Quyển 1 · Chương 423: Máu dẫn phế tích tội lỗi

Khoảnh khắc Băng Điểu Hàm Hồn đâm sầm vào Bi Tội Bia, thân ảnh Hàn Băng Ly đã hóa tán thành đầy trời tuyết vụn trong ngọn u bạch băng diễm. Ngay giây phút chút hàn phách linh quang cuối cùng rơi lên tinh hạch của Bùi Miểu, trung tâm khô quật bộc phát ra tiếng rít gào thảm thiết đến vặn vẹo! Tinh huyết của Bùi Miểu bị luyện hóa chợt “sống” lại —— những giọt huyết u lam chấn động kịch liệt trong sâu thẳm lò luyện Khô Vinh, hàng tỷ sợi trật tự thần liên từ sâu trong huyết hạch nổ tung, nghịch hướng đảo cuốn theo luồng hồn dẫn quang lạc mà Hàn Băng Ly đã liều mình thắp sáng! Nơi xiềng xích đi qua, sát hỏa Khô Vinh tan rã như tuyết gặp nắng!

“Đốt tận luân hồi… cũng mơ tưởng chạy thoát khỏi lao tù thận khiếu của bổn tọa!” Ý chí khô quật kinh giận gào thét. Ba tòa tội bia bộc phát ra ô quang ngập trời:

- Đố Tội Bia: Vạn đạo lòng đố kỵ độc đằng quấn lấy thần liên tinh huyết Bùi Miểu, những chiếc gai độc phun ra khí độc màu phấn hồng, ăn mòn trật tự;

- Vọng Tội Bia: Bọt nước kiếp phù du tầng tầng lớp lớp bao phủ lò luyện, trong ảo giác hiện ra cảnh Dệt Nguyệt Cơ xẻo cốt toái tâm, Thanh Đỉnh Hầu quỳ thân hiến tâm, ý đồ nhiễu loạn luật động của tinh huyết;

- Bi Tội Bia: Vô số khấp huyết hắc ảnh bám lấy thần liên điên cuồng gặm cắn, dưới chân bia chảy ra thứ mủ dịch tuyệt vọng đen nhánh, nhấn chìm gốc rễ tinh nguyên!

“Huyết dẫn… là dùng như vậy sao?” Thanh Đỉnh Hầu ho ra máu đen, cười lạnh. Tay phải đột nhiên đâm vào xương sườn —— chiếc xương sườn từng được ý chí Bùi Miểu rèn luyện ấy gãy rời theo tiếng động! Cốt tra như thanh kiếm sắc bén đẫm máu chỉ thẳng vào ba tòa tội bia! Dòng nhiệt huyết trào ra từ chỗ xương sườn gãy lại cộng hưởng, cộng minh với trật tự thần liên trong tinh huyết Bùi Miểu!

“Phụt!” Ba đạo huyết tuyền từ trước ngực Thanh Đỉnh Hầu bắn ra, tưới chính xác vào các điểm kết nối giữa ba tòa tội bia và lò luyện Khô Vinh! Thần liên lập tức bạo trướng như cuồng long, tinh huyết u lam trong lò luyện ầm ầm tạc liệt —— vô số mảnh quang vụ bọc lấy trật tự thần tủy ngưng tụ thành chín sợi thiết khóa, xuyên thủng ba tòa tội bia trong chớp mắt! Mỗi điểm xỏ xuyên qua đều để lại một tinh ấn đang cháy rực!

Huyết Hình Khóa Hồn · Tội Bia Cấm!

“Ách a a a!” Từ sâu trong lò luyện truyền đến tiếng gào thét xé lòng của cổ thần ý chí khi bị trật tự thần liên xé rách linh hồn! Độc đằng của Đố Tội Bia khô héo dập nát! Bọt nước ảo giác của Vọng Tội Bia băng diệt! Ô mủ của Bi Tội Bia chảy ngược ăn mòn chính nó! Ba tòa hình bia Khô Vinh như bị bàn ủi nung đỏ khảm vào lớp băng, phát ra tiếng “xèo xèo” tiêu thực chói tai!

Một, Đoạn Sống Vấn Tâm: Nguyệt Trủng Ve Sầu Mùa Đông Minh

Nỗi đau đớn khi xương sống bị xé toạc đã sớm chết lặng. Thanh Đỉnh Hầu nằm bò trên mặt băng máu đen thở dốc, những mầm thịt cháy đen nơi hố lưng co rút. Trong lúc ý thức trầm trụy, cái lạnh thấu xương lại tựa như nước thuốc ấm áp bao bọc lấy nàng, kéo nàng rơi vào thâm ám —— cho đến khi rơi vào một mảnh ảo cảnh biển sao treo ngược.

Sâu trong biển sao nổi lên một tòa mộ phần nguyệt bạch cô lãnh. Dệt Nguyệt Cơ y phục trắng nhuốm máu, ngồi lặng lẽ trước bia, mười ngón tay nhanh như tàn ảnh đang bện thứ gì đó. Mỗi lần đầu ngón tay xuyên dẫn đều kéo theo từng đợt bụi quang như tinh tiết, dung nhập vào lỗ thủng lớn trước ngực nàng —— đó là vết thương do Đốt Tâm Khóa xẻo đi.

“Cuối cùng… cũng tới sao?” Dệt Nguyệt Cơ ngước mắt cười, những ngón tay xương xẩu dính máu khơi mào một sợi huyền băng lam, “Ta thay hắn… trọng tục mệnh cốt, lại chặt đứt chính luân hồi của mình. Ngươi nói… có đáng giá hay không?”

Thanh Đỉnh Hầu hoảng sợ phát hiện thứ nàng đang bện —— lại là một chiếc xương sống Nguyệt Phách nửa thành hình! Mỗi vòng xuyên qua của sợi huyền đều đang tiêu hao hồn hạch sắp tan biến của Dệt Nguyệt Cơ!

“Bùi Miểu không biết Đốt Tâm Khóa là cái bẫy xẻo cốt tục mệnh… Ta cũng từng tưởng nợ tình đã thanh toán xong…” Ánh trăng xuyên thấu hồn thể trong suốt của nàng, lộ ra Đốt Tâm Tàn Khóa khắc đầy chú văn trên ngực, “Cho đến khi Vọng Tội Bia của hình đài Khô Vinh xé mở vết sẹo này… ta mới hiểu được…”

Nàng túm mạnh sợi huyền Nguyệt Phách! Hố lưng của Thanh Đỉnh Hầu tiêu thịt, một mầm cốt băng lam mới sinh run rẩy dữ dội theo đó! Trong nỗi đau đớn, ảo cảnh sụp đổ, gió hủ thực của khe băng lại tràn vào phế phủ —— mà từ hướng hình đài Khô Vinh truyền đến tiếng hí vang thống khổ của Bùi Miểu, không khác gì tiếng than khóc của cốt cách khi Dệt Nguyệt Cơ kích nổ trong ảo cảnh!

“Đốt Tâm Khóa thực sự khóa chặt… là món nợ luân hồi kiếp mà hắn thiếu ta sao?!” Thanh Đỉnh Hầu gào thét trên lớp băng, móng tay vỡ vụn cào ra mười rãnh máu trên mặt băng.

Dư âm từ ngôi mộ cô quạnh nơi Nguyệt Trủng văng vẳng bên tai:

“Đoạn xương sống của ngươi không phải để hoán cốt… mà là để thay hắn phá giải kiếp Đốt Tâm muôn đời này…”

Trong cơn gió lạnh thấu xương, sợi huyền Nguyệt Phách kia lặng lẽ quấn lấy những mảnh hồn đang tan đi của Hàn Băng Ly.

Hai, Băng Phách Di Châu: Tình Ti Triền Cốt Châm

Trong lò luyện Khô Vinh, tinh huyết Bùi Miểu vẫn đang cuộn trào gào thét dưới trật tự thần liên. Những mảnh vỡ của Vọng Tội Bia nổi lềnh bềnh bên cạnh tinh huyết, như đàn ruồi tham lam mổ vào những kẽ nứt bên cạnh trật tự. Một mảnh vỡ lớn phản chiếu rõ ràng cảnh tượng trong ảo cảnh —— bóng hình Dệt Nguyệt Cơ cô độc nơi Nguyệt Trủng, tiếng than khóc đẫm máu của Thanh Đỉnh Hầu khi đoạn sống, thậm chí cả động tác vuốt ve tàn tro của chiếc trâm san hô trước khi Hàn Băng Ly kích nổ băng hồn!

Hình ảnh trong mảnh vỡ lưu chuyển nhanh chóng, dừng lại ở khoảnh khắc Hàn Băng Ly tự hóa thành vụn băng phách. Hình ảnh không ngừng phóng đại một góc sâu trong đạo tâm đang nứt vỡ của nàng ——

Trong băng hạch bị sát hỏa tình nghiệt đốt xuyên, lại khảm nửa cái tâm hạch băng tủy trong suốt! Trong hạch chìm nổi lúm đồng tiền cuối cùng của thiếu niên đạo lữ khi hồn phi phách tán!

“Băng Phách Di Châu?” Ý chí khô quật quét qua tâm hạch với ý niệm tham lam, “Là tài liệu tốt để luyện thành tình phách chí thuần!” Lò luyện rung mạnh, mảnh vỡ Vọng Tội Bia cuốn theo oán sát ngập trời đâm về phía chỗ trật tự xiềng xích bạc nhược! Mục tiêu chính là viên tình phách tâm hạch kia!

Ngay khoảnh khắc mảnh vỡ chạm vào trật tự, những mảnh băng hồn tàn dư của Hàn Băng Ly đang tan trong phong tuyết chợt tụ lại! Vô số sợi băng mảnh như lông tóc xuyên phong mà qua —— đó là Tình Ti Triền Cốt Châm được ngưng luyện từ đạo cốt băng phách! Mỗi một châm đều quấn quanh nỗi đau tình khắc cốt ghi tâm của nàng và đạo lữ! Những mũi châm xuyên thấu bề mặt mảnh vỡ Vọng Tội Bia một cách chuẩn xác, tựa như tú nương xuyên kim chỉ đinh mảnh vỡ trở lại hài cốt Bi Tội Bia!

Ngay khoảnh khắc tình châm nhập bia, muôn vàn tình ti như rắn sống chui vào lò luyện Khô Vinh theo các khe nứt trên bia!

“Tình ti khó đoạn… dù thân tử đạo tiêu…” Tàn niệm của Hàn Băng Ly như gió lạnh rít gào, “Cũng muốn cuốn lấy nghiệt cốt của ngươi!”

Mạng lưới tình ti đột nhiên thắt chặt! Sát hỏa Khô Vinh đang cuộn trào trong lò luyện bị tình ti buộc chặt mạnh mẽ! Triền Cốt Châm đâm ra những khe hở trên vách lò, hiện lên thủ thế cuối cùng của thiếu niên đạo lữ —— một ngón tay dính máu chỉ thẳng vào tinh huyết đang cuộn trào của Bùi Miểu!

Một giọt nước mắt cực băng chảy ra từ tình phách tâm hạch, dọc theo sợi tình ti của châm chọc mà nhập vào lò luyện ——

Ba, Song Kiếp Đồng Lò: Nước Mắt Tẫn Đốt Cốt Thư

Khoảnh khắc giọt nước mắt băng rơi vào tinh huyết u lam, toàn bộ lò luyện Khô Vinh chìm vào tĩnh mịch.

Tinh huyết Bùi Miểu phảng phất như bị đông cứng, những dòng chảy xiết sôi trào bị xé rách bởi trật tự thần liên và sát hỏa Khô Vinh lập tức cứng đờ. Điểm tình niệm thuần túy nơi tâm giọt nước mắt băng xuyên qua loạn lưu năng lượng cuồng bạo, đột nhiên tương dung với một giọt khổ lệ đã ngưng kết ngàn năm trong sâu thẳm tinh huyết!

“Ô…” Tinh huyết chấn động kịch liệt, phát ra một tiếng âm rung vừa như tiếng thở dài, vừa như tiếng than khóc. Trật tự thần liên đột nhiên rút đi quy tắc lạnh băng, bao bọc lấy sự ấm áp của muôn vàn trần thế tục tình —— đó là sự không hối hận trong Đốt Tâm Khóa của Dệt Nguyệt Cơ, là sự si mê quấn quýt khi liều mình châm hồn của Hàn Băng Ly, là chấp niệm mổ tâm hiến cốt của Thanh Đỉnh Hầu!

Tình Ti Triền Cốt Châm bám trên vách lò luyện Khô Vinh chợt thắp sáng! Băng phách tình ti bọc lấy thất tình lục dục thế tục, đem sát hỏa Khô Vinh đang cuộn trào cùng bản thân và dẫn châm đốt cháy! Hàng tỷ oan hồn gào thét ẩn chứa trong sát hỏa bị ngọn lửa thất tình chuyển hóa, thế mà lại hóa thành vạn cuốn thư từ viết bằng nước mắt đốt cốt nhục! Mỗi một cuốn đều ghi lại một màn buồn vui thế tục —— nước mắt vui mừng của cha mẹ khi trẻ con chào đời, lòng son thiết huyết của tướng quân tử trận sa trường, bài thơ màu hồng phấn của thiếu nữ tình đậu sơ khai...

Đó không phải là tàn hồn bị cổ thần đoạt lấy, mà là ấn ký tình dục sâu trong chân linh của muôn vàn chúng sinh! Giờ phút này bị song kiếp băng hỏa đồng lò đốt cháy, hóa thành ngọn lửa thiêu rụi tội nghiệt Khô Vinh!

“Không ——!” Ý chí trung tâm khô quật kinh hãi muốn chết. Ba tòa tội bia tan chảy như sáp nến trong ngọn lửa kiếp tình! Đố Tội Bia hóa thành tro tàn đào phấn ngập trời! Vọng Tội Bia nổ thành hàng tỷ bọt nước toái quang! Bi Tội Bia dung thành dòng sông huyết lệ nhân gian sũng nước!

Lò luyện sôi trào! Tinh huyết u lam và nước mắt kiếp hỏa dung hợp thành một đạo cột sáng thông thiên! Ý chí Khô Vinh bị trói buộc bên trong như ngọn nến tàn trong gió, minh diệt không ngừng.

“Vạn năm trù tính của cổ thần… thế mà lại thua ở vài giọt nước mắt kẻ hèn...” Trong tiếng rên rỉ của hồn hủ, cột sáng xuyên qua cửu tiêu! Khô quật sụp đổ, khe băng hủ thực ầm ầm vỡ vụn!

Bụi mù tràn ngập. Thanh Đỉnh Hầu ngẩng đầu giữa đống băng máu đen, chỉ nhìn thấy hài cốt của ba tòa tội bia ở cuối vòm trời hóa thành tinh vũ rơi xuống.

Một chút tro tàn nước mắt băng rơi xuống hố thịt tiêu trên lưng nàng, hơi lạnh dung vào cốt nhục. Mầm cốt băng lam dưới đáy hố hơi lay động, thế mà lại ngưng ra một viên cốt châu Nguyệt Phách trong suốt.

Tinh hạch lặng lẽ huyền phù giữa tro tàn kiếp hỏa, những vết rách u lam vỡ vụn đã lặng lẽ di hợp hơn phân nửa. Một giọt nước mắt ấm áp mới đang chậm rãi chảy ra từ kẽ nứt, rơi trúng một đoạn khô đằng bị đốt tiêu —— trên đằng treo một mảnh nhỏ tàn phiến trâm san hô chưa cháy hết.

“Nước mắt này... rốt cuộc không còn khổ nữa...” Một tiếng nói nhỏ cực nhạt xuyên qua tàn viên, không biết là tiếng thở dài của tinh hạch, hay là tiếng nức nở của phong tuyết.

Truyện liên quan