Quyển 1 · Chương 30: Ủy thác

Suốt một tháng kế tiếp, Lý Duệ thỉnh thoảng lại mang đến cho Nguyệt Ly một ít vật tư từ dưới chân núi. Sau một tháng được Lý Duệ chăm sóc, một người một yêu xem như đã chính thức trở thành bạn bè.

Trải qua những ngày chung sống này, Lý Duệ phát hiện đối phương có rất nhiều điểm vô cùng thú vị, chẳng hạn như khi tức giận sẽ vô thức lộ ra hai chiếc răng nanh, sau khi ngủ dậy vươn vai sẽ lắc đầu nguầy nguậy, hơn nữa còn rất thích ăn thịt, không chịu ăn rau xanh.

Những điều này đều rất giống với chú chó Samoyed mà Lý Duệ từng nuôi ở nhà trước kia.

Hôm nay, Lý Duệ tỉnh dậy từ giường đệm ở Trấn Túy Phủ. Mấy ngày nay vì thường xuyên đêm không về ngủ, điều này càng khiến tiểu cô nương Vân Hinh Lan khẳng định Lý Duệ cùng Phi Tặc là một phe. Thế nên khi đối mặt với lời chào hỏi của Lý Duệ, tiểu cô nương chỉ hừ một tiếng rồi quay lưng lại với hắn.

Lý Duệ cũng không giải thích, cười ha hả định đưa tay xoa đầu đối phương nhưng lại bị tiểu cô nương nhanh tay gạt ra.

Sau khi luyện tập quyền pháp xong, Lý Duệ suy nghĩ hôm nay nên mang gì đến cho hồ yêu, hay là mang một con gà nướng qua đó nhỉ?

Ngay lúc Lý Duệ định ra cửa thì Trần bá lại gọi hắn lại.

“Đừng vội ra ngoài, ta có chuyện muốn nói với ngươi.”

Lý Duệ nghi hoặc nhìn Trần bá một cái, sau đó đi theo đối phương vào phòng trong.

Lúc này Trần bá mới lên tiếng:

“Lý Duệ, ngươi còn nhớ rõ Sát Anh trước kia không?”

Sát Anh?

Lý Duệ đương nhiên nhớ rõ, đó là lần đầu tiên hắn cùng mọi người ở Trấn Túy Phủ đi xử lý sự kiện tà ám, nên ấn tượng rất sâu sắc.

Vì thế Lý Duệ hỏi:

“Sát Anh lại xuất hiện sao?”

Trần bá gật đầu:

“Cách trấn Thạch Mã tám mươi dặm về phía Hồng Hồ Trấn có người phát hiện tung tích của nó, hơn nữa còn tìm ra kẻ đứng sau thao túng Sát Anh.

Nhưng đối phương vô cùng giảo hoạt, vừa nhận thấy không ổn liền trốn vào núi sâu. Đồng liêu bên kia nghe nói chúng ta từng có kinh nghiệm giao thủ với đối phương, nên muốn trấn Thạch Mã phái nhân thủ qua đó hỗ trợ bao vây tiễu trừ.”

“Đã hiểu. Trần bá muốn ta đi sao?”

Lý Duệ có chút kỳ quái hỏi:

“Theo lý mà nói, chuyện này lẽ ra chưa tới lượt nhân viên ngoại hiệp như ta nhúng tay vào chứ? Những người khác đâu?”

Trần bá trả lời:

“Vì kỳ khảo hạch ba năm của nha đầu Vân Hinh Lan đã đến, ngày mai ta phải đưa con bé tới Lăng Thành tham gia khảo hạch. Đầu Gỗ thì hôm qua đã xin nghỉ phép về thành thăm người thân, Phi Tặc lại không muốn đi, còn cái thân già này của ta thì không chịu nổi lăn lộn, nên ta mới đến hỏi ngươi.”

Thì ra là thế, Lý Duệ chưa vội trả lời mà vuốt cằm suy nghĩ một phen.

Hiện tại nguồn thu nhập duy nhất của hắn ở thế giới này là hiệp trợ Trấn Túy Phủ xử lý các vụ án tà ám. Tuy thù lao hậu hĩnh nhưng không phải ngày nào cũng có ủy thác, tà ám cũng không phải ngày nào cũng xuất hiện.

Hơn nữa, dù có tà ám quấy phá thì đa số trường hợp những người trong Trấn Túy Phủ đều có thể ứng phó, cơ hội để một nhân viên ngoại hiệp như hắn ra tay không nhiều.

Mà gần đây hắn lại phải nuôi thêm một người, không, một con hồ yêu, đối phương lại chỉ ăn thịt, nên trong tay Lý Duệ quả thực không còn bao nhiêu ngân lượng.

Mấy ngày nay hắn đang cân nhắc xem Trấn Túy Phủ có nhiệm vụ nào cần mình hiệp trợ hay không, nên ủy thác lần này vốn là thứ hắn đang cần. Nhưng vấn đề là ủy thác này yêu cầu đi đến trấn bên cạnh, thời gian về chưa xác định, mà hiện tại hắn lại không muốn rời xa trấn Thạch Mã quá lâu.

Trong đó tuy có ảnh hưởng của Nguyệt Ly, nhưng phần nhiều là vì nhiệm vụ hoàn thiện đạo quán.

Lý Duệ suy tư một lát rồi hỏi:

“Trần bá, nếu ta đi thì khoảng bao lâu mới có thể trở về?”

Trần bá nói:

“Ngắn thì một tuần, lâu thì một tháng. Dù sao bên đó cũng không chỉ có mỗi việc này, nếu vẫn không tìm được tung tích đối phương thì bên đó chắc cũng sẽ từ bỏ.”

Một tuần đến một tháng sao? Thế thì cũng còn ổn.

Vì thế Lý Duệ suy nghĩ một hồi rồi đồng ý.

“Đã như vậy, vậy bây giờ ta lên đường luôn nhé?”

Trần bá đương nhiên không phản đối, ông lấy từ trong ngăn kéo ra một phong thư giới thiệu đưa cho hắn.

“Ngươi đến bên đó rồi đưa thư này cho họ là được.”

Lý Duệ gật đầu.

Sau đó hắn trở về phòng thu dọn một chút.

Tuy nhiên, Lý Duệ cũng không vội vàng chạy thẳng đến Hồng Hồ Trấn, mà đóng gói hai phần gà nướng cùng một ít thịt kho, sau đó mang theo hành lý đi tới đạo quán ở núi Hắc Sơn.

Không thể không nói thể chất của hồ yêu quả thực cường hãn, chỉ trong một tháng ngắn ngủi mà vết thương trên người đã cơ bản hồi phục hoàn toàn, thậm chí không để lại một chút sẹo nào. Nếu là người thường với vết thương tương tự, sợ rằng ít nhất phải mất nửa năm mới có thể bình phục.

Sau khi hồ yêu ăn xong gà nướng, Lý Duệ nói:

“Ta cần ra ngoài một thời gian, lâu thì một tháng, ngắn thì khoảng một tuần, ngươi tính sao?”

Ra ngoài?

Nguyệt Ly nhìn Lý Duệ nói:

“Đã như vậy, vậy cũng là lúc ta nên đi rồi. Một tháng qua đa tạ ngươi đã chăm sóc. Sau này ta sẽ tìm cơ hội báo đáp.”

Lý Duệ lại hỏi:

“Ngươi định đi đâu?”

Trải qua một tháng chung sống, Lý Duệ cũng đại khái biết được một ít chuyện cũ của Nguyệt Ly, nên hắn cảm thấy khả năng cao là Nguyệt Ly không có nơi nào để đi.

Quả nhiên, Nguyệt Ly trả lời:

“Không biết, ta định đi về phía nam xem sao.”

Lý Duệ nhìn nàng nói:

“Ta hy vọng ngươi có thể ở lại đây.”

Hồ yêu run run đôi tai nói:

“Ở lại đây? Tại sao?”

Lý Duệ nói:

“Nếu ngươi không có nơi nào để đi, chi bằng tạm thời ở lại chỗ ta. Tuy hiện tại có thể hơi đơn sơ một chút, nhưng ít nhất cũng là một nơi trú ẩn.”

Hồ yêu không trực tiếp từ chối mà nói với Lý Duệ:

“Ta biết ngươi đại khái sẽ nói như vậy, nhưng ta không thể đáp ứng ngươi. Trên người ta còn liên lụy đến một số chuyện, mà những việc này không hề đơn giản.”

Đây là sợ liên lụy đến mình sao? Lý Duệ thầm nghĩ. Nếu hắn chỉ là người bản địa của thế giới này, thì khả năng cao hắn sẽ nghe theo ý kiến của hồ yêu. Nhưng hắn không phải người thế giới này, hắn cần hiểu biết nhiều hơn về thế giới này để tìm ra nguyên do mình xuyên không, từ đó mới có khả năng trở về Trái Đất. Đây cũng là một trong những lý do hắn khăng khăng muốn cứu hồ yêu.

Tuy hắn thực sự bị vẻ ngoài của Nguyệt Ly hấp dẫn, hơn nữa cũng rất có hứng thú với hồ yêu.

Nhưng bí mật của đạo quán còn nhiều hơn thế, mà điều kiện nâng cấp đạo quán hiện tại là cần tìm được hai đạo đồng. Ban đầu hắn định tiêu tiền tìm đại hai đạo đồng tạm thời để thay thế, nhưng thứ nhất hắn không biết liệu cách đó có hữu dụng không, thứ hai nếu nhiệm vụ sau này yêu cầu hắn mở rộng quy mô đạo quán thì sao?

Một hai đạo đồng hắn có thể thuê tạm, nhưng nếu sau này yêu cầu mười người, trăm người thì sao?

Cho nên khi thu lưu hồ yêu Nguyệt Ly, hắn đã suy nghĩ rằng một hồ yêu không có nơi để đi, cũng không có bối cảnh gì khác chính là ứng cử viên đạo đồng hoàn hảo.

Còn về thân phận yêu loại, nhiệm vụ cũng đâu có nói đạo đồng nhất định phải là con người?

Cứ như vậy, không những có thể hoàn thành nhiệm vụ, còn có thể tăng cường lực lượng thủ vệ cho đạo quán, lại có thể giữ kín bí mật của bản thân, quả thực là một mũi tên trúng nhiều đích.

Vì thế Lý Duệ cười trả lời:

“Vậy hãy để chúng ta cùng nhau giữ kín bí mật này nhé!”

Truyện liên quan