Quyển 1 · Chương 609: Lưu Quân

Tại trung tâm phế tích Cổng Đồng.

Lưu Quân mở mắt.

Hắn nhìn về phía Lâm Dịch – Lâm Dịch vừa từ chỗ Ngân Nguyệt Lang Vương quay lại, sắc mặt tái nhợt hơn trước, nhưng chút ánh sáng trong mắt vẫn còn đó.

"Lão đại, thế nào, còn đánh được không?" Lưu Quân hỏi.

Lâm Dịch suy nghĩ một chút rồi đáp: "Đánh được một chiêu."

"Lão đại chỉ được một chiêu thôi sao?"

"Thật sự chỉ một chiêu."

Lưu Quân gật đầu: "Lão đại, một chiêu là đủ rồi."

Hắn đứng dậy, vận động cổ tay, những đường vân sấm sét lại hiện lên:

"Tôi phụ trách chính diện, cậu phụ trách chiêu đó. Sở Mộng Dao và Vũ Tiểu Thư phụ trách quấy nhiễu. Võ Lãng và Đại Ngọc Tình Văn phụ trách bảo vệ lõi địa mạch, đừng để nó bị người khác kích nổ trước khi kịp phát nổ. Thiết Nham Đại công cùng ba trăm người của ông ta phụ trách nghi thức thanh tẩy, sống sót được bao nhiêu hay bấy nhiêu."

"Còn ba người Mộ Lý Vi thì sao?"

"Phụ trách trấn giữ lối vào dòng chảy hỗn loạn." Lưu Quân nói, "Ảnh Chủ chắc chắn sẽ đi từ hướng đó vào."

Lâm Dịch nhìn hắn: "Lão Lưu, sắp xếp hay lắm, tất cả mọi người đều được phân việc rồi."

"Lão đại, tôi là chấp chính quan mà." Lưu Quân cười nói, "Sắp xếp công việc là bản năng rồi."

Lâm Dịch im lặng hai giây rồi nói: "Tốt."

Lưu Quân ngẩn người.

Sau đó hắn cười.

Đó là nụ cười thực sự đầu tiên sau ba ngày:

"Cảm ơn cái gì chứ. Cậu là bạn tôi mà."

Dưới ánh trăng tím sẫm.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút.

Tiếng o o từ lõi địa mạch ngày càng lớn, những vết nứt trên bề mặt tinh thể đã lan đến vùng lõi.

Tại tâm xoáy, đốm sáng màu tím sẫm kia ngày càng lớn, ngày càng sáng – đó là ý chí của Nguyên Sơ Chi Ám, đang thông qua đường hầm dòng chảy hỗn loạn để thẩm thấu vào thế giới này.

Mộ Lý Vi lơ lửng ngay phía trước lối vào, chín ngàn mảnh vỡ linh hồn xoay quanh cơ thể tạo thành một dải ngân hà.

Ca Mặc Tây Đa chống kiếm đứng đó, thanh cự kiếm màu vàng sẫm cắm sâu xuống đất ba tấc.

Á Tư cưỡi rồng bay lượn, xương thương đã sẵn sàng.

Cách đó ba trăm mét phía sau, Thiết Nham Đại công nhìn chằm chằm vào đồng hồ ma pháp, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Xa hơn một chút, Lâm Dịch ngồi xếp bằng, nhắm mắt điều tức.

Sở Mộng Dao, Vũ Tiểu Thư, Võ Lãng, Đại Ngọc Tình Văn đứng ở bốn phương vị, siết chặt vũ khí.

Lưu Quân đứng ở vị trí tiên phong, những đường vân sấm sét trong lòng bàn tay đã lan ra toàn thân, tỏa ra ánh sáng xanh chói mắt dưới ánh trăng tím sẫm.

"Ba phút." Hắn lên tiếng, giọng bình thản như thể đang thông báo thời tiết hôm nay vậy.

Thiết Nham Đại công hít sâu một hơi:

"Tất cả mọi người, chuẩn bị."

Đại sư Khắc Lai Nhĩ châm ngọn nến đầu tiên.

Ba trăm người lưu vong đồng loạt cắn đầu ngón tay, nhỏ máu lên phù văn trên trán.

Dải ngân hà sau lưng Mộ Lý Vi xoay chuyển đến cực hạn, những mảnh vỡ linh hồn đó bắt đầu dung hợp – không phải dung hợp thành một người, mà là dung hợp thành một... bức tường thành.

Một bức tường thành trong suốt, tỏa ra ánh sáng nhạt, được kết tinh từ chín ngàn chấp niệm.

"Đến đi." Mộ Lý Vi khẽ nói, "Để ta xem, sau ba ngàn năm, ngươi còn trò gì mới không."

Ca Mặc Tây Đa rút cự kiếm lên, đặt ngang trước ngực.

Trên xương thương của Á Tư, một tia lửa tái nhợt hiện ra.

Lưu Quân giơ tay phải lên, vân sấm sét ngưng tụ thành một ngọn giáo điện.

Lâm Dịch mở mắt.

Chút ánh sáng sâu trong đồng tử, vào khoảnh khắc này, bỗng chốc bừng sáng rực rỡ.

"Hai phút."

Dưới ánh trăng tím sẫm, tất cả mọi người nín thở.

Chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng đó.

Chờ đợi dòng chảy hỗn loạn xé toạc bầu trời.

Chờ đợi Nguyên Sơ Chi Ám – giáng lâm.

Đồng hồ đếm ngược về không.

Đốm sáng màu tím sẫm bên trong lõi địa mạch, vào giây phút cuối cùng đã phình to đến cực hạn.

Sau đó – nổ tung.

Không có tiếng động lớn.

Không có sóng xung kích.

Chỉ có một khe nứt đen ngòm xé toạc từ trung tâm lõi địa mạch.

Khe nứt lan rộng với tốc độ mắt thường không thể bắt kịp, nơi nó đi qua, không gian như tấm vải bị lưỡi dao sắc bén rạch ra, để lộ ra hư không sâu thẳm với vô số con mắt và xúc tu đang cuộn trào phía sau.

Dòng chảy hỗn loạn của quy tắc.

Ba ngàn năm trước, tiên dân cổ đại dùng nó để phong ấn Nguyên Sơ Chi Ám.

Ba ngàn năm sau, Nguyên Sơ Chi Ám dùng nó để xé rách phong ấn.

Mộ Lý Vi lơ lửng ngay phía trước khe nứt, bức tường thành trong suốt do chín ngàn mảnh vỡ linh hồn ngưng tụ phía sau đã kéo dài đến trăm mét cao, ba mươi mét dày. Những mảnh vỡ đó rung chuyển dữ dội dưới sự va đập của dòng chảy hỗn loạn, mỗi giây đều có hàng trăm mảnh vỡ vụn, tan biến, hóa thành hư vô.

"Giữ vững." Nàng nói.

Giọng rất khẽ, nhưng chín ngàn chấp niệm đều nghe thấy.

Những mảnh vỡ xoay nhanh hơn.

Sâu trong khe nứt, một bóng người chậm rãi bước ra.

Hắn mặc bộ áo choàng đen giống hệt trước kia, đội mũ trùm che khuất khuôn mặt.

Nhưng khí tức của hắn – đó đã không còn là khí tức mà bất kỳ sinh linh nào nên có.

Đỉnh cao cấp Tử Triệu.

Cấp Căn Nguyên.

Trung giai cấp Căn Nguyên.

Cao giai cấp Căn Nguyên.

Cuối cùng, dừng lại ở đỉnh cao cấp Căn Nguyên.

Chỉ còn thiếu một bước nữa thôi là chạm tới ngưỡng thần.

Ảnh Chủ - Triệu Thanh Hà - đứng bên mép vực thẳm, nhìn xuống những bóng hình nhỏ bé phía dưới.

Chiếc mũ trùm đầu của hắn bay phấp phới trong dòng loạn lưu, để lộ gương mặt của một người đàn ông trung niên bình thường. Vết sẹo hình chữ "7" trên trán lúc này đang tỏa ra ánh sáng tím sẫm, trông như một con mắt đang hé mở.

"Ba trăm năm." Hắn lên tiếng, giọng điệu bình thản như thể đang nói về thời tiết hôm nay, "Ta đã đợi ba trăm năm rồi."

Ánh mắt hắn quét qua phía dưới.

Khi dừng lại trên người Lâm Dịch, hắn khẽ khựng lại.

"Người thừa kế của Vua Vĩnh Hằng, Thẩm Phán Thần Đồng, quyền năng cân bằng." Hắn nói, "Chìa khóa hoàn hảo."

Khi dừng lại trên người Lưu Quân, trong mắt hắn lóe lên một tia... phức tạp.

"Quyền năng Lôi Thần." Hắn nói, "Người thừa kế đến từ chiều không gian thần thoại Bắc Âu đó, vậy mà lại nguyện ý trung thành với một kẻ phàm trần. Thú vị thật."

Khi dừng lại trên người Mạc Lý Vi, hắn mỉm cười.

"Chấp niệm của tiên dân từ ba ngàn năm trước." Hắn nói, "Các ngươi tưởng rằng ngưng tụ thành một bức tường là có thể ngăn cản được ta sao?"

Mạc Lý Vi không trả lời.

Nàng chỉ giơ tay lên, chín ngàn mảnh vỡ đồng loạt phát sáng.

Lưu Quân bước lên một bước, những đường vân sấm sét ngưng tụ trong lòng bàn tay thành một ngọn giáo điện.

"Lão đại," cậu không quay đầu lại nói, "chiêu đó của anh, chuẩn bị xong chưa?"

Lâm Dịch đứng cách đó trăm mét, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, nhưng đốm sáng trong mắt vẫn chưa hề tắt.

"Đợi thêm ba mươi giây nữa." Anh nói.

Lưu Quân gật đầu.

Sau đó cậu xoay người, đối mặt với Ảnh Chủ.

"Này." Cậu nói, giọng không lớn nhưng truyền rõ ràng qua dòng loạn lưu đến mép vực, "Ngươi tên là Triệu Thanh Hà đúng không? Kỹ sư số 7 của kế hoạch Hạt Giống?"

Ảnh Chủ nhìn cậu.

"Ba trăm năm rồi, vợ con ngươi vẫn còn đang đợi ngươi sao?"

Biểu cảm của Ảnh Chủ không hề thay đổi.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, trong hư không phía sau lưng hắn, những con mắt đang chuyển động bỗng chốc tĩnh lặng.

"Ngươi biết cái gì?" Hắn hỏi.

Lưu Quân nhún vai: "Ta là Chấp Chính, mọi thông tin tình báo của Vương quốc Tận Cùng đều phải qua tay ta. Tấm ảnh gia đình đó của ngươi, chúng ta từng thấy trong mật báo của Công quốc Thiết Nham. Con gái ngươi tên là Tiểu Nhã, đúng không?"

Ảnh Chủ im lặng.

"Ngươi tham gia kế hoạch Hạt Giống, tự nguyện xuyên không đến thế giới này là để cho Tiểu Nhã một tương lai." Lưu Quân tiếp tục, "Nhưng sau khi phát hiện ra sự thật, ngươi đã chọn một con đường khác - đồng quy vu tận với Cổ Thần."

Cậu dừng lại một chút: "Rồi ba trăm năm trôi qua. Ngươi đã thay đổi rất nhiều."

Ảnh Chủ vẫn im lặng.

Nhưng trong hư không sau lưng hắn, những con mắt đang tĩnh lặng bắt đầu xoay chuyển chậm rãi - không phải xoay chuyển vô trật tự, mà là tất cả đều hướng về phía hắn.

"Triệu Thanh Hà." Một giọng nói cổ xưa, mục nát, đầy vẻ đói khát vang lên từ hư không, "Ngươi đang do dự?"

Ảnh Chủ không trả lời.

"Ba trăm năm rồi." Giọng nói đó tiếp tục, "Ngươi đã làm việc cho ta ba trăm năm. Ngươi giúp ta bố trí kế hoạch Hạt Giống, giúp ta sàng lọc vật chứa, giúp ta mở ra khe nứt dẫn đến thế giới này. Bây giờ, chỉ còn thiếu bước cuối cùng, vậy mà ngươi lại do dự?"

Ảnh Chủ nhắm mắt lại.

Khi mở ra lần nữa, sự do dự trong mắt hắn đã biến mất.

Thay vào đó là một sự quyết tuyệt bình thản đến mức khiến người ta kinh tâm.

"Ta không do dự." Hắn nói.

Hắn giơ tay phải lên, trong lòng bàn tay hiện ra một phù văn màu đen. Hình dáng hành tinh ở trung tâm phù văn - Trái Đất - đang xoay chuyển chậm rãi, bảy điểm sáng trên bề mặt đã sáng đến chói mắt.

"Lõi Hạt Giống đã được kích hoạt." Hắn nói, "Mảng cộng hưởng của bảy di tích đã được thiết lập. Chỉ cần ta ném lõi này vào nơi Quy Hư, Nguyên Sơ Chi Ám sẽ hoàn toàn thức tỉnh, nuốt chửng thế giới này, rồi... thông qua khe nứt, nuốt chửng Trái Đất."

Hắn dừng lại, khóe miệng hiện lên một nụ cười quỷ dị:

"Bảy tỷ linh hồn, làm vật tế, đủ để khiến Ngài... trở thành thần thực sự."

Lưu Quân nhìn chằm chằm vào hắn.

"Vậy nên," cậu nói, "kế hoạch ba trăm năm trước của ngươi - đồng quy vu tận với Cổ Thần - đã từ bỏ rồi sao?"

Ảnh Chủ lắc đầu.

"Không từ bỏ." Hắn nói, "Chỉ là... trì hoãn lại thôi."

Hắn siết chặt phù văn, ánh sáng tím sẫm rỉ ra từ kẽ tay hắn:

"Đợi ta hoàn thành nguyện vọng của Ngài trước, đợi Ngài thực sự giáng lâm, đợi Ngài... không còn cần đến ta nữa."

"Sau đó, ta sẽ kích nổ lõi, mang theo Ngài cùng chết."

Hắn nhìn Lưu Quân, sự bình thản trong mắt như một vũng nước đọng:

"Ngươi hiểu không? Ba trăm năm quá dài. Dài đến mức ta không phân biệt nổi mình đang cứu thế, hay là đang... hầu hạ."

Truyện liên quan