Quyển 1 · Chương 10: Cô bé
Tuy rằng đãi ngộ nghe tới không tồi, nhưng Lý Duệ hiện tại cũng không tính toán trực tiếp gia nhập Trấn Túy Phủ, rốt cuộc một khi lựa chọn gia nhập Trấn Túy Phủ, chính là lựa chọn đối kháng tà ám tiền tuyến, vạn nhất một cái không cẩn thận hy sinh vì nhiệm vụ thì chẳng vui vẻ gì.
Quả nhiên, lão nhân ria mép cũng nói:
“Bất quá chúng ta Trấn Túy Phủ bởi vì yêu cầu trường kỳ cùng tà ám giao tiếp, cho nên không thể tránh khỏi sẽ có tử thương, bất quá không cần lo lắng, nếu bất hạnh hy sinh vì nhiệm vụ, triều đình cũng sẽ chiếu cố tốt người nhà của chúng ta.
Con cái hậu đại của ngươi cũng sẽ nhận được một ít ưu đãi, muốn tòng quân cũng sẽ dễ dàng hơn một chút.”
Đối với điều này, Lý Duệ xin miễn thứ cho kẻ bất tài.
Nghĩ nghĩ, Lý Duệ nói:
“Lão nhân gia.”
Nhưng lời còn chưa dứt đã bị ngắt lời.
“Ngươi cứ gọi ta là Trần bá đi.”
Lý Duệ sắc mặt cổ quái nhìn Trần bá, sau đó mở miệng nói:
“Trần bá, ta hiện tại còn chưa nghĩ kỹ, có thể hay không ở chỗ này tá túc một đêm, sau đó ngày mai mới trả lời?”
Trần bá tỏ vẻ không thành vấn đề, sau đó dẫn hắn đi vào một gian nhà kề nói:
“Chủ nhân gian phòng này năm trước đã hy sinh vì nhiệm vụ, vẫn luôn để trống đến bây giờ, ngươi đêm nay cứ ở nơi này đi, một lát sẽ có người đưa cơm cho ngươi, nhà xí ở bên trái gian phòng này, buổi tối không có việc gì thì đừng chạy loạn.”
Thấy Lý Duệ gật đầu tỏ vẻ đã biết, Trần bá lúc này mới rời đi.
Tiến vào trong phòng, trước mắt mọi thứ đều rất đơn sơ, cũng chỉ có một chiếc giường gỗ cứng, một cái chăn xám xịt, một cái bàn vuông không lớn, hai chiếc ghế bành, cùng với một cái tủ quần áo, ngoài ra không còn gì khác.
Lý Duệ mở cửa sổ ngồi trên ghế, nhìn ánh trăng sáng tỏ trong trời đêm, bất tri bất giác liền ngủ thiếp đi. Rốt cuộc tối hôm qua hắn một đêm không ngủ, hôm nay lại đuổi một ngày đường, thật sự là đã mệt không chịu nổi.
Cũng không biết trải qua bao lâu, một trận xô đẩy làm Lý Duệ tỉnh giấc, mở mắt ra, Lý Duệ liền thấy một tiểu cô nương vóc người không cao.
“Ngươi là?”
Lý Duệ có chút mơ mơ màng màng hỏi.
Tiểu cô nương mở miệng nói:
“Ngươi chính là người mà Trần lão đầu nói, được Lương thống lĩnh giới thiệu tới? Ta nhìn cũng chẳng có gì đặc biệt.
Ta tên Vân Hinh Lan, ngươi cũng có thể gọi ta là Vân Vân tỷ, ta tới đưa cơm cho ngươi.”
Nhìn tiểu cô nương chỉ cao tới ngực mình mà bắt mình gọi là tỷ, Lý Duệ không khỏi cảm thấy buồn cười.
Bất quá một trận mùi thức ăn bay tới, bụng Lý Duệ lập tức kêu lên òng ọc, hắn đã một ngày không ăn gì, vì thế cũng chẳng màng tới điều khác, vừa cảm ơn tiểu cô nương đưa cơm, vừa mồm to nhét vào miệng.
Tiểu cô nương Vân Hinh Lan vẫn chưa rời đi, mà là dọn một chiếc ghế lại gần nhìn hắn, sau đó có chút tò mò nói:
“Ngươi thật sự gặp phải mấy trăm con thi quỷ sao?”
Lý Duệ vừa ăn cơm vừa gật đầu.
Tiểu cô nương lại nói:
“Vậy mà khẩu vị ngươi cũng thật tốt, nhìn thấy nhiều thi quỷ như vậy mà còn nuốt trôi cơm? Lần đầu tiên ta thấy thi quỷ, chính là ghê tởm đến mức hai ngày không ăn nổi gì đâu.”
Nghe vậy, động tác của Lý Duệ cứng đờ, cái mùi hôi thối kia phảng phất lại bắt đầu tràn ngập trong xoang mũi, hơn nữa hắn còn không tự giác nghĩ tới miếng thịt nát rơi vào miệng mình tối qua, nháy mắt làm Lý Duệ giảm hẳn khẩu vị.
Bất quá cũng may dù sao cũng là Lý Duệ từng được hun đúc qua các loại phim huyết tương, phim xác sống của thế kỷ 21, khả năng tiếp nhận vẫn mạnh hơn người thế giới này một chút.
Vì thế hắn tức giận nói một câu:
“Không biết nói thì đừng nói.”
Sau đó tiếp tục ăn cơm.
Tiểu cô nương cũng không giận, tấm tắc hai câu sau đó liền ngồi bên cạnh nhìn Lý Duệ mồm to huyễn cơm.
Nói thật, hương vị mấy thứ này cũng chẳng ra sao, gần như chỉ tương đương với nước sôi luộc qua, sau đó bỏ thêm chút muối, nhưng Lý Duệ thật sự quá đói, cho nên ăn cũng rất ngon lành.
Chờ Lý Duệ ăn xong, thấy Vân Hinh Lan vẫn còn ở đây, vì thế hắn tò mò hỏi:
“Ngươi là cháu gái của Trần bá sao?”
Tiểu cô nương lắc lắc đầu nói:
“Ta mới không phải cháu gái của Trần lão đầu đâu, ta là khảo hạch sinh của Trấn Túy Phủ, lại ba tháng nữa là ta có thể trở thành thành viên chính thức rồi.”
Lý Duệ ngẩn ra, hắn còn tưởng rằng tiểu cô nương tên Vân Hinh Lan này là con gái hoặc cháu gái của thành viên nào đó trong Trấn Túy Phủ, không ngờ nàng lại là khảo hạch sinh.
Không phải nói thời kỳ khảo hạch có ba năm sao? Tiểu cô nương này nhìn tuổi cũng không lớn, nhỏ như vậy mà người nhà đã để nàng tới tham gia khảo hạch?
Vì thế Lý Duệ tò mò hỏi:
“Người nhà ngươi đâu? Ngươi mới bao nhiêu tuổi mà đã để ngươi tới tham gia khảo hạch Trấn Túy Phủ?”
Tiểu cô nương có chút tức giận nói:
“Ta không nhỏ! Qua mấy tháng nữa là ta mười lăm tuổi, đã là người lớn rồi!
Còn về cha mẹ ta, 6 năm trước đã bị tà ám hại chết, cho nên ta nhất định phải gia nhập Trấn Túy Phủ, bảo vệ những người khác không bị tà ám yêu ma làm hại nữa!”
“Ách...”
Lý Duệ không ngờ là tình huống như vậy, vì thế mở miệng xin lỗi:
“Ngại quá, ta không biết.”
Tiểu cô nương lắc lắc đầu nói:
“Không sao, ta đã quen rồi. Hơn nữa ở chỗ này mọi người đều đối xử với ta rất tốt. Nhưng mà ngươi...”
Tiểu cô nương kéo dài giọng nhìn Lý Duệ.
“Ta làm sao vậy?”
Lý Duệ tò mò hỏi.
Vân Hinh Lan đứng dậy mở miệng nói:
“Ngại quá? Đây là cách nói ở đâu vậy? Ta chưa từng thấy ai dùng từ này để xin lỗi bao giờ.”
“Ách...”
Lý Duệ đành phải hàm hồ nói đây là cách nói ở quê mình.
Sau một hồi trò chuyện, hai người cũng coi như thân thiết hơn vài phần, Lý Duệ lúc này mới mở miệng nói:
“Không bằng ngươi giới thiệu cho ta xem, Trấn Túy Phủ ở trấn Thạch Mã chúng ta có những ai?”
Tiểu cô nương gật gật đầu trả lời:
“Thành viên chính thức không nhiều lắm, tổng cộng chỉ có bốn người.
Đầu tiên lớn tuổi nhất là Trần bá, ta cũng không biết tên thật của ông ấy là gì, chỉ biết mọi người đều gọi là Trần bá hoặc Trần lão đầu, nghe nói 40 năm trước đã tới trấn Thạch Mã này. Đa số người trong Trấn Túy Phủ đều do ông ấy dẫn dắt.
Sau đó là Quý tỷ tỷ, nghe nói Quý tỷ tỷ xuất thân từ đại gia tộc ở kinh thành, cũng không biết vì sao lại đến trấn Thạch Mã chúng ta, bất quá Quý tỷ tỷ rất lợi hại, là người lợi hại nhất ở trấn Thạch Mã chúng ta.
Tiếp theo là Đầu Gỗ ca, tuy ngày thường không thích nói chuyện, nhưng người rất tốt, nếu ngươi gia nhập Trấn Túy Phủ, có chuyện gì cũng có thể tìm Đầu Gỗ ca giúp đỡ.
Thành viên chính thức cuối cùng là Phi Tặc thúc, ông ấy là thám báo của trấn Thạch Mã chúng ta, bất quá Phi Tặc thúc không có dáng vẻ đứng đắn gì, thích trà trộn vào nhà các quả phụ trong trấn, cho nên thanh danh không tốt lắm.
Còn về người trong thời kỳ khảo hạch thì chỉ có mình ta, ngoài ra còn có hơn hai mươi nhân viên bên ngoài, nếu ngươi chọn gia nhập Trấn Túy Phủ, vậy ngươi chính là thành viên khảo hạch mới.
Bất quá vì mấy ngày trước phát hiện tung tích một con tà ám ở vùng ngoại ô, Quý tỷ tỷ cùng Đầu Gỗ ca đã đi giải quyết rồi, còn Phi Tặc thúc chắc lại đi lêu lổng ở nhà quả phụ nào đó, cho nên nơi này tạm thời chỉ còn lại ta và Trần lão đầu.”
Cũng không biết có phải vì ở Trấn Túy Phủ không có ai trò chuyện với tiểu cô nương này hay không, Lý Duệ phát hiện nàng chỉ cần mở miệng là nói không ngừng nghỉ.
Mãi đến khi nhận thấy đêm đã khuya, tiểu cô nương Vân Hinh Lan lúc này mới bưng bát không rời đi.
Bất quá điều này cũng giúp Lý Duệ bước đầu hiểu rõ tình hình tại Trấn Túy phủ.
Một lát sau, cơn buồn ngủ ập đến, Lý Duệ lại chìm sâu vào giấc ngủ, chờ đến khi tỉnh lại lần nữa, đã là sáng ngày hôm sau.
Truyện liên quan
Quỷ Đạo Trưởng Sinh: Ta Ở Quỷ Dị Thế Giới Phong Thần
Người mù bẩm sinh, kế thừa công việc nhặt xác trong biên chế Ty Trấn Quỷ.. Nhặt xác, vá xác, ...
Xuyên Qua: Sống Tạm Lý Chí
Đây là cái thế giới chó má gì vậy? Danh môn chính phái cũng ăn người uống máu.. Những cao ...
Mượn Xác Hoàn Hồn: Ta Thành Tài Phiệt Gia Ngốc Nhi Tử
Chìm xác dưới đáy nước nhiều năm, một ngụm oán khí chưa tan, Tề Lạc vẫn tồn tại dưới dạng ...
Huyết Quan Kinh Ngữ Chi Quỷ Quái Xuất Thế
Cửa sinh tử, một niệm sinh, vạn niệm diệt; luân hồi thế gian, yêu hận tình thù, ai có thể ...
Đêm Khuya Quỷ Ảnh, Huyền Nghi Đoản Thiên Chuyện Xưa Tập
Mỗi câu chuyện xưa là một chuyến thám hiểm độc lập, dẫn dắt người đọc thâm nhập vào thế giới ...
Xúc Phạm Quy Tắc Hẳn Phải Chết? Ta Nhưng Dự Phán Hết Thảy Tử Vong
Một tấm da người giấy dung hợp với tay trái, mang lại cho Trần Minh một năng lực đặc biệt.. ...