héo đến mức vạn vật điêu tàn đột ngột phun trào từ sâu trong lỗ thủng! Phảng phất như cổ vật khổng lồ ngủ say vạn năm bị chọc giận, mở ra đôi mắt tử vong vẩn đục tham lam!
“Thận… Thận Khiếu Khô Quật?!” Trong mắt Hàn Băng Ly hiện lên sự hoảng sợ tột độ. Thực Cốt Băng Khe là hình chiếu bên ngoài của Cổ Thần Thận, mà huyệt động khô bại đang hiển lộ, cắn nuốt tàn hồn kia, mới là trung tâm thực sự dẫn đến bí cảnh của Thận — cửa ngõ của Khô Vinh Luyện Ngục!
Tinh hạch lơ lửng trên không trung hai người, vết rách u lam không còn chảy ra tính lực cô quạnh thuần túy, từng giọt chất lỏng tinh oánh dịch thấu chảy ra từ kẽ nứt, tựa như nước mắt của những vì sao bị đóng băng. Trong cơn đau đớn cùng sự tê liệt lạnh lẽo, giữa lúc ý thức chìm nổi, Thanh Đỉnh Hầu phảng phất nghe thấy một giọng nói run rẩy mang theo bụi bặm, gần như không thể nghe thấy từ những quang ảnh lập lòe u ám trên bề mặt tinh hạch:
“Giọt lệ này… có đắng không?”
Đó là tiếng vang của Đốt Tâm Khóa đứt gãy, là lần đầu tiên nếm được vị chua xót nóng bỏng sau ngàn năm cô quạnh.
Truyện liên quan
Ta Có Một Cái Vạn Vật Không Gian, Còn Có Thể Tự Động Tu Luyện
Xuyên qua về sau, khai cục trói định vạn vật không gian hệ thống.. . "Trong không gian này, thế ...
Diệt Thế Trời Cao Chi Ngạo Thiên Cuồng Tôn
Thẩm Ngạo Thiên ban đầu một lòng chỉ mong thiên hạ bá tánh sống yên ổn. Đến trận chiến giữa ...
Mênh Mang Thế Giới
Tác phẩm mới ra mắt, hoan nghênh mọi người ghé thăm thưởng thức, hy vọng mọi người sẽ yêu thích, ...
Ngạo Kiếm Cuồng Ma
Chân lý chỉ nằm trong tầm bắn của đại pháo. Không có lợi ích ràng buộc thì không có mâu ...
Lôi Linh Đế Lộ
Mai Niệm, thiếu niên mang Lôi Linh Căn, từ nhỏ thôn trang bị diệt, nhờ ân sư chỉ điểm bước ...
Diệt Thế Thần Kiếp
Thế gian không kiếp nạn, ta liền hóa thân thành kiếp nạn.. Con đường trường sinh đứt đoạn, ta chính ...